Chương 426: Hiệp Ước Hòa Bình - Câu Chuyện Của Lucifer

...

Vị hoàng đế trẻ tuổi của La Mã nở nụ cười thân thiện tựa như gặp lại cố nhân, hắn nhanh chóng rời khỏi ngai vàng, bước xuống bậc thang, điệu bộ vô cùng cung kính nói:

"Thật là vinh hạnh cho đất nước chúng tôi khi được đón tiếp ngài, Đại Thiên Sứ Trưởng tôn quý. Thật có lỗi vì đã không biết trước chuyến viếng thăm của ngài để chuẩn bị nghênh đón."

"Không cần khách sáo, ta hành sự, không cần cả thiên hạ đều hay biết."

"Vâng, mời ngài an tọa, chúng ta cùng trò chuyện. Kể từ lần gặp cuối, tính ra cũng đã mười năm rồi nhỉ!"

Cesar bước đến một chiếc bàn gỗ tinh xảo được đánh bóng loáng, bên trên đã bày sẵn một mâm đầy sơn hào hải vị cùng một bình rượu quý.

"Cảm ơn, ta đến không phải để ôn chuyện cũ, chỉ đơn thuần ghé qua xem xét quốc gia các ngươi, cũng muốn bàn một chút về cuộc chiến trong những năm qua." Lucifer đi thẳng vào vấn đề.

"Audrian, ta nghe nói vừa rồi thuộc hạ của ngươi đã vô lễ với ngài Lucifer đây?" Cesar quay sang chất vấn.

"Vâng... vâng thưa bệ hạ, là lỗi của chúng thần, đã không nhận ra ngài ấy!" Chấp chính thần quan Audrian cúi người đáp.

"Thế nào? Ta đã xưng tên báo họ, các ngươi lại chẳng thèm để tâm, không muốn thông báo cho chủ tử mà đã vội động đao động kiếm. Hay là chê ta ăn vận tầm thường, không xứng bước qua ngưỡng cửa nhà các ngươi?" Lucifer nở một nụ cười như không cười.

"Thưa... chúng thần không có ý đó, là do chúng thần thất trách, mong ngài lượng thứ!" Lão thần quan mặt mày có chút tái đi.

"Audrian, ngươi lui ra trước đi, trừng trị đám có mắt không tròng kia." Ánh mắt Cesar trở nên lạnh lùng.

"Vâng... thưa bệ hạ!"

Thần quan Audrian rụt rè cáo lui rồi đóng cửa lại. Lúc này, Cesar tự tay cầm bình rượu rót đầy hai chén, một chén đưa cho Lucifer.

"Ta thay mặt bọn chúng tạ lỗi với ngài!"

"Không vấn đề gì, ngươi nghĩ ta hẹp hòi đến mức chấp nhặt những chuyện vặt vãnh như vậy sao?" Lucifer nói rồi một hơi uống cạn chén rượu.

"Thiên Phụ ban cho chúng ta ma pháp là để loài người trở nên mạnh mẽ, để có thể sinh tồn dưới sự uy hiếp của yêu ma. Nhưng ta thấy dạo gần đây, sự phát triển ma pháp của các ngươi lại dậm chân tại chỗ, trong khi lại không ngừng chém giết lẫn nhau. Phải chăng sống trong an bình, các ngươi đâm ra nhàm chán rồi sao?" Lucifer đặt chén rượu xuống, tiếp tục nói với giọng trào phúng.

"Thưa ngài Thiên sứ, chiến tranh ở thời kỳ sơ khai này là không thể tránh khỏi. Bất luận là người Hy Lạp, Ai Cập hay Ba Tư, sớm muộn gì họ cũng sẽ lớn mạnh và dã tâm mở mang bờ cõi cũng theo đó mà tăng tiến. Đó là quy luật tự nhiên, có mâu thuẫn tranh đấu mới có phát triển. Hơn nữa, lãnh thổ của chúng ta rộng lớn trải dài, có một số nơi chưa hẳn đã quy thuận, mà ta lại không thích dùng vũ lực để đàn áp người trong tộc. Tốt nhất vẫn là tạo ra kẻ thù ngoại bang để chuyển dời mâu thuẫn."

"Tất nhiên, chúng ta đã nghĩ tới biện pháp để kết thúc chiến tranh. Tình hình địa chính trị không cho phép nó kéo dài thêm nữa. Ta đã cử người đến Hy Lạp để đàm phán một hiệp ước đình chiến, ít nhất có thể mang lại cho hai nước mấy mươi năm hòa bình yên ổn." Cesar trình bày.

Quả nhiên, dù xuất thân từ hoàng tộc quyền quý, nhưng Hoàng đế Cesar này tuyệt đối không phải một vương tử nhà ấm. Dù hắn lên ngôi khi còn rất trẻ, trí tuệ và nhận thức của hắn còn đáng sợ hơn cả những lão già sành sỏi tự mình lăn lộn ngoài kia, đó là còn chưa kể đến tu vi ma pháp của hắn!

Ở thời cổ đại này, việc truyền tin vô cùng hạn chế, người dân gần như không thể hiểu rõ tường tận về thế giới bên ngoài. Tin tức về những cuộc chiến tranh liên miên khốc liệt truyền đến tai họ ít nhiều đều đã bị tam sao thất bản, nhưng nếu có một tin tức minh bạch rõ ràng, nhất định sẽ gây ra sóng to gió lớn.

Tìm một kẻ thù để giao chiến vừa có thể chuyển dời mâu thuẫn nội bộ, đoàn kết nhất trí, lại vừa có thể cướp đoạt tài nguyên trong cuộc chiến, mở rộng và củng cố đế quốc của mình, quả thực là một kế sách hoàn mỹ.

Nhưng vấn đề mấu chốt là, muốn dùng chiến tranh để hóa giải mâu thuẫn đối nội, điều kiện tiên quyết là phải chiến thắng. Nếu thua, mọi thứ sẽ thành công cốc, thậm chí là vạn kiếp bất phục.

Vì vậy, giải pháp này không phù hợp để áp dụng với yêu ma. Xung quanh họ là những đế quốc yêu ma cực kỳ khổng lồ và hùng mạnh, chỉ bàn về số lượng đã là một con số khoa trương đối với con người, chẳng có nơi nào là dễ chọc vào. Một dãy Anpơ Sơn cũng có thể tùy ý nuốt chửng hai phần ba đế chế rộng lớn này, càng không cần phải kể tới Sahara... Chỉ không hiểu vì sao hàng trăm năm nay, chưa có bất kỳ đế quốc yêu ma nào xâm lấn lãnh thổ nhân loại.

Yêu ma đã không dòm ngó, vậy thì thôn tính những kẻ loài người khác đang chống đối, tránh chỗ mạnh, đánh chỗ yếu, có gì là không phải?

Tư duy của loài người ở thời đại này quả thực vô cùng thực dụng, ít nhất, Lucifer đã nhìn ra được điều đó.

"Ta không can dự vào chuyện nội bộ của các ngươi, nhưng ta có một yêu cầu."

.......

.......

Tại lãnh thổ Hy Lạp, bên trong Lạc Nhật Chiến Thành, trên con đường dẫn tới quảng trường lớn của thành khu.

Vị quân thống tên Zoe đang dẫn theo một người đàn ông da trắng cao gầy, mang sống mũi ưng đặc trưng của người châu Âu cùng mái tóc ngắn rẽ ngôi. Vẻ ngoài của hắn mảnh mai không khác gì một thư sinh trói gà không chặt.

Hắn là Janus, hôm nay đến đây với tư cách là sứ giả hòa bình đại diện cho Đế quốc La Mã. Tuy nhiên, thành chủ Paros không hề trực tiếp chào đón hắn. Vừa đến cổng thành, Janus đã bị chặn lại kiểm tra gắt gao. Sau đó, quân thống Zoe mới cho người dẫn hắn vào sâu bên trong cứ điểm.

Trên đường đi, quân thống Zoe nhìn Janus chằm chằm, ánh mắt lạnh lùng nghiêm nghị như một kẻ chấp pháp. Trong cơ thể hắn, tinh đồ ma pháp còn ẩn hiện phác họa, vô cùng cẩn trọng đề phòng. Nói khó nghe một chút, trông chẳng khác nào đang áp giải một trọng phạm.

Bị nhìn chăm chú như thế, nhưng Janus không hề e ngại, ngược lại còn thầm buồn cười trong lòng. Trên gương mặt hắn vẫn giữ một phong thái vô cùng ôn hòa, nhã nhặn.

"Đi lối này!" Quân thống Zoe thu hồi ánh mắt địch ý, nhưng thái độ vẫn nghiêm nghị nói với Janus.

Đi qua quảng trường thành khu, họ lại tiến vào một nơi tối tăm tựa như đường hầm. Đi được một quãng, chắn ngang trước mặt họ là một cánh cửa khổng lồ đang đóng kín.

Zoe tiến đến bên cánh cửa, đặt tay lên một khối đá có hoa văn kỳ dị, ngay lập tức nó phát ra tiếng động nặng nề cùng một luồng quang mang lóe lên.

"Ầm ầm ầm~~~"

Nương theo một tiếng nổ vang rền, cánh cửa hầm dày nặng từ từ mở ra, để lộ con đường hầm sâu hơn bên trong.

Tiến vào đường hầm tối tăm, họ đến một mật thất rộng lớn. Tường vách của cứ điểm dưới lòng đất này đều được làm từ đá nham thạch, vô cùng cứng rắn, có thể nói vừa an toàn lại vừa kín đáo.

Thủ lĩnh của Lạc Nhật Thành đã chờ sẵn tại địa đạo cứ điểm này, nơi mà ngày thường hắn vẫn dùng để bàn luận kế hoạch và chiến lược.

Bởi vì hôm nay, hắn sẽ đại diện cho các thủ lĩnh thành bang Hy Lạp để đàm phán sơ bộ một quyết sách trọng đại với người La Mã.

Hiệp ước hòa bình!

Janus chậm rãi bước vào phòng đàm phán, tất cả mọi người đều đổ dồn ánh mắt về phía hắn. Tuy vẻ ngoài yếu ớt của hắn trông như một kẻ phàm phu không biết nửa chữ ma pháp, nhưng nếu để ý kỹ, sâu bên trong lại toát ra khí tức cao quý và tự tin. Khi bước ngang qua đông đảo quân pháp sư hùng mạnh của thành trì này, hắn không hề tỏ ra một tia sợ sệt.

"Tham kiến ngài Paros, Thành chủ Lạc Nhật Thành. Ta là Janus, cận thần quân sư của đức vua Cesar. Hôm nay mạo muội đến đây, thay mặt điện hạ muốn cùng ngài thảo luận về mối quan hệ giữa hai nước chúng ta!"

"Tiểu tử, ngươi không phải đang ở trong cung điện của lão Cesar để bày mưu tính kế đánh bại chúng ta sao? Cơn gió độc nào đã thổi ngươi tới đây?" Thành chủ Paros vô cùng kinh ngạc trước sự xuất hiện đột ngột của Janus. Gã này vốn là một trong những tâm phúc đắc lực của Hoàng đế Cesar, vai trò cực kỳ quan trọng, cớ sao lại dám một mình đến thành trì của kẻ địch.

"Thưa ngài, lần này ta đến không phải để khiêu chiến. Ta muốn truyền đạt thiện chí của đức vua Cesar, đó là mưu cầu một nền hòa bình lâu dài cho cả hai nước chúng ta. Chiến tranh đã gây ra cho cả hai bên quá nhiều thiệt hại, mất mát. Nếu cứ tiếp tục cuộc chiến này, e rằng sức mạnh của chúng ta sẽ càng thêm suy yếu, yêu ma sẽ thừa cơ nhòm ngó cương thổ của nhân loại!"

Thấy thành chủ Paros vẻ mặt điềm tĩnh không đáp lời, Janus nói tiếp:

"Đây là lần đầu ta trực tiếp diện kiến đất nước này, và phát hiện trình độ phát triển nơi đây thật đáng nể, thậm chí còn khoa trương hơn cả thể chế của chúng tôi. Chúng tôi vẫn luôn thắc mắc, vì cớ gì các ngài vẫn muốn tiến quân về phía tây?"

Nghe câu hỏi có phần ngây thơ của Janus, thành chủ Paros lúc này mới mở miệng:

"Đế chế của các ngươi không ngừng lớn mạnh. Chiến binh của chúng ta tuy ngoan cường dũng mãnh không thiếu, nhưng chỉ có giáp trụ đơn sơ, vũ trang thiếu thốn, ma pháp lạc hậu. Trong khi đó, đế chế của các ngươi lại nắm giữ nhiều pháp môn thần thánh hơn, trận pháp hoàn hảo hơn, lại còn có sự hậu thuẫn âm thầm của Thánh Thành!"

"Chúng ta bốn bề thọ địch, phía đông là bọn Ba Tư ngày đêm lăm le bờ cõi, phía nam là Sahara cùng tộc Nữ Yêu không ngừng quấy phá... Chúng ta cần rất nhiều sự giúp đỡ để tồn tại và phát triển. Nhưng các ngươi không muốn chia sẻ sức mạnh cùng tài nguyên với đồng loại trong hòa bình, nên ta chỉ có thể tự mình mang đại quân đi lấy về!" Paros cất giọng ngạo nghễ.

.....

» Cộng đồng dịch VN Vozer «

Đề xuất Tiên Hiệp: Thần Y Trở Lại - Ngô Bình
BÌNH LUẬN