Chương 429: Thảm Họa (Câu chuyện về Lucifer)
...
Đấu trường chìm trong tĩnh lặng hồi lâu, một vài khu vực khác lại có những đám người nhìn nhau bàn tán, nhưng không một ai tỏ tường tình hình.
Mãi cho đến khi những âm thanh đáng sợ lần lượt vang lên, một vài kẻ vẫn còn đang mơ màng mới đột nhiên bừng tỉnh!
"Gàooooo hống ~~~~~~"
Tiếng gầm rít chói tai đồng loạt vang lên, gieo rắc từng đợt hoang mang tột độ. Dường như có thứ gì đó đang gầm vang từ sâu trong những hầm ngục tăm tối, khiến toàn bộ đấu trường rộng lớn phải rung chuyển.
Vì là không gian khép kín nên âm thanh không tiêu tán đi bao nhiêu, dư chấn dội lại liên hồi khiến ai nấy đều bất giác rùng mình!
"Chạy... chạy mau! Kết giới biến mất rồi... yêu ma sắp tràn ra!!!" Một giọng nói hoảng hốt vang lên từ giữa đám đông.
Dưới ánh nắng chói chang, bóng của những sinh vật khổng lồ dần hiện ra, từng bước một tiến ra từ các cổng sắt. Số lượng của chúng ngày một đông đến mức khoa trương, từng cặp mắt đỏ ngầu hung tợn lóe lên trong bóng tối, khiến bất cứ ai nhìn vào cũng phải không rét mà run.
Theo sau hình ảnh chấn động đó là tiếng còi báo động chói tai kéo dài một hồi, khiến cho không khí vốn đã dồn dập, nặng nề lại như muốn nổ tung ngay tức khắc.
"Aaaa... cứu mạng!!"
"Chạy mau aaaaa!!!"
Như một hiệu ứng domino, gương mặt ai nấy đều lộ vẻ kinh hoàng tột độ, thất thanh la hét, bắt đầu đứng dậy xoay người bỏ chạy về phía cửa ra vào.
Rõ ràng có thứ gì đó đã phá vỡ kết giới của đấu trường và tác động đến cơ quan hầm ngục, đồng thời thả ra toàn bộ đám yêu ma dã thú bị giam cầm bấy lâu nay.
"Gruuuu gừuuuuu ~~~~~~~~~~! ! ! !"
Lại một tiếng gầm dài vang lên, một con cự ngạc với lớp vảy xù xì thô kệch nhưng cứng rắn vô song, toàn thân bừng bừng lửa cháy, chậm rãi bước ra từ cổng lớn phía tây nam. Nó ngẩng cái đầu lâu đang bốc cháy ngùn ngụt lên, hướng về phía đối diện, sâu trong cổ họng có thể thấy một khối năng lượng màu đỏ thẫm đang lấp lánh ngưng tụ.
Quả cầu đỏ thẫm trong tích tắc hóa thành một trụ lửa xung kích, với tốc độ kinh hoàng lao ra khỏi miệng nó, bắn thẳng về phía khán đài đông bắc.
"Oành~~~~!!!"
Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, toàn bộ khu vực trong bán kính hai đến ba cây số rung chuyển dữ dội, huyết quang đỏ rực lấn át cả ánh mặt trời vàng óng.
Sắc máu ấy không kéo dài quá lâu, chỉ trong khoảnh khắc, ánh vàng rực rỡ đã chiếu rọi trở lại, nhưng tất cả mọi người ở đây, ai nấy đều chết lặng như hóa đá, cả thể xác lẫn linh hồn đều sững sờ, ánh mắt không thể tin nổi vào cảnh tượng trước mắt.
Một góc khán đài, những hàng ghế trên đó... những con người trên đó... đã hoàn toàn biến mất!
Kiến trúc đấu trường kiên cố đến thế, vững chãi qua hàng trăm năm như thế, bỗng chốc sụp đổ một đoạn dài. Hơn trăm người tan thành tro bụi trong chớp mắt, giữa đống đổ nát chỉ còn lại những tiếng la hét thảm thiết vang vọng. Khắp nơi trong làn khói lửa mịt mù, có thể mơ hồ nhìn thấy vô số mảnh xương cốt, thi thể vương vãi. Máu tươi nhuốm đỏ nền gạch màu vàng nâu, tô điểm thêm cho ngọn lửa đỏ ngút trời.
Đây là thảm họa! Một thảm họa thực sự không hề có dấu hiệu báo trước!!!
Tất cả lúc này chỉ có thể dựa vào chính mình để sinh tồn, dốc hết sức bình sinh chạy đến bất cứ nơi nào có thể, đạp lên bất cứ thứ gì có thể. Thậm chí những người mất cả hai chân vẫn cố lết đi bằng hai tay. Đối với họ lúc này, chẳng khác nào bị ném vào tuyệt lộ, rơi xuống vạn kiếp bất phục, không còn ai có thể chìa tay ra cứu vớt.
Toàn bộ đấu trường rộng lớn đã hoàn toàn rơi vào trạng thái hỗn loạn chưa từng có. Yêu ma dã thú tràn ra xâu xé, tàn sát tất cả nhân loại trong tầm mắt. Người bình thường liều mạng bỏ chạy, một số ít pháp sư thì vận dụng chút bản lĩnh để mở đường máu, dù không phải ai cũng làm được...
Trước những hình ảnh kinh thế hãi tục như vậy, dù là pháp sư cũng trở nên vô cùng nhỏ bé. Giờ khắc này, họ hoặc là sợ hãi đến mức không phóng ra nổi một pháp thuật, hoặc là tu vi quá yếu để có thể đối mặt với bầy yêu ma khủng bố kia.
Đại thiên sứ Azazel nói không sai, năm tên tù binh pháp sư kia không phải những kẻ sắp chết.
Kết giới biến mất đồng nghĩa với việc những tù binh này không còn bị áp chế thực lực, có đủ sức mạnh để chống lại hoặc chạy thoát khỏi đám yêu thú kia.
Còn họ, những khán giả tại đây, trong phút chốc càn khôn đảo lộn, mới đây còn đang cao hứng xem người khác bị săn đuổi, giờ đây chính mình lại biến thành con mồi, giống như cá nằm trên thớt, chân chính nếm trải mùi vị đối diện với tử thần.
Mặc dù hầu hết mọi người đã nhận ra nguy hiểm cận kề, bắt đầu cuống cuồng tìm nơi an toàn để giữ mạng, nhưng với năm vạn người, việc tất cả bình an vô sự thoát ra được là điều bất khả thi!
Đầu tiên, từ xưa đến nay chưa từng ghi nhận trường hợp mất kiểm soát nào, lối thoát hiểm khẩn cấp hoàn toàn không tồn tại, chỉ có chưa đến chục lối ra vào nhỏ hẹp, không đủ để nhiều người cùng lúc đi qua.
Tiếp theo, đấu trường Colossus trước giờ luôn nuôi nhốt đám yêu ma này để làm trò tiêu khiển chém giết, lòng hận thù của chúng dường như không thể kìm nén được nữa. Chúng ném ánh mắt hung dữ nhìn chòng chọc vào đám đông, cho dù có thoát ra được bên ngoài, chúng nhất định cũng sẽ truy cùng giết tận, không chết không thôi.
Cuối cùng, điều quan trọng nhất chính là, khi hàng vạn người tụ tập một chỗ trở nên hoảng loạn trước hiểm nguy, bản năng sinh tồn mãnh liệt sẽ trỗi dậy, họ sẽ bằng mọi giá thoát ra khỏi đám đông để giành lấy một tia sinh cơ. Ít nhất, tỷ lệ sống sót có thể cao hơn nếu đám đông không rơi vào hỗn loạn. Thế nhưng khi con người rơi vào hiểm cảnh, bản chất sẽ ít nhiều bộc lộ, càng mất bình tĩnh, đám đông càng dễ sụp đổ, việc giẫm đạp lên nhau là không thể tránh khỏi. Nếu có người chẳng may vấp ngã, cơ hội sống sót giữa biển người này coi như đã tan biến!
Đó là một cuộc thảm sát, một bi kịch kinh hoàng. Không biết bao nhiêu người ở đây sẽ tự giẫm đạp lên nhau mà chết, sẽ bị yêu ma trắng trợn tàn sát. Cũng không biết liệu lực lượng cứu viện có đến kịp để ngăn cản yêu ma tràn ra bên ngoài hay không. Bởi vì sau đó, chúng sẽ tiếp tục tràn vào thành thị, sẽ tiếp tục đại khai sát giới, không chỉ là hàng ngàn người, mà là hơn chục vạn người ở ngoài kia!!
Những cường giả đến đây hôm nay, hoặc là chỉ bảo vệ đồng bọn của mình, hoặc là không muốn vì chuyện bao đồng mà mạo hiểm. Họ không biết rõ còn bao nhiêu ma thú đáng sợ bên trong hầm ngục, càng không muốn trở thành mục tiêu của bầy yêu, nên vẫn chọn con đường an toàn là trên hết.
Lực lượng pháp sư bảo vệ đấu trường này vô cùng có hạn, đối mặt với một con yêu ma cấp thống lĩnh đã như gà con mặc cho chúng tùy ý xâu xé, huống hồ là những thường dân tay trói gà không chặt!
Rốt cục cũng không thể nào tránh khỏi, máu chảy thành sông, thây chất đầy đồng!!
Cảnh tượng tàn sát đẫm máu này từng được miêu tả trong những giai thoại cũng đủ khiến người ta sợ hãi rùng mình, mà tình huống chân thực diễn ra trước mắt, lại khác nào địa ngục trần gian?
Đối với hầu hết những người tới đấu trường hôm nay, hình ảnh hàng đàn yêu ma lao về phía họ như thế này, so với những trận đấu kịch tính máu lửa trước đây càng khắc cốt ghi tâm hơn. Và những ai sau này không còn nhớ về chuyện này nữa, nghĩa là họ đã không thể sống sót qua ngày hôm nay!
...
"Ahh, cứu..."
"Quácccc~~~"
Một con quái điểu một sừng đang từ trên không trung bổ nhào xuống định vồ lấy một người phụ nữ bị ngã trên mặt đất, nhưng đột nhiên nó rít lên một tiếng rồi khựng lại. Đôi cánh màng rộng lớn của nó vùng vẫy dữ dội, tựa như đang cố gắng xua đuổi thứ gì đó.
Nhìn kỹ hơn một chút, xung quanh nó không biết từ khi nào đã xuất hiện một bầy hàng trăm sinh vật chỉ lớn bằng đầu ngón tay, đang điên cuồng vây quanh tấn công thân thể to lớn kia. Mặc dù nhỏ bé như vậy, nhưng không hiểu vì sao lại khiến cho con quái điểu cảm thấy đau nhức khó chịu, làm nó phải từ bỏ ý định, đập cánh bay vút lên cao, tránh xa khỏi nơi đó càng nhanh càng tốt.
Đám sinh vật bé nhỏ kia... cùng nhau công kích, không có nửa điểm chùn bước, trông hệt như một bầy ong mật vậy!!
Người phụ nữ vừa may mắn thoát khỏi cảnh thập tử nhất sinh cũng nhanh chóng hoàn hồn, tiếp tục hớt hải chạy đến nơi an toàn.
"Thiên sứ cũng có nguyên tắc của thiên sứ, một trong số đó chính là trung lập!"
"Sống, hay là chết, chỉ có thể xem tạo hóa của chính các ngươi. Những thứ không vượt quá quy luật của tự nhiên, chúng ta chỉ có thể lựa chọn đứng nhìn, dù ta cũng chẳng hề thích điều đó..."
Đại thiên sứ Azazel từ đầu đến cuối quan sát thảm cảnh của toàn bộ đấu trường, sắc mặt trở nên nghiêm nghị, lẩm bẩm vài câu rồi kéo mũ vải trùm kín đầu, xoay người rời đi.
.....
Đề xuất Tiên Hiệp: [Dịch] Vạn Cổ Đệ Nhất Thần