Chương 425: Vị Khách Không Mời

...

Màn đêm buông xuống, đường phố trở nên vắng lặng, chỉ còn lại vài chiếc lá xào xạc cuốn theo chiều gió. Rome trở lại vẻ đìu hiu tĩnh mịch, không còn ồn ào náo nhiệt, nhưng lại mang một cảm giác bình yên đến lạ.

Là trung tâm chính trị, kinh tế của Đế chế La Mã, cũng là một trong những cái nôi của nền văn hóa châu Âu cổ đại. Trên những di chỉ của thành Rome, Đấu trường Colossus, Tử Kim Môn, Vương Cung Thánh Điện cùng rất nhiều địa danh nổi tiếng toàn thế giới vẫn sừng sững đứng đó.

Mây đen trên bầu trời hôm nay khá dày, che khuất gần hết các vì sao, nhưng không thể ngăn cản được ánh sáng bạc thuần túy từ vầng trăng rải xuống mặt đất, chiếu rọi khắp không gian xung quanh trở nên vô cùng lung linh, huyền ảo.

Vương Cung Thánh Điện, trụ sở của Hiệp hội Ma pháp La Mã, bên trong quảng trường rộng lớn, một bóng người thấp thoáng dưới ánh trăng lờ mờ không biết đã xuất hiện từ lúc nào, đang bước về phía tòa thánh điện trung tâm.

Là Lucifer, nhưng điểm đến của hắn lại chính là nơi định bắt giữ người phụ nữ hắn vừa gặp gỡ, Vương Cung Thánh Điện.

Hắn vẫn khoác lên mình bộ trang phục màu xám giản dị, cũ kỹ nhưng gọn gàng, ánh mắt vô ưu không chút gợn sóng tựa như mặt hồ tĩnh lặng, bước chân hiên ngang hướng về phía cánh cổng to lớn cao gấp ba lần chiều cao một người.

"Vút!"

Bỗng nhiên từ trên không trung, năm bóng đen lăng không lao xuống với tốc độ cực nhanh, trong nháy mắt đã hình thành một đội hình chữ V, xuất hiện ngay sau lưng kẻ xâm nhập lạ mặt.

Quang mang chợt lóe lên rồi vụt tắt. Dưới ánh đuốc lập lòe, năm tên Cấm Vệ Pháp Sư La Mã dần hiện rõ trong bóng đêm. Toàn thân bọn họ được trang bị kín kẽ trong bộ giáp ma cụ màu bạc, sau lưng khoác áo choàng đỏ, mũ giáp chỉ để lộ khe hở từ đôi mắt xuống cằm, hoàn toàn không thấy rõ khuôn mặt. Khí tức ma pháp cuồn cuộn, sát khí đằng đằng, tất cả đều toát lên phong thái của những chiến binh La Mã thiện chiến, uy mãnh.

"Lớn mật thật, dám ngang nhiên đột nhập vào khu vực cấm trong đêm, mau báo danh tính trước khi chúng ta đưa ngươi vào nhà ngục sám hối vì tội mạo phạm thánh địa tôn nghiêm này!" Tên cấm vệ pháp sư trông như đội trưởng lớn tiếng quát.

"Phiền các ngươi vào báo với Cesar một tiếng, là Lucifer của Thiên Quốc muốn gặp hắn để trao đổi một số vấn đề. Mà ngươi nói sai một điểm, ta không hề đột nhập, kẻ mù cũng cảm nhận được ta đường đường chính chính tiến vào!" Nam nhân kia chính là Lucifer, hắn chẳng hề để tâm đến lời lẽ uy hiếp, chỉ nhàn nhạt đáp.

"Lucifer...?" Vừa nghe đến danh tự này, cả năm tên cấm vệ pháp sư nhất thời rùng mình chột dạ.

Nhưng tên đội trưởng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, đánh giá nam tử vừa xưng danh một lượt từ trên xuống dưới. Phát hiện dáng vẻ của hắn vô cùng bình thường, không có bất kỳ khí chất thần thánh nào của thiên sứ, gã liền phá lên cười lớn:

"Ha ha ha, ngươi là đại thiên sứ, vậy ta đây chính là thiên phụ của ngươi! Thiên sứ nào lại không thông báo trước, còn lẻn vào đây trong đêm tối? Ngươi nghĩ chúng ta là con nít ba tuổi sao? Mau bó tay chịu trói, đây không phải là nơi để kẻ phàm trần mạo nhận thần thánh như ngươi tùy tiện bước vào!"

"Ta không phải Michael, cũng không phải bất kỳ ai khác, không cần phô trương hay hưởng thụ đãi ngộ của thần thánh. Ta gặp hắn xong sẽ đi ngay, không có thời gian nhận sự thiết đãi cùng những thủ tục rườm rà của hắn. Các ngươi vào thông báo, hay là để tự ta đi vào gặp hắn?" Lucifer vẻ mặt thờ ơ đáp lại.

"Thật ngông cuồng! Ta không quan tâm ngươi nói gì, chỉ cần ngươi bước thêm một bước nữa về phía cánh cổng đó, chúng ta sẽ không nương tay!" Ánh mắt gã đội trưởng càng trở nên ác liệt.

Lucifer không trả lời, chỉ nhếch môi một cái rồi tiếp tục ung dung bước về phía đại môn.

"Là ngươi muốn chết, đừng trách ta!"

Thanh âm lãnh khốc vang lên, gã đội trưởng cực tốc vận dụng ý niệm ma pháp truyền vào ngọn giáo dài trên tay. Trên mũi giáo, những đốm lửa điện lít nha lít nhít lẹt xẹt như muốn bùng nổ, ngay lập tức được phóng thẳng về phía thân ảnh Lucifer.

"Xoẹt!"

Lucifer lạnh lùng đứng yên tại chỗ không nhúc nhích, mà ngọn lôi giáo kia cũng không chút nương tay xuyên qua lồng ngực hắn, lôi điện tích tụ trên mũi giáo đồng thời bộc phát ra toàn bộ lực lượng. Dù cho xung quanh được bảo vệ bởi một lớp cấm chế cường đại, vụ nổ vẫn gây nên một chấn động nhỏ trong màn đêm tĩnh mịch.

Ngọn giáo xuyên tâm như thế, nhưng lại không thấy máu tươi phun ra, chỉ thấy thân thể của hắn cùng với ngọn lôi giáo đang mờ nhạt dần, từ mờ nhạt chuyển thành mờ ảo, rồi từ mờ ảo lại hóa thành hư không.

"Hắn... hắn đâu rồi?"

"Hừ, dĩ nhiên là dùng tà thuật giả thần lộng quỷ, để xem ngươi trốn được đi đâu!"

"A... đây là..."

Đám cấm vệ pháp sư kinh hô lên. Bọn hắn vẫn không thấy bất kỳ thứ gì xung quanh, chỉ đột nhiên cảm nhận được một luồng sát khí cường đại xẹt qua. Cả bọn đồng loạt biến sắc, vẻ khinh thường ban đầu đã biến mất, thay vào đó là sự nghiêm túc xen lẫn mấy phần run rẩy.

"Vụt!"

Một tiếng gió rít nhẹ vang lên trong khoảnh khắc. Gã đội trưởng còn chưa kịp phản ứng, một thanh âm ôn tồn đã truyền đến sau gáy, khiến hắn cảm thấy lạnh buốt sống lưng: "Bản lĩnh như vậy, cũng có thể bảo vệ cho hoàng đế của các ngươi sao?"

Lucifer không biết từ lúc nào đã đứng sát sau lưng gã đội trưởng. Gã bất giác trở nên vô cùng sợ hãi, mồ hôi túa ra đầm đìa nhưng hai chân lại như đông cứng, không có nổi một tia ý chí để chạy trốn. Dù gì gã cũng là một Siêu Giai Pháp Sư, nhưng đối phương lại có thể thần không biết quỷ không hay vòng ra sau lưng mình như thế. Ở khoảng cách này, chỉ cần hắn có sát tâm, gã đội trưởng dù có nhanh đến đâu cũng vô phương thoát được.

"Ngươi... ngươi rốt cuộc là cái gì..."

"Ta chẳng phải đã nói rồi sao?" Lucifer cười đáp.

Mấy tên cấm vệ pháp sư còn lại thấy cảnh này, ánh mắt kinh hãi nhìn về phía Lucifer, đôi chân cũng như bị chôn chặt xuống đất, không dám di chuyển nửa bước, cũng không dám thở mạnh.

Mới đây thôi còn là một gã có vẻ ngoài hết sức tầm thường, vì đâu bỗng chốc lại trở nên đáng sợ đến vậy?

Với tình hình hiện tại, nếu hắn thực sự ra tay, bọn họ chắc chắn không đỡ nổi một đòn.

Thật sự là đại thiên sứ của Thiên Quốc sao?

Đột nhiên, cánh cổng vốn đóng kín không biết đã mở toang từ lúc nào. Một lão trung niên dáng vẻ già nua từ bên trong thánh điện đi ra, hắn chính là Chấp chính Thần quan Aurian. Lúc nãy cảm nhận được khí tràng ma pháp gây nên động tĩnh, hắn liền nhanh chóng đến kiểm tra thì chứng kiến cảnh tượng này.

"Các ngươi thật to gan, sao lại dám tấn công ngài Đại Thiên Sứ Trưởng?" Aurian rõ ràng nhận ra Lucifer ngay lập tức, liền quát lớn mấy tên thuộc hạ của mình.

Mà những tên Cấm Vệ La Mã kia nghe thấy cũng thất kinh, đồng loạt quỳ sụp xuống, không dám ngẩng đầu.

"Thưa ngài Aurian, chúng thần thật có mắt như mù, không nhận ra ngài Đại Thiên Sứ Trưởng, chúng thần xin chịu mọi hình phạt!"

"Dẫn ta đi gặp đức vua của ngươi. Ta chỉ cho bọn hắn hiểu một chút về cách cư xử, không cần để tâm làm gì." Lucifer xua tay nói.

"Vâng, thưa ngài... các ngươi mau cút đi, ta sẽ xử trí các ngươi sau!" Aurian ra lệnh cho mấy tên cấm vệ.

Cả năm người vội vàng chật vật chạy đi, gương mặt ai nấy đều tái mét, khóc không thành tiếng. Ai mà ngờ được một vị Đại Thiên Sứ Trưởng chí cao vô thượng lại mang vẻ phàm tục đến đây viếng thăm như vậy. Mai này nếu lại có vài vị thiên sứ khác cũng làm thế, e rằng bọn hắn có thêm mấy cái mạng cũng không giữ nổi.

Aurian lễ phép chào hỏi rồi dẫn Lucifer vào bên trong. Thánh điện này quả thực cực kỳ rộng lớn, nhìn từ bên ngoài không thể nào hình dung được bên trong nguy nga đến mức nào. Từng bậc thang, bức tường, mái vòm đều được chế tác tinh tế và tỉ mỉ đến cực điểm, nội thất bên trong tòa nhà giống như một lâu đài tráng lệ được tạo tác bởi những Pháp sư Kiến trúc tài hoa nhất thế giới này.

"Xin mời ngài, điện hạ Cesar đang chờ ở bên trong!" Aurian cung kính đặt tay trái ngang ngực, tay phải giơ về hướng căn phòng trước mặt.

Đây là nơi ở của Hoàng đế Cesar, người đứng đầu vương quốc này, cũng là kẻ có quyền lực nhất bên trong Hiệp hội Ma pháp La Mã.

Hai nữ hầu xinh đẹp cúi đầu mở cửa. Đập vào mắt Lucifer đầu tiên là một căn phòng rộng lớn, xung quanh hầu hết được trang trí bởi sắc đỏ chủ đạo, xen lẫn những đồ vật bằng vàng ròng quý giá. Hai bên vách tường tạc đầy những điêu khắc cổ ngữ cùng hoa văn hình ảnh vô cùng kỳ lạ. Kéo dài đến trung tâm căn phòng là một tấm thảm đỏ, nơi đặt một chiếc ngai vàng và một người đang bệ vệ ngồi trên đó.

Hoàng đế Julius Cesar!

Mái tóc kim sắc hơi cuộn lại, trên thân khoác hoàng kim giáp, đôi mắt nâu đen thanh lãnh nhưng lại vô cùng sáng ngời, tràn ngập trí tuệ. Gương mặt trẻ trung nhưng không hề non nớt, ánh mắt sắc bén nhìn thẳng không lay động, tư thái bất phàm toát lên vương giả bá khí, khiến người đối diện cũng cảm thấy một lực chấn nhiếp cường đại đến nghẹt thở.

Khi ánh mắt Lucifer rơi trên người Cesar, tuy không chút e ngại, cũng không phải lần đầu gặp mặt, nhưng hắn vẫn có vài phần ấn tượng mới mẻ đối với khí chất của vị quân vương này.

"Đã lâu không gặp, ngươi có vẻ khác đi nhiều so với lúc trước."

Đề xuất Tiên Hiệp: Lâm Uyên Hành
BÌNH LUẬN