Chương 428: Trận Chiến Bắt Đầu
...
Thái dương sắp chạm tới thiên đỉnh, bầu trời xanh thẳm không một gợn mây. Nắng gắt như thiêu như đốt trút xuống khắp nơi, khiến không gian trở nên oi bức ngột ngạt. Thế nhưng, điều đó dường như chẳng thể dập tắt bầu không khí sôi sục tại đấu trường vạn người.
Trên khán đài trung tâm cao nhất, nơi có mái hiên che nắng và tầm nhìn bao quát, vài gã quý tộc béo nung núc đang an tọa trên những hàng ghế sang trọng. Trên người bọn chúng trĩu nặng trang sức quý giá, ra vẻ trưởng giả mà cười nói rôm rả. Trước sau đều có pháp sư hộ vệ, hai bên lại là những nữ hầu y phục mỏng manh đang cung kính hầu hạ, tâm tình kẻ nào kẻ nấy đều vô cùng vui vẻ. Vừa có rượu ngon, vừa có mỹ nữ, lại sắp được thưởng thức một trận chiến hấp dẫn, sao có thể không thống khoái cho được.
Quý tộc và cường giả hôm nay đến đây đặc biệt nhiều, nhưng không một ai hay biết, hai kẻ nắm giữ quyền lực tối cao của thế giới cũng đang hiện diện tại nơi này.
Cũng phải thôi, những kẻ có thân phận tôn quý, cao cao tại thượng, luôn đứng trên đỉnh thế giới nhìn xuống, nào có thể trà trộn vào đám bình dân hèn mọn để tìm thú vui tiêu khiển được chứ.
Người thanh niên bí ẩn thổi sáo lúc nãy không phải ai xa lạ, chính là Azazel, và kẻ cắt ngang giây phút hắn thả hồn vào điệu nhạc chính là Lucifer.
Hai gã thiên sứ này quả thực là cùng một loại người, luôn đến những nơi, làm những chuyện mà không ai có thể ngờ tới.
"Ta không có hứng thú, nhưng cái tật xấu của ngươi sao vẫn không đổi? Cứ tùy tiện như vậy, ta cũng không thể nói đỡ cho ngươi mãi được!" Lucifer nói với Azazel.
"Ha ha, Lucy, ta chỉ thấy hơi buồn chán nên ra ngoài dạo một chuyến, nếu chúng ta đã gặp được nhau, nhất định là do Thiên Phụ sắp đặt, cho chúng ta duyên phận đặc biệt!" Azazel vui vẻ đáp lại.
"Ta lại không thấy chúng ta có duyên, mà là suy nghĩ của chúng ta trùng hợp mà thôi. Ngươi đang theo dõi cô gái kia, đúng không?" Lucifer vừa nói vừa nhìn về phía nữ nhân tóc vàng che mặt ở khán đài đối diện. Dù khoảng cách khá xa, lại còn chen chúc giữa đám đông, nhưng việc khóa chặt mục tiêu không hề khó khăn đối với hai người bọn họ.
"Ngươi biết nàng sao? Đúng là một tuyệt sắc mỹ nhân nha, đừng nói với ta ngươi cũng động lòng với nàng đấy nhé?" Azazel cười cợt.
"Ngươi không thể bớt nói mấy lời nhạt nhẽo này được à? Nàng ta là thành viên của Hắc Ám Ma Pháp Hiệp Hội, ta đương nhiên có quyền và nghĩa vụ phải giám sát!"
"Hmm, hóa ra ngươi lặn lội đường xa đến đây chỉ để nhìn nàng?"
"...Là tình cờ bắt gặp!" Lucifer nhíu mày.
"Khặc, không trêu ngươi nữa. Nếu ngươi đã lo việc này, ta cũng không cần bận tâm làm gì. Du lịch vài hôm rồi ta sẽ trở về, ngươi không cần lo lắng!" Gương mặt Azazel vẫn tràn đầy tiếu dung.
"Nếu đã đến đây, vậy thì giúp ta một chuyện, để ý động thái của tên hoàng đế kia, ta có dự cảm không lành!" Lucifer nghiêm túc nói.
"Hắn ta ư, không thành vấn đề. Nhưng trước đó ta cũng muốn xem trận đấu một chút, nữ nhân của ngươi... ờm, nữ nhân của Hắc Ám Hiệp Hội... đi đâu rồi?" Azazel vẫn luyên thuyên không ngừng, cho đến khi nhìn lại thì nữ tử kia đã biến mất khỏi vị trí tự lúc nào, mà Lucifer cũng đã không thấy tăm hơi.
...
"Nham Ma Chi Đồng - Thạch Hóa!"
Tiếng hô dõng dạc vang lên, báo hiệu trận chiến sinh tồn chính thức bắt đầu. Tinh hà của một Thổ hệ pháp sư trông có vẻ uy nghiêm chững chạc – hẳn là đội trưởng của nhóm năm người – lóe lên, một Tinh Tọa phức tạp được vẽ ra với tốc độ cực nhanh.
Đôi mắt hắn ánh lên một đạo quang mang màu nâu, bắn thẳng về phía con Cự Tích Giao Ma đang gầm gừ lao tới.
Con giao ma vừa mới bước được vài bước liền đột ngột khựng lại, thân thể nó trở nên co cứng, không còn phát ra âm thanh nào, cũng không có bất kỳ chuyển động nào.
Toàn thân nó bị một lớp vật chất màu nâu xâm chiếm, khuếch tán với tốc độ kinh người, bắt đầu từ miệng đến cổ, lan ra phần thân và tứ chi, cho đến khi bao trùm hoàn toàn đến tận chót đuôi.
Màu nâu dần chuyển thành xám trắng, con Cự Tích Giao Ma vừa rồi còn là một yêu ma khí thế ngút trời, chỉ trong nháy mắt đã biến thành một pho tượng đá!
"Nó không dễ bị hạ gục như vậy đâu, tiếp tục tấn công!" Vị Thổ hệ pháp sư kia tỏ ra rất hiểu địch hiểu ta. Cao giai ma pháp này chỉ có thể tạm thời cầm chân con sinh vật khủng bố kia chứ chưa đủ để giết chết nó.
Những người còn lại đều là những người có kinh nghiệm thực chiến đồng đội, vừa nghe lệnh chỉ huy, lập tức tự động hình thành một trận hình ngũ giác bao vây, trên tay nhanh chóng phác họa các loại Tinh Đồ, Tinh Tọa.
Quả nhiên mấy giây sau, pho tượng yêu ma khổng lồ xuất hiện vài vết nứt nhỏ, chúng lớn dần, lớn dần rồi lan rộng ra khắp cơ thể.
"Rắc~~~"
Sau tiếng nứt gãy, pho tượng rung động dữ dội rồi bất chợt nổ tung. Một luồng man lực cực mạnh từ bên trong phá tan hoàn toàn lớp nham thạch bao bọc bên ngoài. Một cái đuôi gai khổng lồ quật mạnh xuống đất, vô số đá vụn lớn nhỏ bắn tung tóe, hóa thành một cơn mưa đá bay về phía vị pháp sư đội trưởng, thổi bay hắn về phía sau một quãng.
Cự Tích Giao Ma thoát khỏi thuật Thạch Hóa, đồng thời há miệng gầm lên một tiếng giận dữ, ánh mắt trừng trừng nhìn kẻ vừa ra tay với mình. Miệng nó mở ra, phun về phía hắn một luồng dịch nhầy màu xanh đen, tựa hồ là một loại độc tố có tính ăn mòn cực mạnh, có thể hủy hoại bất kỳ sự sống nào nó chạm phải.
"Thủy Hoa Thiên Mạc - Thiên Thác!"
Đội trưởng Thổ hệ pháp sư ngã ngửa trên mặt đất, không kịp lấy lại tư thế để né tránh. Nhưng dường như đã có chuẩn bị từ trước, một đồng đội khác của hắn đã chờ sẵn và thi triển ngay lập tức cao cấp Thủy hệ ma pháp này.
Hắn lạnh lùng ngạo nghễ giơ hai tay lên cao. Đấu trường vốn đang vàng rực dưới ánh nắng chói chang bỗng nhiên biến đổi, được nhuộm trong một màu xanh thuần khiết, mát lành.
Ánh lam sắc rực rỡ bao trùm toàn bộ sân đấu. Ngay tại vị trí của vị pháp sư đội trưởng, một dòng thác nước bạc khổng lồ xuất hiện, tạo thành một kết giới an toàn, ngăn chặn hoàn toàn dịch độc của con yêu ma, không chừa một kẽ hở.
Trên người vị đội trưởng chi chít vết cắt do đá vụn gây ra, máu tươi trào ra từ khóe miệng. Mặc dù đã bị thương, và chiêu Thạch Hóa vừa rồi cũng không gây ra chút tổn thương nào cho con quái thú, nhưng nó đã tranh thủ đủ thời gian cho những đồng đội của hắn hoàn thành cao cấp pháp thuật của mình.
Từ trên cao, không biết từ lúc nào, những luồng khí lạnh đã tụ lại, dần dần ngưng tụ thành một cỗ quan tài băng khổng lồ.
"Băng Phong Linh Cữu!"
Không biết pháp sư nào vừa hô lên mấy chữ này, gần như ngay lập tức, một cỗ quan tài băng không đáy thẳng tắp rơi xuống, đập lên thân thể khổng lồ của Cự Tích Giao Ma. Mặt đất nơi linh cữu chạm phải rung chuyển dữ dội, bụi mù tung lên, mà bên trong cỗ quan tài, vô số bụi băng đang không ngừng đóng băng mọi thứ.
Vừa thoát khỏi Thạch Hóa, lại bị Băng Phong Linh Cữu chụp lên, Cự Tích Giao Ma tức giận điên cuồng vùng vẫy, lại bộc phát man lực hòng phá vỡ cỗ quan tài này.
"Đừng mơ thoát được!" Một ma pháp sư khác cưỡi Phong Chi Dực lơ lửng trên không trung, triển khai ma pháp của mình.
Một cơn cuồng phong mạnh mẽ nổi lên, lốc xoáy năng lượng cực kỳ bá đạo đang lao vun vút về phía con yêu ma còn đang loay hoay trong trận địa băng giá.
Phong hệ thông thường sẽ không thể gây ra tổn thương nghiêm trọng gì cho con yêu ma da dày thịt béo này, nhưng trong môi trường băng tuyết, nguyên tố Phong lại có lực xung kích đáng gờm. Gió cuốn theo không khí lạnh giá, từng tầng từng tầng bão băng cát điên cuồng vây quanh cấu xé Cự Tích Giao Ma.
Bản thân gió xoáy đã có lực công kích mạnh mẽ, nay lại ở trong vùng băng giá, cuồng phong càng khiến không gian trở nên khô khốc, lạnh lẽo như cắt da cắt thịt. Giờ phút này, lớp da dày cộp xù xì của Cự Tích Giao Ma cũng đã xuất hiện những dấu hiệu rạn nứt, mà tốc độ đóng băng lại càng nhanh hơn.
"Gàooooo gừ~~"
Cự Tích Giao Ma càng điên cuồng gầm thét, nó cố gắng dùng hết sức bình sinh để phá vỡ khối băng, mặc cho cử động đã trở nên vô cùng chậm chạp.
Nhưng năm người kia không cho nó một giây nào để thở dốc. Hàng loạt ma pháp được triển khai oanh kích, hỏa thạch, thiên sa, băng mâu, quỷ mộc... đủ loại ma pháp với màu sắc rực rỡ liên tục thay nhau lóe sáng khắp đấu trường.
"Xông lên!"
"Giết, giết!"
"Giết chết con yêu thú đó đi!"
"Cự Tích Giao Ma, xé xác bọn chúng ra!"
Trên khán đài vang lên những tiếng la hét chói tai. Ngoài những kẻ rảnh rỗi đến xem cho vui, số người đặt cược cũng nhiều không đếm xuể. Đối với bọn họ, dù là người hay yêu, ai sống ai chết không quan trọng, điều quan trọng là những kẻ đang đứng trên lằn ranh sinh tử kia có thể mang lại tiền thắng cược cho chúng hay không.
"Trâu bò thật, xem ra con giao ma này sắp chịu không nổi rồi!" Một tiếng nói đầy phấn khích vang lên trong đám đông.
"Cũng khó nói, loại yêu ma này có bản lĩnh và sức chịu đựng vô cùng cường hãn, ở những trận trước chưa từng khuất phục trước bất kỳ cao giai pháp sư nào. Vấn đề chỉ là thời gian thôi."
Vô số tiếng kinh hô và những lời bàn tán sôi nổi vang lên. Bất luận là giao ma mạnh mẽ hay các tù binh pháp sư thiện chiến, rất khó để nói trước được kết quả cuối cùng.
Tại khu vực ghế ngồi của đám quý tộc, một gã béo mập với bộ râu đen, mặt mũi bặm trợn, phì phò thổi ria mép rồi vẫy một tên cận vệ lại gần.
"Ngài Ezuli có gì sai bảo ạ?" Tên cận vệ chắp tay trước ngực, cúi đầu hỏi.
"Mau truyền lệnh của ta xuống cho quan chỉ huy hầm ngục, mở thêm một cánh cổng, tăng thêm tiền đặt cược!"
"Thưa ngài, như vậy... liệu có ổn không ạ?"
"Ngươi hỏi nhiều quá, ta bảo sao thì cứ làm vậy!" Ezuli bực tức gằn giọng.
"Vâng vâng, thuộc hạ sẽ làm ngay!"
Tên cận vệ lúng túng lui xuống. Ezuli lúc này mới hài lòng ôm lấy hai nữ hầu bên cạnh, để họ dựa sát vào thân hình đầy mỡ thừa của mình, khóe miệng nhếch lên một nụ cười đắc chí.
Mặt trời cuối cùng cũng đã lên tới đỉnh điểm giờ Ngọ, ánh nắng nóng rực không ngừng thiêu đốt da thịt mọi người, nhưng có lẽ cũng không làm giảm được nhiệt huyết sôi trào của bọn họ đối với trận đấu này.
Không lâu sau, mệnh lệnh đã được truyền xuống. Theo tín hiệu của tên quan chỉ huy hầm ngục, mặt đất lại rung động nhè nhẹ, cánh cổng sắt của hầm ngục phía tây bắc từ từ được nâng lên.
"Các ngươi mau nhìn, đại môn phía tây bắc đã mở!!" Khắp bốn phía khán đài vang lên những tiếng kinh hô dồn dập.
Hàng ngàn ánh mắt ngạc nhiên cùng hướng về khu vực cánh cổng sắt đang dần mở ra. Đấu trường này vốn là một hình bầu dục khép kín, tám hướng xung quanh đều có một cánh cổng để thả yêu ma hoặc tù binh vào tham gia các trận đấu sinh tử.
Việc một cánh cổng khác đột ngột mở ra lúc này chỉ có một ý nghĩa: bọn chúng sắp thả vào thêm một sinh vật nữa. Hơn nữa, âm thanh phát ra từ bên trong không giống với loại yêu ma thông thường.
"Không xong rồi, đối phó với một con Đại thống lĩnh cấp đã vất vả, giờ lại thả thêm một con nữa, lần này bọn họ chết chắc rồi!"
"Ài, còn tưởng sẽ dễ dàng, ai ngờ bọn họ cũng không thoát khỏi kết cục này!"
"Mẹ kiếp, tiền đặt cược tăng lên nhưng tỷ lệ chiến thắng lại không tương xứng, thật bất công!"
Quả thực, đám quý tộc vốn chỉ xem sinh mệnh của tù binh, nô lệ như cỏ rác, quyền thao túng các cuộc chiến ở đây đều nằm trong tay bọn chúng. Trận đấu sinh tồn này cũng tương đương với một bản án tử hình được định sẵn, chỉ là đám người quyền quý kia đã biến nó thành một trò tiêu khiển mà thôi.
Trên khán đài không ngừng xôn xao, nhưng dường như chẳng ai lo lắng cho những tù binh pháp sư kia, điều này tựa hồ chỉ làm tăng thêm gia vị hưng phấn cho bọn họ!
Ầm ầm ầm~~~!
Bất thình lình, mặt đất rung chuyển dữ dội hơn. Sáu cánh cổng sắt ở các phương hướng còn lại cũng đồng loạt từ từ nhấc lên, mà những âm thanh đáng sợ bên trong mỗi cánh cổng cũng ngày một lớn dần!
"Chuyện gì xảy ra, ta đâu có ra lệnh cho chúng mở toàn bộ cổng?" Gã béo Ezuli và đám quý tộc xung quanh kinh hãi nhìn xuống, vẻ mặt hoàn toàn ngây dại.
Mọi người còn chưa hết ngạc nhiên, hàng rào kết giới màu lam nhạt, vốn như một mái vòm bao trùm sân đấu tạo thành một rào chắn cực kỳ vững chắc, không biết vì sao lại bắt đầu mờ dần từ phía đỉnh chóp, sau đó hiệu ứng tan rã chậm rãi lan rộng xuống, từng điểm, từng điểm...
Hơn năm vạn người trong đấu trường nhìn thấy cảnh này, nhất thời không hiểu chuyện gì đang xảy ra, bầu không khí trở nên im lặng đến quái dị.
Azazel nãy giờ vẫn ngồi yên quan sát, thấy tình huống này, vẻ mặt hắn thoáng chút kinh ngạc nhưng ngay lập tức đã trở lại dáng vẻ điềm tĩnh ban đầu. Hắn nhìn đám khán giả đang ngơ ngác, thản nhiên nói:
"Không phải bọn họ sắp chết, mà là các ngươi... chết chắc rồi!"
.....
Đề xuất Huyền Huyễn: Tuyệt Thế Đường Môn (Dịch)