Chương 171: Bạch Linh Chi Đế (Thượng)
----
Mạc Phàm đã chìm sâu vào thế giới minh tưởng, dùng toàn bộ tinh thần lực bao bọc lấy du hồn, miễn cưỡng tạo thành một lớp vỏ ngăn cách với thể xác bên ngoài, cốt để tránh đi nỗi đau đang giày vò thân thể.
Đối với Mạc Phàm lúc này, thời gian trôi qua thật chậm rãi, nhàn nhã, chẳng có gì phải vội vã. Cùng lắm thì, trong tình huống xấu nhất, hắn cũng chỉ là chết thêm một lần nữa mà thôi. Chỉ là chết ở đâu, chết trong tư thế nào, và ai là kẻ hưởng lợi nhiều nhất… những điều này lại trở thành một đề tài thú vị để hắn suy ngẫm.
Có lẽ trên thế giới này có quá nhiều kẻ mong hắn chết, đến mức sau khi nhắm mắt, hắn còn phải phân vân không biết nên đến Minh Giới trình diện Cửu U Hậu, hay là về dưới trướng Mạn Châu Sa Hoa Vu Hậu làm một đứa trẻ ngoan ngoãn quấn quýt bên nàng.
“Ài… quên đi. Từ khi nào mình lại mất niềm tin vào sinh mệnh như vậy chứ? Chẳng lẽ với sự tồn tại của Mei Mei, một Bạch Linh Chi Đế được xem như hóa thân của thần thánh nơi nhân gian… Nàng lại không giữ nổi cái mạng nhỏ này của mình thêm vài ngày để trăn trối hay sao?” Mạc Phàm lắc đầu, phủ nhận cái thực tại phũ phàng.
Hắn đang vẩn vơ lạc lõng, trong lòng không khỏi nhớ đến món siêu cấp trân bảo đã đồng hành cùng mình suốt hành trình ma pháp. Hắn bất giác cúi xuống, vuốt ve mặt dây chuyền, lòng dâng lên cảm giác hoài niệm và biết ơn đối với Tiểu Nê Thu.
“Đã rất nhiều lần trong quá khứ, ta đều mong ngươi nhanh chóng thăng cấp. Cuối cùng ngày này cũng đến, ngươi đã trở thành tụ hồn ma khí mạnh mẽ nhất, đến mức tinh phách của hàng ngàn vạn sinh vật cấp Chiến Tướng, cấp Thống Lĩnh cũng chẳng còn khiến ngươi thèm thuồng nữa rồi. Khặc khặc, làm tốt lắm, cái khẩu vị này, e rằng vua đầu bếp đại tài cũng chẳng chiều nổi…”
Mạc Phàm cũng chỉ mang tâm thái thử xem sao, dù gì tốc độ tu vi của hắn vẫn duy trì ở cấp số nhân, vượt xa giới hạn của một pháp sư mười hệ so với toàn thể nhân loại.
Ai, vị diện này rộng lớn là thế, nhưng có ai đủ tư cách so bì tốc độ tu luyện với hắn đây?
Dạo gần đây, Tiểu Nê Thu tiến hóa vô cùng rõ rệt, có lẽ sau đại kiếp ở Ma Đô, nó đã phát huy được bản thể chân chính, dung lượng điên cuồng tăng vọt đến đỉnh điểm, mở ra bước cuối cùng để trở thành một ma khí cấp thần khí. Giờ phút này, khả năng thu nhận năng lượng từ tinh phách đã tăng lên cực cao, rơi vào khoảng tám, chín phần. Điều đó đồng nghĩa với việc thành quả chiến đấu của Mạc Phàm sẽ mang lại một nguồn tài nguyên lực lượng khổng lồ chưa từng có.
Đến mức này, Mạc Phàm thực sự đã lười đến độ chẳng buồn đếm số tinh phách cấp Quân Chủ nữa rồi. Tinh phách cấp Thống Lĩnh, cấp Chiến Tướng lại càng không cần phải nói. Đống bèo bọt này hắn sẽ chia làm ba phần: một phần trực tiếp hòa tan, ép thành năng lượng du hồn để nuôi bầy sói của mình như một món điểm tâm bồi bổ; một phần ngưng luyện toàn bộ để cường hóa Tinh Tử cho bản thân. Phần cuối cùng, nhiều nhất thì mở một tiệm tạp hóa “Vạn Hồn Yêu Ma Tinh Phách” ở Phàm Tuyết Sơn để tiện bề buôn bán cho những kẻ lắm tiền.
Lần này thì hay rồi, tuy đối đầu với một trong những Chu Đế cực kỳ lợi hại của Côn Lôn, không thu được tinh phách hay tàn hồn của nàng, nhưng gần 5000 quân chủ, không ít trong số đó là kẻ vô địch cấp Siêu Giai, cấp Chí Tôn, đều bị Tiểu Nê Thu trực tiếp nuốt chửng vào bụng, còn thưởng thức một cách ngon lành. Cứ như thể nó chưa bao giờ được nếm loại sơn hào hải vị là đám Hàn Chu tươi ngon này, khẩu vị được kích thích nên cứ thế ngấu nghiến không ngừng.
Khoảnh khắc này, Mạc Phàm kinh ngạc phát hiện năng lượng thiên địa bên trong Tiểu Nê Thu dường như đã trở nên rộng lớn vô biên, thậm chí dòng chảy năng lượng bên trong đã hóa thành trường giang đại hải mênh mông, cuồn cuộn như đại dương, còn tràn đầy sinh khí hơn cả giai đoạn hấp thu kết tinh thứ nguyên đại địa ở Côn Lôn!
“Tiểu Nê Thu, bây giờ ta có nên gọi ngươi là Tiểu Thanh Long không nhỉ?” Mạc Phàm nghiêm túc nói, dù biết rằng chỉ có mình hắn đang độc thoại.
Tiểu Nê Thu như thường lệ vẫn dịu dàng im lặng, trong phần lớn tình huống sẽ không tỏ ra hứng thú trò chuyện với Mạc Phàm dưới bất kỳ hình thức nào. Điều này khiến hắn trong suốt quãng thời gian du hành ở vị diện ma pháp luôn cảm thấy nó vừa thần bí, lại vừa thân thuộc như tri kỷ nhưng khó lòng lý giải, rốt cuộc vì sao mình lại được trao quyền sở hữu nó.
Nhắc đến đây lại nảy sinh một nghi vấn lớn hơn nữa. Ngày xưa Doanh lão đầu chắc chắn là một tồn tại đột biến của vị diện ma pháp này. Lão có khả năng mở ra một cánh cửa xuyên không sang thế giới khoa học, đó rốt cuộc là loại ma pháp kinh khủng đến mức nào? Mà cảnh giới cỡ đó thì Doanh lão đầu rốt cục là ai?
Mạc Phàm lúc này đã thức tỉnh toàn bộ các hệ Thứ Nguyên, tu vi Không Gian Hệ đã đạt đến hàng ngũ Cấm Chú, chẳng bao lâu nữa sẽ đến Hỗn Độn Hệ và Triệu Hoán Hệ. Ngay cả Âm Hệ sinh sau đẻ muộn nhất cũng đã sớm rục rịch tiến vào Cao Giai. Vậy mà cái khái niệm mở ra cánh cửa tọa độ đến một vị diện khác… hình như hắn chưa từng nghe qua, đến cả bách khoa toàn thư sống như Linh Linh cũng chưa từng biết tới. Tất cả chẳng khác nào ếch ngồi đáy giếng.
Củng cố tu vi vẫn tốt hơn, Mạc Phàm vốn không có thói quen ngồi chờ chết. Hắn một mặt phó thác thân thể cho Mei Mei ở bên ngoài, một mặt trong vũ trụ minh tưởng bắt đầu mượn nhờ tinh hoa mà Tiểu Nê Thu thanh lọc ra, từng bước rót vào hai Tinh Vân nhỏ bé của Thủy Hệ và Huyền Âm Hệ.
Khi nhận thức đã đạt đến cấp Cấm Chú, lại còn là nhận thức của một kẻ sở hữu bốn hệ Cấm Chú, tu vi của các hệ ma pháp sinh sau đẻ muộn của hắn không cách nào ngừng tiến bộ. Chính vì đã quá quen thuộc với việc thao tác, phác họa, cộng thêm ma năng bùng nổ sau trận chiến vượt giới hạn với Băng Bích Hạt Chu, hai Tinh Vân của hai hệ mới lập tức nhảy vọt đến cực hạn, xuất hiện hàng rào cảnh giới.
Mà Mạc Phàm đã sớm cảm nhận được sự tồn tại của hàng rào này từ trước, trong lòng càng thêm mừng rỡ. Tình huống bây giờ đã khác xưa rất nhiều. Năng lượng của Tinh Vân trên thực tế chẳng thể chịu nổi một cái "hắt xì" của Tiểu Nê Thu, hắn chỉ cần thừa thế xông lên là được…
……………..…
………………..
Vẫn là vật chất tối của Lucifer có sức sống ngoan cường, vài giờ đồng hồ trôi qua, nó vẫn đang ngoan cố giãy giụa, chưa hề bị khuất phục. Bất quá, dù sao thì con hàng này cũng không ở trong trạng thái vô địch, một thứ ký sinh cỏn con làm sao có thể chịu nổi uy áp từ thần thánh quang huy rực rỡ của Bạch Linh Chi Đế.
Mỗi một lần bạch quang thần thánh chiếu xuống xung kích lên vật chất tối, thứ yếu ớt đó lập tức thụt lùi lại, không dám hó hé mò ra ngoài. Vật chất tối cũng không thể bành trướng thêm một khắc nào nữa, chúng không có một giây phút thư giãn, phần lớn thời gian đều phải trốn chạy khỏi thần quang chữa trị…
Đề xuất Đô Thị: Siêu Phẩm Vu Sư