Chương 312: Phản quân Tứ Bình
…
“Đại tướng, đại sư, vậy chúng ta có nên nhân cơ hội này tấn công Chi Lâm Vong trấn để giành lại quyền kiểm soát không?” một trung úy trẻ tuổi lên tiếng.
Chi Lâm Vong trấn là một cứ điểm chiến lược có địa thế cực kỳ quan trọng. Bởi vì nó tọa lạc tại điểm cực bắc của thủ đô Cairo, chia cắt đồng bằng thành hai lưu vực với Đại Kim Tự Tháp Khufu và Kim Tự Tháp Khafre, có thể tạo ra lợi thế phòng thủ nhất định trước Vong Linh Đế Quốc.
Nhưng kể từ khi nhóm phiến quân nổi dậy, chúng đã chiếm cứ Chi Lâm Vong trấn, vô tình tạo ra một chiến tuyến mới ngay ở giữa. Điều này chẳng khác nào mở toang cánh cửa cho quân đoàn vong linh tràn vào, khiến quân đội Ai Cập dần mất đi thế trận, không thể chia quân chi viện, cuối cùng đành phải rút khỏi thị trấn, nhường lại toàn bộ cho phản quân.
Cho nên, hiện tại chính là một cơ hội ngàn năm có một để đoạt lại cứ địa.
“Theo ta thì không nên vội vàng. Gã đàn ông bị treo thưởng kia thực lực vốn đã sâu không lường được, hơn nữa, cũng không ai biết được lai lịch thân thế của hắn ra sao, là địch hay là bạn…” người đàn ông trùm mũ nâu kín mặt tỏ ra hoài nghi.
“Ý ngài là chúng ta phải điều tra nhân vật này trước?” Vị trung úy trẻ tuổi có chút do dự.
“Thứ cho ta nói thẳng, dựa vào các ngươi thì điều tra được gì từ hắn? Ngay khi hình ảnh của hắn xuất hiện trên hệ thống treo thưởng, lượng thông tin tìm kiếm trong nội địa Ai Cập đã tăng vọt. Ngay cả những tình báo viên chuyên nghiệp nhất cũng dốc hết sức mà vẫn không thể tra ra bất cứ thông tin nào. Thậm chí, danh tính của kẻ bỏ ra 100 triệu đô la để treo thưởng cũng hoàn toàn là một ẩn số. Kẻ đó chỉ đơn giản là nạp một lượng tài nguyên khổng lồ vào hệ thống Thiên Bảng ảo của Liên Minh Thợ Săn để trả thưởng. Một vụ việc thần bí như vậy từ trước đến nay chưa từng có tiền lệ trong Liên Minh Thợ Săn.” Gã thanh niên trùm mũ nâu giải thích rõ ràng.
Trong việc truy lùng tung tích, quân đội đương nhiên kém xa những chuyên gia săn tin hay tình báo viên chuyên nghiệp.
Thấy vẻ mặt xám xịt của viên trung úy trẻ tuổi, không biết phải xử lý thế nào, Quân thủ Nole trầm ngâm một lúc rồi vỗ vai hắn, trực tiếp đưa ra ý kiến: “Đừng nóng vội, Chi Lâm Vong trấn nhất định phải đoạt về, nhưng không phải lúc này. Chúng ta đã chờ đợi một thời gian rất dài rồi, bây giờ có chờ thêm một chút nữa cũng không sao, chớ nên hấp tấp mà hỏng đại sự. Lại nói, nhân vật Mạc Vỹ Kỳ này, lần đầu tiên ta gặp mặt, khí tràng của hắn đã ẩn giấu đến tám, chín phần. Rất có thể đây là một Cấm Chú Pháp Sư thiên tài nào đó được một thế lực tại Á Châu đại lục dày công bồi dưỡng.”
Nghe Quân thủ Nole phân tích, sắc mặt viên trung úy trẻ tuổi liền trở nên gượng gạo.
Chính mình quả thật còn quá non nớt, suýt chút nữa đã đắc tội với một nhân vật đỉnh cao trong giới pháp sư.
“Đại tướng, vậy chúng ta cứ thế bó tay sao?” Trung úy thắc mắc.
Quân thủ Nole nhìn hắn chằm chằm, lắc đầu, chậm rãi phân tích: “Ngươi tiếp tục cho tình báo viên theo dõi hắn, nhớ kỹ là phải âm thầm, tuyệt đối không được bứt dây động rừng trước khi nắm rõ thực lực của người này. Hắn có thể là một thanh vũ khí sắc bén, nhưng cũng có thể là một tấm áo giáp kiên cố. Điều quan trọng nhất là nó rơi vào tay ai và được sử dụng như thế nào. Ta xưa nay chưa bao giờ nhìn nhầm người.”
Công bằng mà xét, trong mắt Nole, thực lực của đám phản quân cũng không mạnh đến mức quân đội Ai Cập không thể đánh bại.
Binh hùng tướng mạnh, quân đội chưa bao giờ thiếu những kẻ ngọa hổ tàng long. Một số nhân vật nòng cốt nắm giữ các chức hàm tướng lĩnh, quân tá trở lên, bao gồm cả quân thủ, đều phải tập trung vào một kế hoạch dài hơi hơn: đối nội chống lại Vong Linh Đế Quốc, đối ngoại đề phòng sự trừng phạt từ Liên Bang Châu Phi. Vì vậy, họ mới để cho loạn quân có cơ hội càn quấy suốt thời gian qua.
Việc quân đội chính quy thất thủ tại mặt trận Chi Lâm Vong trấn, thực chất cũng nằm trong kế hoạch của Nole.
Hắn cố ý mượn tay loạn quân để bảo vệ một thành trì trọng điểm, vừa kìm hãm Vong Linh Đế Quốc tại cứ địa đó, vừa khiến các thế lực Pharaoh đánh giá sai thực lực của quân đội, chủ quan đặt họ vào thế yếu hơn.
"Từ nhỏ ta đã đi lịch luyện khắp nơi, học hỏi được rất nhiều cách làm việc của những kẻ thống trị thực thụ. Có rất nhiều cách để giành chiến thắng trong một cuộc chiến. Cách thứ nhất, cũng là cách mà phần lớn mọi người nghĩ đến, chính là chém giết yêu ma, đuổi chúng ra khỏi lãnh thổ... Chỉ là, cuộc chiến như vậy vĩnh viễn giết không xong, vĩnh viễn không có hồi kết, mấy ngàn năm qua vẫn vậy. Nếu kéo dài, kết quả hòa thì người chết là bạn bè, đồng đội của chúng ta; còn nếu thất bại, kẻ phải chết chính là cả dân tộc.”
“Còn cách thứ hai, chính là cách mà các ngươi đang thấy, mượn đao giết người. Ta kích động những kẻ tôn thờ một giáo phái ảo tưởng, thu nạp một đám loạn quân phản phúc, sau đó tạo ra ảo tưởng cho chúng rằng ngày cách mạng thành công đã đến gần. Phương pháp này mang lại hiệu quả là quân đội không cần đổ máu, dân chúng của chúng ta cũng không cần phải chết. Kẻ duy nhất phải vong mạng, chỉ là bọn phản phúc cấu kết với yêu ma. Làm việc lớn, đôi khi cần phải có những quyết đoán như vậy." Quân thủ Nole nở một nụ cười đầy ẩn ý, đoạn hướng về người đàn ông trùm kín đầu mà nói.
Người đàn ông trùm kín đầu cũng có chút kinh ngạc, hắn biết vị tân nhiệm đại tướng, đại quân thủ đứng đầu Ai Cập này vốn là một con cáo già độc đoán. Nhưng có thể thản nhiên nói ra những việc mình làm như vậy trước mặt người khác, đây quả là một con người đáng sợ.
Kẻ này, so với Ethan năm xưa, bất luận là thực lực hay thủ đoạn, đều trông giống một ác ma chân chính hơn.
“Ồ, quân thủ đại nhân vừa nhắc đến sự quyết đoán. Vậy liệu ngài có thể cho lão hữu này biết, nhân vật Mạc Vỹ Kỳ kia, đối với ngài, rốt cục là họa hay là phúc?” Người đàn ông trùm kín đầu hỏi.
Chàng trung úy đứng bên cạnh cũng muốn nghe ý kiến từ vị lãnh đạo kiệt xuất của quân đội, hai mắt mở to không chớp, nhìn chằm chằm Quân thủ Nole chờ đợi câu trả lời.
Nole bắt gặp ánh mắt của hắn, vẫn giữ thái độ vô cùng bình thản:
“Ta và hắn không tồn tại vì cùng một ý nghĩa, tại sao lại phải gán ghép? Họa hay phúc cũng không phải do ta quyết định. Chỉ là nếu cần phải loại bỏ, ta cũng sẽ không ngần ngại.”
“Câu trả lời này của ta, không biết có làm đại sư vừa ý?”
“Không tệ, ha ha ha, không tệ!”
………………………..
Theo chân đám phản quân mặc quân phục màu xanh thủy, Mạc Phàm cùng bọn họ tiến về doanh địa.
Phản quân còn có một tên gọi khác là quân đội Tứ Bình. Bây giờ Mạc Phàm mới biết, ngoài Chi Lâm Vong trấn, chúng còn chiếm đoạt một khu nông nghiệp và nhà xưởng lớn trong thành phố Luxor lân cận. Chúng cũng cải tạo những khu chợ, tuyến đường và khu kinh doanh quan trọng nhất thành quân doanh, biến những giao lộ huyết mạch thành nơi thao luyện binh sĩ.
Chi Lâm Vong trấn nằm ở cực bắc thủ đô Cairo, còn Luxor giáp phía tây bắc, vì vậy di chuyển bằng đường bộ cũng không mất quá nhiều thời gian, chỉ chưa đầy hai ngày đường.
Rõ ràng lúc trước chỉ là một tiểu đội ba, bốn trăm người, giờ đây đã phát triển thành mấy ngàn người, chia làm nhiều đại đội. Ngay tại trung tâm huyết mạch của thành trì, chúng đang diễn tập, trông không khác gì quân đội chính quy của một quốc gia. Thậm chí, vì hầu hết là pháp sư cao giai, trung giai cùng hàng chục chỉ huy siêu giai, khí thế của nhánh quân này còn tỏ ra hưng thịnh hơn rất nhiều so với đám người ở Chi Lâm Vong trấn.
Mạc Phàm nhìn từ xa, cũng không khỏi kinh ngạc.
Thực lực của đám phản quân này, xem ra cũng giấu rất sâu, không hề ngu ngốc như hắn tưởng.
Hắn phóng tầm mắt về phía thao trường, thấy vô số ma pháp nguyên tố và hắc ám ma pháp đang được phóng thích bừa bãi để tập trận, trong lòng không khỏi có thắc mắc.
"Các ngươi đông người như vậy mà không có Triệu Hoán pháp sư hay Vong Linh pháp sư sao?" Mạc Phàm hỏi.
Trong các cuộc chiến quy mô lớn, đại bộ phận quân đội đều sẽ chiêu mộ Triệu Hoán pháp sư và Vong Linh pháp sư, đặc biệt là Vong Linh pháp sư. Mạc Phàm từng chứng kiến, Vong Linh pháp sư mới là trợ lực mạnh nhất trên chiến trường. Rất nhiều vong linh hung hãn trên sa trường chính là những cỗ máy giết chóc, sức mạnh không thua kém gì một Triệu Hoán thú, thậm chí bỏ xa pháp sư bình thường.
“Hoàng thượng, việc này quả thực hơi khó tuyển người. Nhánh quân của chúng ta là tự phát chiêu mộ, điều kiện quan trọng nhất là phải có máu nổi loạn. Tuy Ai Cập là vùng đất đặc thù, nhưng Vong Linh pháp sư cũng không dễ tìm.” Lukaku đáp lời...
Đề xuất Tiên Hiệp: Huyền Huyễn: Ta! Thiên Mệnh Đại Phản Phái