Chương 149: Ngươi muốn lập khế ước với ta?
…
Mái tóc nàng buông xõa lệch về một bên vai, để lộ khuôn dung thanh tú tuyệt sắc, đôi mắt vàng óng ánh tựa nắng mai, long lanh quyến rũ, tràn ngập nét đẹp Tây Vực. Đáng chú ý nhất là bộ ngực đang phập phồng dữ dội vì cơn thịnh nộ.
Cảnh tượng này thật dễ khiến gã đàn ông nào cũng phải sa vào dục vọng!
Than ôi, lại đúng vào lúc sáng sớm, thời điểm mà gã đàn ông nào cũng cảm thấy bức bối khó chịu.
Mạc Phàm dù có là Tà Thần chí cao thì vẫn mang bản chất của một tên lưu manh dâm tặc. Trước sau gì cũng phải trải qua quy luật sinh lý tự nhiên, có chăng ác ma thể chất khiến hắn càng thêm cương mãnh, càng dễ bị thu hút bởi những nơi đáng chú ý, huống chi đối phương lại là Apase…
“Mục Ninh Tuyết ngon hơn, Mục Ninh Tuyết ngon hơn, Mục Ninh Tuyết hơn...” Mạc Phàm thầm niệm thần chú trong đầu.
Thấy ánh mắt dâm đãng của hắn không ngừng quét qua cơ thể mình, Apase gần như muốn lao vào ăn thua đủ với Mạc Phàm.
“A… Đồ điên này, ngươi là chó à?”
Mạc Phàm hoàn toàn không chút phòng bị, nào ngờ bị Apase cắn thật một cái đau điếng.
“Grừ… ta cắn chết ngươi!” Apase nghiến răng nghiến lợi, định cắn thêm phát nữa.
Chỉ là lần này Mạc Phàm đã có đề phòng, hắn bất đắc dĩ nắm lấy chân Apase kéo ngược nàng lại, không cho nàng cắn vào tay mình.
“Ách!”
Bị kéo giật lại như vậy, Apase mặt đỏ bừng ngã vào lòng Mạc Phàm, hơi thở cũng trở nên dồn dập. Một luồng nhiệt khí bốc lên, nàng mở to hai mắt kinh ngạc, ngay sau đó là cảm giác nóng ran, tựa như một dòng điện mãnh liệt khiến đôi môi nhỏ phải run lên.
“Đê tiện, buông ta ra!” Apase tức giận nói.
“Nói trước, tại sao lại bước ra khỏi không gian khế ước rồi ngủ chung với ta?” Mạc Phàm dần ổn định lại cảm xúc, bắt đầu phân tích tình hình.
“Ta thích thì ta ra, cần ngươi bận tâm sao!” Apase vẫn còn hậm hực đáp lại.
“Vậy mắc gì lại leo lên giường ta ngủ? Chẳng lẽ muốn mượn huyết mạch ưu tú của ta để cải thiện cho thế hệ yêu xà sau này của các ngươi chắc?” Mạc Phàm miệng lưỡi trơn tru phản bác.
Apase nhìn thẳng vào mắt hắn, cơn giận càng bùng lên, hận không thể nói lý với tên dâm tặc này, cuối cùng đành thở dài nói thật.
“Ta… ta muốn thử lập khế ước với ngươi!”
Nghe xong câu này, Mạc Phàm cảm giác như bị sét đánh ngang tai.
Lập khế ước với ta?
Khế ước của ta khi thức tỉnh Triệu Hoán hệ còn chưa đủ kinh thiên động địa hay sao, giờ nàng còn muốn quay ngược lại thu nhận chủ nhân này làm thú cưng cho mình?
“Ngươi còn chưa đến Trung giai đã muốn lập khế ước, hơn nữa ta lại là nhân loại. Apase, ta đối xử với ngươi tệ lắm sao?” Mạc Phàm hoảng hốt nhìn Apase.
“Ta đương nhiên có thủ thuật của mình, mà nửa kia của ngươi cũng chưa chắc đã hoàn toàn là nhân loại. Cuối cùng cũng chỉ là thử nghiệm, muốn cho ngươi tham quan không gian khế ước của ta một chút thôi.” Apase nhỏ giọng nói.
Còn muốn ta tham quan không gian khế ước?
Khóe miệng Mạc Phàm giật giật, thoáng có suy nghĩ không biết có nên phá bỏ khế ước với nữ nhân thích nổi loạn này không.
Phải chi nàng được như Tiểu Viêm Cơ, vừa hữu dụng, vừa ngoan ngoãn nghe lời, lại ngây thơ trong sáng như ngọc, không có nửa điểm tà tính.
“Đến giờ ta vẫn không sao, vậy là ngươi thất bại rồi?” Mạc Phàm thở dài nói.
“Ngươi có tinh thần lực quá mức cường đại, lại thêm tám đại Hồn Chủng trấn giữ. Thời điểm ta sử dụng một ít cổ pháp của Medusa liền bị tinh thần lực của ngươi phản kháng, sau đó ta nghe thấy một tiếng long ngâm kinh thiên động địa vang lên rồi mất đi ý thức cho đến sáng.”
Long ngâm?
Hắc Long Đại Đế!
Hắc Long Đại Đế đã tỉnh lại rồi sao, hắn đã hoàn toàn hồi phục?
Mạc Phàm đột nhiên vui mừng khôn xiết. Hồn ảnh Hắc Long Đại Đế trở lại, tựa như hắn lại có thêm một nguồn sinh mệnh lực lượng quý giá!
“Apase, lần sau muốn làm gì thì nói trước với ta một tiếng, ta cũng không phải đối xử tệ bạc với ngươi. Ta là chủ nhân của ngươi, nhưng cũng xem ngươi như em gái, tuyệt đối sẽ không làm gì sai với ngươi!” Mạc Phàm ánh mắt kiên định nói.
“Vâng!” Apase cũng thôi không buồn bã, nàng tuy giận nhưng không thể phủ nhận lỗi lầm chủ yếu thuộc về mình.
Mạc Phàm sau đó nhanh chóng tắm rửa vệ sinh cá nhân, rồi rời khỏi khách sạn.
Bước trên đường phố Đế Đô, đã lâu lắm rồi Mạc Phàm mới lại cảm nhận được không khí đông đúc nhộn nhịp của dòng người qua lại. Cảm giác này gợi cho hắn nhớ về Ma Đô.
Thật ra, cuộc sống ở Đế Đô cũng tương tự, mức sống và chi tiêu của người dân đều cao hơn nhiều nơi khác. Dù sao đây cũng là một tòa thành thị kiểu mẫu sở hữu tài nguyên màu mỡ, có khai thác, có xuất khẩu, lại được một vùng đồng bằng ngăn cách với hải dương, dĩ nhiên độ an toàn cực kỳ cao.
Điểm hẹn là một ngã ba dễ tìm. Hai bên đường có hai máy bán nước và thức ăn tự động. Cạnh đó là hai cột dán bản vẽ công trình xây dựng một siêu thị. Mà đã là công trình thì dĩ nhiên phía sau đang có mấy tốp kiến trúc sư và thợ hồ thi công.
Ánh mắt Mạc Phàm bắt gặp một gã đàn ông tóc vàng đặc trưng, đeo kính râm hiệu Gucci đắt tiền đang đứng hút thuốc.
Hắn mặc một chiếc áo khoác lông ngỗng dài sành điệu, mái tóc rủ xuống hai bên vai có xỏ khuyên tai, bên trong là một chiếc áo thun cũng đắt tiền không kém.
Nhìn thấy hắn, rồi lại nhìn lại mình, Mạc Phàm bất giác lẩm bẩm:
“Mẹ nó, tên này bị bệnh à? Không thấy trời nóng như đổ lửa sao?”
Nghèo khó bao năm, Mạc Phàm vẫn mù tịt về thời trang; thứ duy nhất hắn biết là hôm nay trời rất nóng. Nếu không phải vì điều tra tin tức, có chết hắn cũng không muốn ra đường.
“A, Lucifer huynh đệ!” Bee nhìn thấy Mạc Phàm, vội vẫy tay gọi.
“Là ta đây, sao ngươi vẫn còn ở đây, chưa về nước à?” Mạc Phàm cười cười hỏi.
“Ha ha, đây là muốn đuổi khéo ta về nước sao?” Bee chỉ biết cười khổ đáp, hắn không ngờ vừa gặp lại, Mạc Phàm đã chẳng chút khách khí kiếm chuyện.
“Ha ha...” Mạc Phàm cũng cười lại một cách xã giao.
“Ừ!”
“Thật sự đuổi ta về à? Chẳng phải ta đến đây là vì ngươi sao?” Bee trái lại không giận, chỉ tỏ vẻ hơi thất vọng.
“Ta đuổi thì ngươi có đi không?” Mạc Phàm nửa đùa nửa thật hỏi.
“Không đi, bệnh dịch chưa hết hẳn, quê hương ta vẫn là một ổ dịch khổng lồ. Ta về đó làm gì?” Bee trả lời.
“Vậy là ngươi định ăn bám ở lại quê hương ta sao?” Mạc Phàm hỏi.
“Biết sao được, nơi nguy hiểm nhất cũng là nơi an toàn nhất mà. Ai mà ngờ được nơi phát dịch lại an toàn đến thế chứ!” Bee nhếch môi cười khẩy.
Mạc Phàm nhíu mày, bắt đầu để ý đến lời nói mang tính công kích của Bee. Nếu chỉ là nói đùa thì không sao, nhưng nếu đưa ra trước hội nghị liên minh các quốc gia, Hoa Hạ chắc chắn sẽ bị đưa lên bàn mổ xẻ. Mà trên thực tế, Nghị trưởng gần đây chính là đang bị cuốn vào vòng xoáy này.
“Ồ, theo ta nhớ thì Côn Lôn Yêu Quốc mới là thủ phạm. Chúng ta chẳng qua là nạn nhân đầu tiên, nhưng may mắn là khôn ngoan hơn các ngươi một chút.” Mạc Phàm bình tĩnh đáp lại.
“Hôm nay chúng ta hẹn nhau ra đây, không phải là để làm rõ thủ phạm sao, dừng chuyện phiếm lại được chứ?” Bee cười cợt nói.
Mạc Phàm gật đầu, hắn nhìn ra được, gã đàn ông châu Âu này quả thật rất thông minh, trong sự thông minh còn có cả sự giảo hoạt lợi hại.
“Vậy chúng ta vào thẳng vấn đề đi. Lần trước ngươi để lại dấu vết trên đảo Hồng Sâm, hẳn là đã có phán đoán sơ bộ về hành tung của Vĩ Linh Hoàng. Chia sẻ một chút được không?” Mạc Phàm không vòng vo, thẳng thắn hỏi.
“Ta cũng có ý định đó, nhưng ta cần một chút lợi tức chứ?” Bee nói.
“Nói đi!” Mạc Phàm đáp.
“Ta đi cùng ngươi, không quá đáng chứ?” Bee nghiêm túc nói ra...
Đề xuất Tiên Hiệp: Trọng Sinh Thường Ngày Tu Tiên