Chương 172: Bạch Linh Chi Đế (hạ)

----

Đôi mắt màu hạt dẻ của Tiểu Mei trở nên lẫm liệt đến cực điểm. Toàn thân nàng tỏa ra một luồng thần khí màu trắng tinh khiết, khiến người ta bất giác nảy sinh cảm giác sùng bái. Mái tóc nàng đột nhiên tung bay, tựa như ngọn lửa ý chí kiên định đang bùng cháy trong nội tâm. Khí thế nghiêm nghị ấy không chỉ bao trùm căn phòng mà dường như còn có thể khiến cả khu khách sạn cao cấp này nổ tung bất cứ lúc nào.

Bạch Linh Chi Đế… hiếm khi nào nàng lại bộc lộ địch ý mãnh liệt đến thế!

Trong phòng lúc này chỉ có ba người. Mạc Phàm đã nhập định, nên chỉ còn lại Bee là người duy nhất chứng kiến trọn vẹn khoảnh khắc này của nàng.

Vốn là kẻ thông minh tuyệt đỉnh, Bee không thể kìm nén sự tò mò của mình, hắn hẳn đã sớm điều tra về Bạch Linh tộc. Nhưng hắn lại chẳng hề hứng thú với những chuyện đó. Điều hắn thực sự quan tâm là Tiểu Mei, chứ không phải khế ước của Mạc Phàm. Tại sao một sinh mệnh cao quý như nàng lại nguyện dâng hiến cho Mạc Phàm? Tại sao một đế vương, một thành viên của bộ tộc tôn quý nhất, một thiên chi kiêu nữ lại đi theo một kẻ như hắn?

"Ư... ưm..."

Nàng khẽ rên lên một tiếng, sắc mặt bỗng chốc trầm xuống. Toàn bộ hào quang trên người Tiểu Mei vụt tắt, nàng như thể mất hết sức lực, mềm nhũn ngã vào người Mạc Phàm, từ sau lưng ôm chầm lấy cổ hắn rồi ngất đi.

Mở mắt ra, Mạc Phàm thấy quanh mình vẫn còn lất phất những mảnh vỡ của Thiên Thanh Hồ Điệp. Chúng lung linh tuyệt đẹp, rồi dần hóa thành những đốm sáng li ti tan biến dưới ánh mặt trời.

Một mùi hương phấn hoa thanh khiết thoảng qua, Mạc Phàm lập tức cảm nhận được sự mềm mại, ấm áp đang áp vào sau lưng mình. Hắn nhanh chóng hiểu ra tình cảnh của Tiểu Mei.

“Mei Mei!” Mạc Phàm vội xoay người, kéo Tiểu Mei vào lòng, gương mặt vừa kinh ngạc vừa hoang mang.

“Nàng chỉ ngất đi thôi, không nguy hiểm đến tính mạng.” Bee đã sớm thu liễm lực lượng hồn ảnh của mình, tiện thể thông báo kết quả cho Mạc Phàm.

Ban đầu Mạc Phàm còn định hỏi về tình trạng của bản thân, nhưng rồi lại thôi. Nhìn Tiểu Mei kiệt sức ngất đi trong tình trạng không một mảnh vải che thân, lòng hắn vừa giận vừa hận chính mình, xót xa đến cực điểm.

"Còn một vài chuyện, ta chưa nói rõ với ngươi, nhưng..." Bee do dự một lúc, quyết định vẫn nên nói rõ những sắp đặt khác của mình cho Mạc Phàm.

“Ngươi ra ngoài trước đi, ta sắp xếp cho nàng một chút rồi ra sau.” Mạc Phàm bế Tiểu Mei trên tay, nói lời từ chối, đây chưa phải lúc thích hợp để bàn luận tiếp.

Tất nhiên, Bee là người biết điều, hắn cười khổ gật đầu rồi nhanh chóng bước ra khỏi phòng, khép cửa lại mà không gây ra thêm bất kỳ tiếng động nào.

“À, Bee…” Mạc Phàm bế Tiểu Mei đến bên giường lớn rồi dừng lại gọi.

Người đàn ông châu Âu vừa định khép cửa liền quay đầu lại, ra ý lắng nghe.

“Cảm ơn!”

“Phải là ta nói mới đúng.” Bee thở dài, khóe môi nhếch lên một nụ cười nhàn nhạt khó hiểu rồi đóng cửa lại.

Rõ ràng, hắn cố tình để lại một nút thắt, một bài toán khó cho Mạc Phàm tự mình suy tính và lựa chọn.

Mạc Phàm nhìn bóng lưng người này cho đến khi cánh cửa hoàn toàn khép lại. Tính ra thì hắn đã giúp mình rất nhiều, nhưng chưa chắc đã là đồng minh, cũng không thể hoàn toàn tin tưởng, chỉ may là ít nhất hắn sẽ không gây trở ngại vào lúc này.

Đặt Tiểu Mei lên chiếc giường lớn, Mạc Phàm tiện tay giũ tấm chăn bông màu trắng rồi nhẹ nhàng đắp lên cơ thể nàng. Ngay cả những người phụ nữ hắn yêu quý nhất cũng chưa chắc được hắn chăm sóc đến mức này.

Đừng nói là Bee thắc mắc, ngay cả chính Mạc Phàm cũng không tài nào đọc được suy nghĩ của Tiểu Mei, rốt cuộc vì sao nàng lại đối tốt với mình như vậy?

Nàng thậm chí còn không phải là khế ước của hắn, nàng đơn giản chỉ là một linh hồn lạc lối bởi sự phản bội, bởi nỗi đau mất đi người thân cuối cùng trong tộc và cả người tỷ tỷ của mình.

Nếu đúng như lời kể, Tiểu Mei từng là khế ước của Lucifer, chẳng lẽ khoảng thời gian ở bên hắn ta lại không ảnh hưởng chút nào đến tính cách của nàng? Hay nói cách khác, Lucifer thực ra cũng không phải kẻ tồi tệ đến thế. Hắn hẳn đã nuôi dạy được một đứa trẻ có nhân phẩm cực tốt.

Vô số suy nghĩ lướt qua tâm trí, nhưng thoáng chốc hắn đã không muốn nghĩ tới nữa. Những câu hỏi này có quan trọng hay không, cũng chẳng cần câu trả lời.

Hắn chỉ muốn cho nàng một cuộc sống tự do, một cuộc đời chân chính xứng đáng thuộc về nàng.

Ngồi bên mép giường, Mạc Phàm ngắm nhìn Tiểu Mei một lúc lâu, hắn đưa tay vuốt nhẹ mái tóc nàng, rồi xoa xoa vầng trán, hệt như một người anh trai mẫu mực đang cưng chiều cô em gái của mình.

“Ngày xưa, khi còn cắp sách đến trường, thậm chí trước cả khi bước vào thế giới ma pháp này, ta đã từng mường tượng về những vị thần tiên chí cao, những người mang trong mình pháp tắc tự nhiên để chữa lành cho nhân loại, cho chúng sinh, là một sự tồn tại vô thượng không ai sánh bằng. Mei Mei, có phải ngươi sinh ra chính là để mang ý nghĩa giống như giấc mơ đó của ta không?” Mạc Phàm cười khổ, thì thầm với Tiểu Mei.

Sắp xếp chỗ nghỉ ngơi cho nàng xong, Mạc Phàm dọn dẹp lại căn phòng một chút rồi định ra ngoài, để nàng một mình yên tĩnh hồi phục. Nhưng đúng lúc này, điện thoại của hắn lại bất ngờ rung lên.

Màn hình hiển thị mã vùng của Hy Lạp, dãy số lại vô cùng quen thuộc, Mạc Phàm có chết cũng không dám không bắt máy.

“Tâm Hạ, sao giờ em mới gọi cho anh, suýt chút nữa...” Mạc Phàm hớn hở ra vẻ trách móc.

“Bọn em ở Thần Miếu bận đến không thở nổi… Khoan hãy nói chuyện khác, Mạc Phàm ca ca, nội thương của anh thế nào rồi?” Giọng Diệp Tâm Hạ ở đầu dây bên kia có chút cao và sốt sắng.

Quả nhiên, vợ mình vẫn là nhất, lại có thể lo lắng cho thương thế của chồng mình đến vậy.

"Tiểu Mei chăm sóc rất tốt, nàng đã dùng một loại đại ma pháp giữ mạng cho anh, nếu không thì đã chẳng còn cơ hội cùng em sinh một đứa nhóc rồi." Mạc Phàm mở miệng nói.

"Chúng ta..." Dù chỉ nói chuyện qua điện thoại, mặt Diệp Tâm Hạ vẫn đỏ bừng lên.

"Chúng ta cái gì, em cần thì cứ nói thẳng, ngày mai anh liền thu dọn đồ đạc chuyển qua đó, vị Tân Thần Nữ trong sạch bất phàm này… ờm… cho anh 10 phút!" Mạc Phàm cười cợt, giọng nói cố tình rất to.

Diệp Tâm Hạ sao lại không hiểu ý tứ trong lời tên đại ma đầu Mạc Phàm này, bản tính của hắn vốn đã đen như mực, không cách nào tẩy trắng nổi.

“Mạc Phàm ca ca, em đang ở sảnh sau, có rất nhiều người dân đến viếng thăm, anh nói lớn như vậy không hay đâu. Nếu không em sẽ không nói chuyện với anh nữa, cũng không gặp anh nữa.” Diệp Tâm Hạ mũi và má đều ửng đỏ, giọng nói đầy u oán.

“Được được, anh không nói nữa, anh qua thăm hai mẹ con bây giờ đây!” Mạc Phàm chăm chú nhìn hình ảnh của Diệp Tâm Hạ, trong lòng vừa có mấy phần may mắn, lại có mấy phần bất đắc dĩ.

May mắn là, từ khi đăng cơ Thần Nữ, nhan sắc của nàng càng thêm cao quý, rạng rỡ. Bắt mắt nhất chính là… vóc dáng của nàng, sao lại nảy nở hơn một chút rồi. Điều này khiến Mạc Phàm hoài nghi, có phải phước lành của Thần Nữ cũng là một phương pháp nâng ngực hợp pháp thì phải.

“Khoan đã, nội thương của anh không đơn giản như vậy đâu. Cứ ở yên đó, vài ngày nữa sẽ có người đến giúp!” Diệp Tâm Hạ thấy Mạc Phàm có vẻ hấp tấp, vội vàng nói...

❇ Vozer ❇ Cộng đồng dịch giả

Đề xuất Tiên Hiệp: Mị Lực Điểm Đầy, Kế Thừa Trò Chơi Tài Sản
BÌNH LUẬN