Chương 387: Tham Khảo Đối Sách

. . . . . . . . . . . . .

Học viện Quốc Gia Ai Cập tọa lạc uy nghi tựa thánh đường tại trung tâm quận hành chính của bến cảng Alexandria. Tương tự Minh Châu học phủ, nơi đây được đầu tư để trở thành cái nôi đào tạo thế hệ pháp sư chủ chốt cho đất nước; trong bốn kỳ Cuộc tranh tài giữa các học viện thế giới gần nhất, học viên của Học viện Quốc Gia Ai Cập đã chiếm hơn năm suất tham dự.

Trong khuôn viên học viện, có một dự án thành trì cứ điểm được tài trợ xây dựng từ bốn năm trước, do ba mươi ba trung đội liên tiếp bố trí trong quận tạo thành, vừa để học viên và lão sư hợp tác lịch luyện, vừa để tiện cung cấp tài nguyên bồi dưỡng cho quân đội.

Hiện tại, dự án đã hoàn thiện, trở thành cứ điểm Tháp Đăng Ngọc, với trọng binh cùng viện trưởng đích thân trấn giữ. Tất cả giao thương đường biển muốn tiến vào bình nguyên Ai Cập về cơ bản đều không thoát khỏi tầm quan sát của nơi này.

Điểm khác biệt là, ngọn tháp treo Alexandria sừng sững giữa trung tâm quận hành chính trước kia vốn là ngọn hải đăng soi sáng cho cảng biển, giúp Đô đốc Tư lệnh Roger sẵn sàng bảo vệ vùng biển khỏi hải yêu phía trục Địa Trung Hải. Tình hình bây giờ đã khác, Roger từ chức, gia nhập phản quân Thiên Lan, tòa tháp cũng được quân đội trưng dụng để lập nên phòng tuyến chống lại cụm tập đoàn đại quân Liên Bang.

Ngay cả trong đô thị, cũng có thể thấy khắp nơi những khí tài chiến tranh phức tạp, những doanh trại quân đội san sát, mỗi doanh trại đều có tháp canh cao ngất sừng sững.

Tháp Đăng Ngọc nổi bật và cao nhất trong đêm tối, tựa như một ngọn đuốc cô độc giữa màn đêm thăm thẳm.

Mạc Phàm định vị đến đó, Quân thủ Nole và Roger đã có mặt tại đây.

“Quân thủ, ngài khỏe không? Lúc đến đây, ta cảm nhận được trong Liên Bang có không ít kẻ tu vi được đề cao, vậy mà so với mấy ngày chiến đấu cùng ngài vẫn còn kém xa.” Mạc Phàm cười khổ nói.

Khi thấy Quân thủ Nole trọng thương, Mạc Phàm thầm thở phào, mọi chuyện đúng như hắn dự tính.

Nếu không, quyết định từ bỏ truy đuổi Khafre để cấp tốc đến đây của mình đã trở thành công cốc.

“Lực lượng hai bên chênh lệch quá lớn. Ngoài ra, việc đối phương tập hợp được cả tám vị Cấm Chú Pháp Sư cũng nằm ngoài dự đoán. Nếu không phải Mạc huynh cho ta mượn tiểu thư Apase trợ chiến, e rằng cái mạng già này đã sớm không giữ được.” Quân thủ Nole đứng ngoài sảnh tháp, ánh mắt vẫn sắc bén, không một giây phút lơ là cảnh giác động tĩnh bên ngoài.

Sau khi Quân thủ Nole và Mạc Phàm suy luận rằng Liên Bang cuối cùng sẽ chọn bến cảng Alexandria để tấn công, Nole đã lập tức bố trí phòng tuyến tại cứ điểm Tháp Đăng Ngọc. Đáng tiếc, như vậy vẫn còn quá mỏng manh, rất khó để giao chiến tương đương với lực lượng 80 vạn binh chủng pháp sư của sáu quốc gia.

Phải biết rằng, quân đội khác xa pháp sư thông thường. Bọn họ có kỷ luật, có trang bị, có trận hình và chiến thuật ứng đối, thậm chí là cả những liệu pháp cấm chế.

Nếu không thì làm sao ở hầu hết các quốc gia, quân đội vẫn luôn đạt được danh vọng cao ngất ngưởng như vậy!?

Xét trên nhiều khía cạnh, các đội đặc nhiệm quân đội trên thực tế còn được huấn luyện để có thể miễn cưỡng kháng cự lại một vài Cấm Chú Pháp Sư trong tình huống xấu nhất, tránh để những kẻ mạnh phi thường như vậy thường xuyên gây áp lực lên tư cách quốc gia.

Một cường giả cảnh giới Cấm Chú dĩ nhiên có khả năng hủy diệt liên tiếp một, hai đại thành thị với vài triệu đến vài chục triệu dân, nhưng nếu trực diện đối đầu với quân đội đặc nhiệm trong một cuộc chiến quy mô lớn thì lại là chuyện khác. Không bàn đến ma năng hao hụt, ngay cả Cấm Chú ma pháp cũng khó có thể thi triển, mà dù có thi triển được, chưa chắc đã đạt hiệu quả như mong đợi.

Vì vậy, Cấm Chú chỉ được xem như một loại siêu vũ khí then chốt, tựa như vũ khí hạng nặng trong quốc phòng, chứ chưa bao giờ đại biểu cho toàn bộ sức mạnh quân đội của bất kỳ quốc gia nào.

Thế mà lần này Liên Bang phô trương thanh thế, lộ ra tám vị cường giả Cấm Chú Pháp Sư trong đội ngũ, khiến tình thế muốn chống cự đã khó lại càng thêm khó.

“Tám tên Cấm Chú, nói khó thì khó, nhưng ngược lại cũng là cơ hội, tăng thêm một phần khả năng lật ngược thế cờ. Có bọn chúng ở đây, ta lại có giải pháp.” Mạc Phàm đột nhiên nghĩ ra điều gì đó.

Quân thủ Nole là người nhạy bén, lập tức hiểu được dụng ý của Mạc Phàm: “Ngươi định dẫn dụ bọn chúng vào bẫy, bắt sống toàn bộ, sau đó dùng để uy hiếp cao tầng Liên Bang? Tin rằng mạng sống của tám tên Cấm Chú đối với quốc gia của chúng là vô cùng trọng yếu?”

“Mạc huynh, việc này e rằng không khả thi. Ngươi không biết đó thôi, trong đám lãnh đạo Liên Bang có một kẻ trí tuệ cực kỳ sắc bén, hắn là Dante, thái tử của toàn bộ vương quốc Ả Rập. Kẻ này tính cách tàn nhẫn độc đoán, không từ thủ đoạn nào, kể cả việc thí quân. Giả sử chúng ta có dồn hết lực lượng đi truy bắt tám Cấm Chú kia, chưa nói đến thành công hay không, Dante rất có khả năng sẽ mặc xác bọn chúng.” Nole tiếp tục đưa ra quan điểm.

Vừa nói, vị quân thủ của Ai Cập vừa chỉ tay về phía tường thành Nam Môn Quan xa xa cho Mạc Phàm xem.

Cổng thành vừa mở, lục quân Liên Bang tựa bầy hổ đói, ầm ầm tràn vào đập phá mấy đạo tháp canh phòng tuyến của quan ải. Bọn chúng thấy nữ Đại tướng Nasha dẫn quân Ai Cập đứng đó điên cuồng chém giết, vô số binh sĩ và lực lượng đồng minh ngã xuống nhưng tuyệt nhiên không có ý định bỏ chạy.

Theo lẽ thường, khi đội quân tiên phong đã giết vào được bên trong thành, trận công thành xem như đã thắng lợi. Nhưng bố cục của quân đội Ai Cập lại không đơn giản như vậy.

Ai Cập đã xuất chiến một vị Cấm Chú Pháp Sư trấn thủ nơi này.

Có Cấm Chú Pháp Sư ở đây mang ý nghĩa uy hiếp cực lớn, thông thường không thể hành động thiếu phương pháp vững chắc và đại trà như vậy được.

Cho nên ai cũng thấy được, binh sĩ Liên Bang đang tuân lệnh tự sát một cách liều chết.

Tường cao bị đẩy ngã, trận pháp vỡ tan, tướng lĩnh bị giết, những đội ngũ tiên phong của lục quân phân bố khắp nơi cũng dần dần bị tiêu diệt.

Nhưng vạn quân Liên Bang vẫn ngoan cố, mặc cho bị đẩy lùi vô hạn, chúng vẫn không từ bỏ ý đồ tràn vào thành.

Trên đỉnh ngọ môn của Nam Quan thành, nữ Đại tướng Nasha toàn thân nhuốm máu kẻ địch, ngạo nghễ đứng đó.

Nàng ánh mắt khinh miệt, quan sát đám quân địch không biết tự lượng sức mình đang tràn vào thành...

Phảng phất như đã chờ đợi ở đây từ rất lâu!

Chỉ một chữ.

“Sát!”

“Mạc huynh, ngươi hiểu chứ?” Quân thủ Nole cúi gằm mặt, có chút không biết nên oán trách điều gì.

“Liên Bang thí quân. Quân địch tràn vào sẽ bị đẩy lùi, chém giết. Đến một lúc nào đó, chính quân đội Ai Cập sẽ mất cảnh giác mà rời khỏi thành, bị dẫn dụ ra bên ngoài.” Mạc Phàm lấy tay xoa xoa mũi mình.

“Còn một vấn đề nữa.” Quân thủ Nole tiếp tục nói.

“Kẻ nghĩ ra chiến thuật này, hắn cố ý mượn quân số đông đảo để khiến chúng ta liên tục bận rộn, liên tục phải để tâm đến thành Nam Môn…” Mạc Phàm cười gằn.

Điên cuồng, không phải lúc nào cũng tốt.

Chính mình càng trưởng thành, có thêm tám cái hồn cách tinh anh lão luyện, quả thực mới quan sát tốt hơn cái thế giới xảo trá này.

“Mạc huynh, ngươi còn cho rằng kẻ đứng sau chiến thuật này sẽ thương tiếc tám tên Cấm Chú Pháp Sư sao?”

Mạc Phàm đột nhiên cảm thấy một luồng hàn khí quanh quẩn phía sau lưng tòa tháp.

Hắn ngửi thấy mùi máu tanh nồng nặc từ hướng bắc vùng cảng biển tràn vào.

Trong mùi máu tanh, có tiếng đập phá, tiếng nhà cửa, đường phố sụp đổ, tiếng người la hét khóc than.

“Kẻ bày binh bố trận, kế sách thường liên hoàn. Chúng ta không phải thần cơ diệu toán, không thể lường hết mọi tình huống, chỉ có thể mặc kệ kế của địch mà thực hiện kế của ta, cuối cùng xem bên nào tổn thất nặng hơn để định đoạt thắng thua.” Quân thủ Nole tiếp tục nói.

“Chỗ này, quân thủ, ngài nói vậy ta liền nghĩ ra một cách.” Mạc Phàm hít sâu một hơi, nói.

“Mời diễn đạt. Ta cũng vừa vặn có một kế sách, không biết có tốt hơn của Mạc huynh không, không biết có thắng được kỳ tài quân sự Ả Rập kia không, nhưng cùng Mạc huynh tham khảo đối sách, chúng ta vẫn còn cơ hội níu kéo trận chiến này.” Nole nhìn ra xa, thấy bóng dáng nhấp nhô của quân đội Liên Bang đang tràn vào từ biển, trong lòng dâng lên từng đợt sóng…

Đề xuất Voz: Hồng Trần Vấn Đạo
BÌNH LUẬN