Chương 50: Hàn Băng Đối Đầu Dịch Thủy
…
“Ngu xuẩn, thân mang Hồn Thiên Sứ do Thánh Điện ban cho, lại vì một nữ nhân xa lạ mà vứt bỏ tôn nghiêm, cam lòng thế mạng…” Raphael buông lời cay độc khi chứng kiến sự hy sinh vô nghĩa của Simmons.
Bên dưới là Đại địa Thánh Thành, một tòa thành vàng son lộng lẫy, lấp lánh tương đồng với bầu trời kim sắc. Nó hoàn toàn không đơn điệu, khô cằn như ảo ảnh quang minh trên cao được kiến tạo từ ma pháp của Đại Tổng Lãnh Thiên Sứ Michael.
Thế nhưng, sau khi Raphael trực tiếp giáng xuống một đạo cấm chú cường đại, cả một vùng Thánh Đình rộng lớn lập tức bị nhấn chìm trong biển nước.
Xét theo quy trình thi pháp, hẳn là hắn đã giới hạn tối đa phạm vi của kỹ năng. Nếu vừa rồi pháp thuật được ấp ủ mạnh mẽ hơn, đừng nói là Thánh Đình, e rằng toàn bộ tòa thành vàng óng này cũng khó thoát khỏi thủy kiếp.
Trên nền gạch bóng loáng hằn lên những vệt băng tuyết, một đôi chân tinh xảo mang gót giày giẫm lên phát ra âm thanh “cộc cộc”, bước ra từ vùng phế tích đổ nát.
Xiêm y và mái tóc dài của nàng bắt đầu tung bay, phác họa nên một khung cảnh phi thường quý tộc, tựa như vũ điệu của Nữ Thần Băng Giá.
Rít gào…
Từ lúc nào, các tầng không khí đã liên tục va chạm, cắt xé lẫn nhau, đan xen hỗn loạn. Áp suất không ngừng biến động, khiến cho việc hít thở cũng trở nên khó khăn, ngột ngạt.
Không gian hùng vĩ là vậy, tòa thành rộng mấy trăm kilomet, nhưng không hiểu sao lại khiến người ta cảm thấy bức bối, chật chội vô cùng, tựa như có một cánh cổng khổng lồ vô hình đang cố gắng khép lại, ngược chiều gió.
Phải rồi, là gió...
Gió mạnh bắt nguồn từ sự thay đổi của phong nguyên tố, liên tục quần tụ từ khắp dãy Anpơ đổ về đây. Chúng có chút hỗn loạn, có chút bất đồng, nhưng về cơ bản đều thống nhất một mục tiêu duy nhất.
“Thiên Diệp Phong Ngấn!!!”
Luồng khí lưu càng lúc càng mạnh, và trong khoảnh khắc cực hạn, nó đã bị ý niệm của Mục Ninh Tuyết áp súc thành những luồng gió xoáy sắc lẹm, trong nháy mắt quét ra bốn phương tám hướng!
Mặt đất và không gian của Thánh Thành đột nhiên bị chia cắt thành từng mảng. Người ở trên Thiên không Thánh Thành nhìn xuống, vừa vặn có thể chứng kiến một màn đao dã vô cùng kinh hoàng.
Raphael đứng ở trung tâm cơn bão, cảm giác như bản thân đang bị một trận cuồng phong vùi dập, mang theo hàng ngàn sóng chấn động lạnh lẽo thấu xương. Nhưng cái lạnh này đến và đi rất nhanh, tựa như một cơn gió buốt từ Nam Cực thổi qua, chỉ một thoáng bất cẩn là có thể vỡ nát cả lục phủ ngũ tạng.
Cảnh sắc trên tầng không lưu cũng chung một số phận, xuất hiện vô số vết lõm hàn băng xen kẽ với khí quyển thông thường, tạo nên một bức tranh dị sắc biến dạng, méo mó đến thảm thương, dần dần trở nên đáng sợ.
Phong chi không ngừng biến hóa, liên tục sinh ra thêm những lưỡi dao sắc như liềm, tấn công ác liệt về phía Raphael, giam hắn vào trong một chiếc lồng tạo bởi ngàn vạn lá gió, không cách nào tìm được kẽ hở để thoát ra.
Lồng giam Cấm Chú!?
Lại còn là một kỹ năng được vận dụng nhuần nhuyễn, đạt đến đỉnh cao nhất trong hàng ngũ Phong hệ.
Điểm bất hợp lý là, Phong và Băng nguyên tố chưa từng hòa hợp, cớ sao ngọn gió này lại có thể mang theo khí tức lạnh lẽo để tăng cường uy lực như vậy?
Raphael nheo mắt, nhìn về phía đống đổ nát xa xa, nơi tâm bão đang hình thành và cũng là nơi Mục Ninh Tuyết đang kiến tạo một tòa Tinh Tượng khổng lồ. Ngay lập tức, khóe môi hắn nhếch lên một nụ cười đầy thỏa mãn.
“Ra là vậy. Tạo ra một dòng sông băng dày đặc, rồi dùng Phong hệ ma pháp thổi ngang qua, mượn cuồng phong chém đứt các tinh thể âm hàn. Quá trình này sẽ sản sinh ra vô số cuồng đao băng giá, mang sức hủy diệt cực cường. Tuổi còn trẻ đã đạt tới cảnh giới giác ngộ ma pháp thượng thừa, vượt xa đám pháp sư Cấm Chú già nua ngoài kia. Ngay cả ta cũng phải thán phục, nảy sinh ý muốn bồi dưỡng.” Ánh mắt Raphael lúc này lộ rõ vẻ thư thái.
Nhưng Mục Ninh Tuyết không hề có ý định mở miệng đối đáp hay chất vấn Đại Tổng Lãnh Thiên Sứ Raphael trên cao. Nàng vốn mang bản tính của một thiên kim danh giá, không giống Mạc Phàm lúc nào cũng thích tranh cãi rõ ràng phải trái.
Nàng không thích nói là sẽ không nói, không muốn quan tâm là sẽ không quan tâm, luôn luôn thể hiện ra ngoài một vẻ mặt lạnh lẽo như băng.
Chỉ là Mục Ninh Tuyết có quay người lại, nhìn xuống những người dân bên dưới.
Dù sao tòa thành này cũng nằm trên mặt đất, không phải là tòa thành ma pháp trôi nổi như ảo ảnh trên không.
Dân thường tuyệt đối không thể tồn tại nổi trong phạm vi giao tranh của các cấm chú siêu cường.
“Ninh Tuyết, ngươi đừng lo lắng, nhiệm vụ sơ tán cứ để cho chúng ta!”
Đột nhiên, một âm thanh trong trẻo vang lên từ khu trại cạnh trung tâm tòa thành. Giọng điệu này rõ ràng xuất phát từ một nữ nhân xinh đẹp nổi bật giữa dòng người đang hối hả tìm đường trốn chạy.
Đó là Mục Nô Kiều.
Nàng vốn đã ở bên ngoài Thánh Thành từ lâu để chờ đợi kết quả. Tự biết thực lực của mình nếu tiến vào chỉ gây thêm trở ngại cho Mạc Phàm, nên nàng cùng Tương Thiểu Nhứ phục sẵn bên ngoài làm trạm trung chuyển tín hiệu.
Dĩ nhiên, Heidy và lão sư Blanche sau khi thoát ra cũng đã hội họp cùng họ. Tất cả đang nỗ lực sơ tán mọi người tại tòa thành hoàng kim cổ xưa này, tạo nên một hậu phương vững chắc để Mục Ninh Tuyết yên tâm quyết đấu.
…
"Tử Vong Phong Chức!"
Những lưỡi đao gió từ mắt bão vẫn chưa có dấu hiệu suy giảm, Mục Ninh Tuyết linh hoạt đưa tay khâu vá vài đường trong không trung. Gió lập tức được dệt thành những đường may, cuối cùng một mũi kim kéo lại, tức thì phác họa ra một chiếc lồng tử vong, được tạo thành từ vô số sợi tơ quỹ đạo của gió. Nó biến ảo thành hình những cánh diều cắt xén quỷ dị, đem người bị giam giữ bên trong từng chút từng chút một siết chặt, vặn vẹo cho đến khi nghẹt thở mà chết đi.
Từ “Thiên Diệp Phong Ngấn” để khống chế, cho đến “Tử Vong Phong Chức” để công kích, mỗi một bước đi của nàng đều được tính toán một cách hoàn mỹ.
Nàng triệt để vây hãm Raphael trong cái chết từ tám phương bốn hướng, bao trùm cả một góc trời rộng lớn.
Nàng rõ ràng không hề xem nhẹ đối thủ, ngược lại còn phải thừa nhận hắn rất mạnh, cực kỳ mạnh. Cảm giác như bất kỳ pháp sư Cấm Chú hay Thánh Ảnh Giả nào đứng cạnh hắn cũng khó có khả năng gây ra dù chỉ một vết thương nhỏ…
Raphael là thủ hộ pháp của thần thánh quang minh, hắn tuyệt đối có khả năng được vinh danh sớm hơn tất cả những vị lãnh tụ còn lại. Hồn ảnh thiên sứ của hắn cũng đã đạt tới cảnh giới chí cao thượng thừa.
Cấp bậc Sí Thiên Sứ…
Thậm chí còn cao hơn cả Remiel hai cánh, nghĩa là dù không tính đến tu vi tự thân, chỉ riêng việc nắm giữ Hồn Thiên Sứ cũng đủ để hắn đạt đến đỉnh cao mà nhân loại không bao giờ chạm tới được.
Đó cũng là cấp bậc mạnh mẽ nhất chỉ sau mười sáu cánh trong truyền thuyết của Michael.
Phía sau lưng hắn, mười bốn đôi cánh màu lam vũ khổng lồ xòe ra, che khuất cả bầu trời Thánh Thành, tựa như một người đang vác cả đại dương sâu thẳm trên lưng.
Mười bốn đôi cánh là ân điển của thần linh, càng đại diện cho việc Raphael không thuộc về thế gian phàm tục, mà mãi mãi thuộc về Thánh Đường, mãi mãi ngự trị trên cao.
“Roạt roạt roạt ~~~~”
Mười bốn cánh của Sí Thiên Sứ Raphael quả thực mạnh mẽ ngoài sức tưởng tượng. Thủy dực khẽ động, cơ thể hắn liền mềm mại như dòng sông, lắt léo bên trong lồng giam một cách phi thường hiệu quả.
Dưới cuồng phong của Thiên Diệp, dưới sự giằng xé của những cánh diều tử vong, hắn vẫn tìm được kẽ hở, ung dung đứng ở vị trí an toàn nhất, thoải mái né tránh nguy hiểm cận kề, rồi thong dong tách ra nhẹ nhàng.
Phong hệ vốn là đại diện cho tốc độ nhanh nhất trong các hệ…
Vậy mà ngay cả Cấm Chú Phong hệ cũng không thể làm hắn bị thương, không thể theo kịp sự trôi chảy tự nhiên của thân thể mang mệnh Thủy kia.
Mục Ninh Tuyết đã sớm chuẩn bị tâm lý. Thực tế, nàng cũng không đặt quá nhiều kỳ vọng vào đòn vừa rồi, nó chỉ đơn thuần là một phép thử nghiệm khả năng phòng thủ của hắn mà thôi.
Sau lưng nàng, một cánh diều gió đã quay trở lại, nối vào tà áo, hình thành nên một đôi bạch sắc phong dực. Bão táp cuộn lấy thân mình nàng bay lên, thoắt cái đã nhanh chóng di chuyển ra sau lưng Raphael từ lúc nào không hay.
Nhẹ nhàng hít một hơi, Mục Ninh Tuyết lấy Cực Trần Ma Cung ra, nhưng không dừng lại ở đó. Nàng tiếp tục vẫy tay, tụ tập linh khí băng tuyết của trời đất, ngưng kết thành một thanh Cực Trần Hàn Kiếm.
Từ khoảnh khắc ánh mắt Mục Ninh Tuyết trở nên lẫm liệt, một luồng khí thế có thể khiến vạn vật phải tĩnh lặng bắt đầu khuếch tán ra. Nó nhẹ nhàng như mạch đập, nhưng con sóng rung động ấy lại có thể dựa vào kiếm khí hào hùng mà thổi bay mọi nguyên tố dám lại gần.
Kiếm băng vừa vung lên đã khuấy động các tầng không khí, khiến lớp bình phong băng tuyết vỡ tan trong nháy mắt. Hơi lạnh hừng hực tùy ý bao trùm, để cho kiếm khí thần thánh tràn ngập từ mặt đất lên đến tận trời cao.
“Phốc, phốc, phốc!”
Hàng loạt vết tích công kích mạnh mẽ xuất hiện xung quanh Raphael, tựa như một băng vực từ Vĩnh Dạ Cực Nam mở ra, vơ vét hàn khí tạo thành những mũi khoan âm độ.
Bạch sắc tuyết kiếm đâm nhát thứ nhất vào không gian, không gian lập tức bị nén lại, khiến mọi sinh vật tồn tại đều bị bóp méo đến tội nghiệp.
Nhát thứ hai đâm tới, không gian dần dần xuất hiện những vết nứt băng tinh, nhanh chóng đông đặc thành những tảng băng trôi nổi giữa nền trời.
Hàn băng giáng xuống, tựa như thiên kiếp chém ra vô số mảnh vỡ, số lượng còn tăng thêm mấy chục lần. Mỗi một đường chém xuống đều có thể lưu lại trên nền Thánh Đình hoang tàn một vết kiếm dài gần mười kilomet!
Nàng không phải là một kiếm sĩ chân chính, cũng không dùng kiếm để đấu pháp, nhưng Mục Ninh Tuyết lại có tài cầm kỳ.
Nàng múa kiếm như đang nhảy theo một bản nhạc có tiết tấu chậm rãi. Cực trần hàn băng đi đến đâu, những sợi xích băng uốn lượn theo đến đó, như muốn giam giữ cả trời đất vào trong vũ điệu này.
Đồng tử của Raphael giờ phút này cũng bất đắc dĩ rung động, thoáng chút thất thần.
Mười bốn đôi thủy dực sau lưng Raphael một lần nữa khép lại không còn kẽ hở, tự mình tạo nên một lớp thủy pháp kỳ dị, mặc cho kiếm khí cắt chém trời cao, mặc cho thành trì dưới chân bị chém thành mảnh vụn...
Cánh của Raphael vừa có thể cứng rắn, lại vừa có thể mềm mại, bản chất còn tồn tại linh tính. Mục Ninh Tuyết chém đến đâu, nó tự động di chuyển đỡ đến đó, tốc độ hoàn toàn theo kịp tần suất công kích của Hàn Băng Trường Kiếm.
Mỗi một nhát chém của Mục Ninh Tuyết đều rơi vào phạm vi của mười bốn dòng sông trên lưng Raphael. Cực trần hàn băng dù có lạnh lẽo đến đâu cũng không thể nào chặt đứt được dung dịch.
Tương tự, thủy dực sau lưng Raphael mỗi khi chạm vào kiếm khí sẽ bị đóng băng rồi vỡ ra, nhưng với đặc tính của nước, nó lại nhanh chóng hòa tan và trở về nguyên trạng.
Dù vậy, Raphael vẫn liên tục bị thương không ít…
Mỗi lần chặn lại một nhát kiếm, vô số đóa hoa tuyết sẽ rơi ra, mang theo hàn khí âm độ trùng trùng điệp điệp đâm tới đối phương không thương tiếc.
Những sợi xích băng đã đan xen vào nhau cực kỳ dày đặc trong khu vực.
Cơ thể Raphael xuất hiện ngày càng nhiều vết rách do hàn khí xâm nhiễm, bản thân lại không thể thoát ra khỏi vũ điệu công kích của Mục Ninh Tuyết. Tình huống của hắn thực sự có chút bết bát, vô cùng thảm hại.
Nhưng hắn không cho phép mình bị chèn ép quá lâu.
Raphael là Đại Tổng Lãnh Thiên Sứ duy nhất chỉ tu luyện một hệ, đó là Thủy.
Hắn vốn là trời sinh hồn chủng Thủy hệ, lại được ban tặng thủy vực truyền thừa.
Hệ thứ hai của hắn chính là Băng hệ, nhưng ngay từ khi thức tỉnh, tinh trần của nó đã lập tức tan chảy thành một dòng suối, hòa vào Thủy hệ.
Vì vậy, Thủy hệ của Raphael, nói một cách đơn giản, tuyệt đối là đại diện mạnh mẽ nhất, là hoàng đế của thủy nguyên tố tại tòa thành quang minh này.
“Dịch Thủy Hà Kiếm.”
Raphael bắt đầu phản công. Hắn lấy ra một thanh kiếm thủy vực màu xanh đậm. So với màu xanh trắng của Cực Trần Hàn Kiếm, thanh kiếm trên tay Raphael trông mềm mại hơn rất nhiều, giống như một cây roi có thể kéo dài vô tận mà cũng sắc bén khôn cùng.
Mỗi lần hắn vung kiếm, thủy lực sẽ vỡ ra, đánh tan những sợi xích băng cản đường.
Dịch Thủy Hà Kiếm trên tay hoàng đế thủy vực Raphael là biểu tượng số một cho Thủy hệ. Hàn Băng Trường Kiếm của nữ thần băng giá Mục Ninh Tuyết chính là đại diện hoàn hảo nhất cho Nữ Vương Băng hệ.
Băng và Thủy vốn tương sinh, không giống như khi gặp Hỏa hệ là trùng trùng tương khắc.
Băng được sinh ra từ Thủy ở nhiệt độ thấp, nhưng Thủy cũng được sinh ra khi băng tan rã.
Bao nhiêu vạn năm tranh giành sự sống như vậy... cũng chẳng biết ai là kẻ thượng phong.
Hôm nay, chính là lúc định đoạt mối quan hệ cộng sinh này!
Bầu trời Thánh Thành ban nãy vốn là hai màu hắc ám và quang minh đối địch, thì giờ đã hoàn toàn biến đổi, chỉ còn lại một màu sắc chủ đạo duy nhất: màu lam biếc của Bắc Băng Dương.
Những tiếng va chạm của hai thanh thánh kiếm không hề chói tai, thậm chí còn du dương như tiếng đàn dương cầm và vĩ cầm hòa tấu, mang lại cho người ta cảm giác bình lặng, sâu lắng mà vô cùng nhẹ nhàng, đồng thời cũng che giấu một chuỗi ma pháp hủy diệt đến rung động.
Raphael được hưởng lợi từ đôi thủy dực đầy linh tính sau lưng, hắn có thể yên tâm tập trung công kích mà không cần lo nghĩ nhiều đến việc bị phản đòn. Nhưng bù lại, tốc độ của hắn thua xa Mục Ninh Tuyết. Nếu không phải vì Hồn Thiên Sứ ban cho thần cánh quá đỗi cường đại, khẳng định đầu của hắn đã rơi xuống không dưới ba lần.
“Đây, đây là… đẹp quá, giống như cầm kỳ trong ma pháp vậy. Đây chính là thần tiên giao đấu sao?” Mục Nô Kiều tròn mắt nhìn theo hình ảnh của Mục Ninh Tuyết trên không trung.
“Raphael thực sự giống như đang vẽ nên một con Thủy Long trên những con sóng hung dữ, còn Ninh Tuyết chính là vũ điệu của Nguyệt Nga trên những ngọn núi băng. Thật bất hạnh cho bất cứ sinh vật nào liều mạng can thiệp vào giữa trận đấu này.” Tương Thiểu Nhứ cũng há hốc miệng kinh ngạc.
“Lão sư, Mục Ninh Tuyết… nàng bằng tuổi ta thật sao?” Thứ nguyên pháp sư Heidy thất thần nói với lão sư Blanche bên cạnh.
Thật lòng, Heidy có đôi chút ghen tị với Mục Ninh Tuyết. Về nhan sắc, nàng chính là người khiến Heidy cảm thấy xấu hổ khi đứng cùng. Lúc này, lại được chứng kiến Mục Ninh Tuyết ngang tài ngang sức với một Sí Thiên Sứ mười bốn cánh, Heidy hoàn toàn không có tư cách để đứng chung mâm, chứ đừng nói đến việc so sánh.
“Cả nàng và Mạc Phàm… thật sự có phần không giống người thường.” Blanche nói ra lời này, cũng chỉ biết bất đắc dĩ cười khổ giải thích cho Heidy...
Đề xuất Voz: Yêu con gái của Anh!!!