Chương 1317: Một nơi đành buông bỏ, một chốn phải khẩn trương

...............

Nghe nói một đóa ở chỗ Hạ Băng, Mạc Phàm trong lòng cũng không hề bất ngờ.

Với cảnh giới, quyền lực và địa vị chúa tể một phương của hắn, việc tìm ra được bảo vật này là điều tất yếu.

“Chuyện này quan điểm của ta không giống Ngô điện chủ. Đi đến Thanh Vũ Đế Quốc không thể tính là có gan hay không, trên thực tế, triều đình phương Bắc và Hàn Hải Điện chúng ta đã có nhiều tiến triển tốt đẹp trong quan hệ, thiện cảm đôi bên rất tốt. Huống chi, hoàng đế Hạ Băng tính tình cũng ôn hòa dễ gần, không phải loại người không biết điều, sẽ không thương thảo với ngươi.” Lạc Nhạn nói ra suy nghĩ của mình.

Trái với Ngô Việt Hùng, Lạc Nhạn không cho rằng vấn đề nằm ở vị Bất Hủ Hoàng Đế kia.

Mạc Phàm chỉ lắng nghe, tạm thời chưa đưa ra quyết định cụ thể, hắn đứng đối diện hai người, gật đầu qua loa.

“Phải rồi, còn một khối nữa ở đâu?” Mạc Phàm hỏi.

Hàn Hải Điện bên này đã tặng cho Mạc Phàm một khối Phí Thủy Liên Hoa trăm vạn năm, lại còn tìm hiểu được tung tích của hai khối nữa, đây không nghi ngờ gì đã tiết kiệm cho hắn vô số công sức.

Cho đến hiện tại, Mạc Phàm cuối cùng cũng thấm thía lời mà Sở Giang từng đề cập. Muốn Bạch Phượng Hoàng đột phá thành công, Mạc Phàm cần khí vận to lớn, không, phải nói là cần khí vận khủng bố đến cực điểm mới có thể thành công.

Phí Thủy Liên Hoa chính là một loại khí vận tương đương như thế. Khi không có gì đảm bảo chắc chắn, cầm càng nhiều khối Phí Thủy Liên Hoa trong tay, tương đương với việc nắm thêm càng nhiều lá thăm trúng thưởng, gia tăng cơ hội trúng số độc đắc.

Chỉ thấy Lạc Nhạn uống một ngụm nước ấm, biểu cảm có hơi thất vọng nói: “Một khối nữa... Có người cũng đang nắm giữ một khối mà ngươi cần, nhưng e là không được, nó cùng ngươi vô duyên.”

“Vô duyên?” Mạc Phàm có chút đau đầu.

Trào lưu mới à?

Bây giờ tìm thánh vật tấn thăng cũng phải xem duyên phận sao?

“Ừm, rất vô duyên. Người này cũng đang dùng Phí Thủy Liên Hoa để thử đột phá gông xiềng tu vi.” Lạc Nhạn cười khổ nói.

“Ồ? Thành công không?” Mạc Phàm hỏi.

“Không biết, mấy năm nay không nghe được tin tức gì nhiều, tình báo của chúng ta chỉ biết hắn đang giữ một khối. Ngoài ra, không ai biết thêm chi tiết cụ thể nào.” Lạc Nhạn đáp.

“Không sao, vậy ta đi một chuyến, nếu đúng là vô duyên thì ta sẽ tìm cách khác.” Mạc Phàm cảm thấy vẫn còn cơ hội, kiên định nói.

“Địa bàn của hắn không dễ xâm nhập, những gì chúng ta biết vô cùng có hạn, nhưng ta không đề nghị ngươi đến đó, e rằng sẽ gặp nguy hiểm.” Lạc Nhạn nói.

“Trước tiên cho ta biết đó là ai?”

“Giáo chủ Nhật Minh Giáo, Đệ nhất Thú Hồn Sư Trương Hoàng Tuấn.”

Mạc Phàm suýt nữa thì sặc nước, thở hắt ra một hơi.

Thế này thì đúng là chỉ có thể sớm từ bỏ.

Hiện tại, điều hắn không muốn nhất chính là tốn tâm tư lao vào một Thiên Đạo Đế Hoàng, không phải hắn e ngại hay sợ đánh, chỉ là rất không đáng, còn phải nhìn sắc mặt Thần Mẫu.

Hơn nữa, thế giới hòa bình mới là chính đạo, tuyệt đối không nên khơi mào đại chiến với toàn bộ Nhật Minh Giáo. Về phần Nhật Minh Giáo, dù nhìn từ góc độ nào, họ cũng chắc chắn không có khả năng giao ra bảo vật cho một người được gọi là Hàn Hải Thẩm Tước của Hàn Hải Điện.

Nếu nhớ không lầm, bốn chữ Hàn Hải Thẩm Tước kia có cái giá rất lớn, cái đầu của người này chẳng phải đang được treo thưởng hàng trăm vạn kim nguyên bảo trong nội bộ Nhật Minh Giáo hay sao.

Thấy vẻ mặt Mạc Phàm lộ rõ thất vọng, Điện tôn Lạc Nhạn suy tư một lát, nàng có chút chần chừ, đắn đo không biết có nên nói hay không.

Cuối cùng, trong lúc nàng đang quan sát, Mạc Phàm đột nhiên quay đầu lại nhìn trúng, bị ánh mắt sắc lẹm như Vĩnh Dạ Ma Kiếm của hắn nhìn thấu, nàng bất giác giật mình lùi về sau mấy bước, thiếu chút nữa thì vấp ngã.

Cũng vì hành động này, Mạc Phàm mới chú ý tới Điện tôn Lạc Nhạn bị ánh mắt ẩn chứa Vĩnh Dạ Ma Kiếm của hắn nhìn chằm chằm mà trở nên tiều tụy, phảng phất như vừa trải qua một trận bạo bệnh, da dẻ không còn chút huyết sắc.

“A, thật xin lỗi, ta không cố ý.” Mạc Phàm theo phản xạ đỡ lấy eo Lạc Nhạn, tránh cho nàng ngã ngửa ra đất.

Lạc Nhạn là Phù Thủy Giả, mỗi lần chú tâm vào thứ gì đó, nàng thường theo thói quen sử dụng pháp lực để dẫn động quan sát.

Xui xẻo thay, Mạc Phàm lại là Pháp Thần. Mắt phải của hắn chính là nơi neo giữ Vĩnh Dạ Ma Kiếm, mà Vĩnh Dạ Ma Kiếm lại là một hồn ước, dung hợp toàn bộ hắc ám bản nguyên của hắn. Bất kỳ đối tượng nào bị hắn coi là nguy hiểm và nhìn trúng đều dễ dàng bị hắc ám xung kích cực mạnh, thậm chí có nguy cơ bị nguyền rủa phản sát đến chết.

Mất một lúc lâu, Lạc Nhạn mới hồi phục tinh thần.

Nàng quyết định nói: “Bỏ qua chuyện đó đi. Mạc Phàm, dựa theo tuần lịch ghi chép, ta không nắm rõ địa điểm, cũng hoàn toàn không có bằng chứng xác thực, nhưng lần trước khi ta dùng Phù Thủy thuật để quan trắc khí tượng trên trời, ta đã thấy một vầng sáng rực rỡ khá giống Phí Thủy Liên Hoa cũng đã hạ xuống vị trí này. Nếu ngươi tin ta, hãy thử xem có thể dò ra hướng đi của nó không.”

“Ta tin, là hướng nào?” Mạc Phàm lập tức sáng mắt lên, thậm chí không cần suy nghĩ mà đã quyết đoán lựa chọn tin tưởng.

Lạc Nhạn nhẹ nhàng đặt một tay lên địa đồ trên bàn, chỉ vào khu vực phía bắc của lãnh địa Trung Châu.

“Nơi này sao?” Mạc Phàm cũng lập tức triển khai một bức Tinh Vũ Thiên Đồ, 117.649 chấm nhỏ Thần Tinh phác họa thành một vũ trụ Thần Tỉnh Bỉ Ngạn mênh mông, che phủ cả vòm điện của Hàn Hải Điện.

Một ý niệm, cấm chú hiển hiện.

Lạc Nhạn đã có manh mối, mặc kệ nàng có chắc chắn hay không, chỉ cần có manh mối là được, việc còn lại cứ để cho một vị thần Thực Vật Hệ như hắn kiểm chứng.

Ngô Việt Hùng và Lạc Nhạn không phải lần đầu nhìn thấy quang mang pháp thuật của Mạc Phàm, mọi người đã sớm biết bí mật của hắn, cũng không cần thiết phải che giấu.

Một bên, hắn diễn toán thiên cơ biến ảo theo khoảng thời gian mà Lạc Nhạn quan sát khí tượng lúc trước, một bên dùng thần thông của mình để cảm ứng hào quang của Phí Thủy Liên Hoa trên vùng Bắc Đầu Trung Châu.

Rất nhanh, thần hồn của Mạc Phàm phảng phất trong phút chốc đã dạo chơi đến cương vực kia, và những sự kiện liên quan đến Phí Thủy Liên Hoa tại đó lần lượt hiện ra trước mắt hắn.

Không phải những thước phim chuyển động, chỉ đơn thuần là hình ảnh, nhưng mỗi một bức họa đều vô cùng sinh động, có hồn, có khí chất.

Mạc Phàm nhìn thấy Lạc Nhạn quan sát khí tượng bầu trời nửa năm trước, cũng bắt gặp khoảnh khắc nàng nhìn trúng một đoàn ánh sáng phát ra ở Trung Châu. Thần Tỉnh Bỉ Ngạn Hoa dựa vào thần sắc và khí thế khẩn trương của bọn yêu ma ở Trung Châu thời điểm đó, cùng với yêu khí nồng đậm mà Lạc Nhạn quan sát được, nhanh chóng thôi diễn ra hình ảnh Phí Thủy Liên Hoa, kèm theo hình ảnh một con Tinh Phượng Minh Chủ đang giương cánh ngẩng đầu minh hót.

Mạc Phàm mỉm cười, dường như đã nắm bắt được điều gì đó.

Hắn đình chỉ thi pháp, đang định mở miệng nói chuyện thì chợt ho khan một tiếng, đưa tay ôm ngực.

Xem ra, lần này dùng Thần Tỉnh Bỉ Ngạn để chiếu rọi thiên cơ ở Trung Châu quả thực có chút miễn cưỡng đối với hắn, tiêu hao tinh lực và ma năng quá lớn.

Thần Tỉnh Bỉ Ngạn chỉ được coi là tiệm cận Siêu Thánh Chủng, thậm chí nên gọi là ngụy Siêu Thánh Chủng, còn xa mới đạt tới đẳng cấp của Thần Mộc Tỉnh.

“Tìm được rồi sao?” Lạc Nhạn kinh ngạc hỏi.

“Ừm.” Mạc Phàm cười nhẹ, hài lòng gật đầu.

Sau đó, hắn không nán lại đây lâu, chỉ hỏi thăm sức khỏe mọi người, rồi tìm cô hầu gái thân cận Nhàn Nhàn, nhưng nghe Lạc Nhạn nói Nhàn Nhàn đã không còn ở Hàn Hải Điện, hắn liền lập tức rời đi.

Còn về thân phận Ngô Việt Hùng là ông ngoại của Sở Nguyệt Cát... tốt nhất vẫn không nên nói ra. Chủ yếu là để tránh mọi người biết được thân phận của Sở Nguyệt Cát có liên quan đến Phong Thanh Dương, thằng bé đã đủ khổ rồi.

Thứ yếu, dính dáng đến Sở Nguyệt Cát, vận may thường khá tệ. Ngô Việt Hùng dạo này lại rất ngứa đòn, Mạc Phàm sợ rằng lần tới gặp lại, sẽ là đi dự đám tang của lão già này.

.............

“Trong hai khối tiếp theo, xem ra phải đến Trung Châu nhanh hơn một bước, nếu không sẽ bị người khác dùng mất.”

Phải khẩn trương đến Trung Châu trước.

...............

Đề xuất Voz: Hồ Sơ Xuyên Không
BÌNH LUẬN