Chương 67: Tàn cuộc Thánh Thành
...
"Vù~~~~~~~~~~"
Âm thanh tựa như dây cung được kéo căng đến cực hạn, tích tụ đến nghẹt thở...
Thanh âm trong trẻo này vang lên từ một góc khuất xa xôi, kéo theo nhiệt độ không khí đột ngột hạ xuống đến mức không tưởng. Từng tầng, từng lớp băng vĩnh cửu xào xạc hiện ra, đóng băng cả một vùng biển rộng lớn.
Những người có mặt tại đây đều cảm thấy ngũ quan chấn động dữ dội, tựa như trời đất vừa mất đi điểm tựa…
Một nữ tử tuyệt trần trong bộ xiêm y trắng đen, tay cầm thanh băng cung màu bích ngọc. Toàn thân nàng lấp lánh những luồng mỹ quang tuyệt thế, vẻ đẹp thánh khiết ấy thậm chí còn vượt xa cả những thần sứ được tôn thờ trong thế giới này.
Nàng nín thở, ghìm lại nhịp hô hấp ngày càng dồn dập, áp sát khuôn mặt vào dây cung để ngắm bắn…
Không có mũi tên thực thể, chỉ có linh khí của trời và đất, những nguyên tố băng giá tinh thuần nhất hội tụ lại, ngưng kết thành một ảo ảnh băng giá.
Sát khí, một luồng sát khí kinh hoàng trong khoảnh khắc bao trùm cả vùng đại dương rộng hàng ngàn cây số, áp chế toàn bộ quốc gia hải dương đang ẩn mình dưới đáy biển.
Buông tay…
Khoảnh khắc tiếp theo, tất cả chìm trong hư vô…
Là một màn sương trắng dị thường, hay là cả đất trời đã biến mất!?
Ở nơi xa xăm, mờ ảo, không một sinh vật nào biết chuyện gì vừa xảy ra, chỉ thấy màn sương trắng tựa tuyết kia từ lúc nào đã chiếm trọn cả nhân gian…
Một tiễn này của nàng dường như đã là đòn tấn công mạnh nhất mà nàng có thể tung ra, nó chứa đựng cả sát khí nặng nề từ sâu trong linh hồn, là ngọn lửa oán hận ngưng tụ thành luồng sát khí lạnh lẽo đến vô song…
Nàng là Mục Ninh Tuyết.
Mạc Phàm bị thương, Mạc Phàm bị uy hiếp… Nàng sẽ không ngần ngại chôn sống kẻ đó vĩnh viễn, bằng bất cứ giá nào!
“Rít~~~~~~~”
Hoàn toàn trái ngược với sự yên tĩnh trước đó, ngay khi mũi tên sương giá rời khỏi dây cung, lao vào không gian, hàng ngàn lớp băng tầng vỡ tan thành bụi phấn, cuồng bạo lao đến vị trí mục tiêu với tốc độ kinh hoàng.
Một tiếng gió rít gào như bị xé toạc thành từng mảnh, để lại một vệt sáng khổng lồ màu xanh nhạt, cái lạnh thấu xương cắt ngang mặt biển. Bầu trời vốn như một tấm gương xám vô tận, giờ đây khi mũi tên thần sương giá này xuyên qua, những vết nứt lập tức lan rộng như một ngôi sao băng rạch nát cả vị diện.
Cảm nhận được cái lạnh đến run người này, lực lượng hùng hậu của Thánh Thành và đền Parthenon, bao gồm cả bốn vị lãnh tụ tối cao đang vây quanh Lucifer, đều chìm trong sợ hãi, sống lưng như bị đóng băng.
Loại công kích cấp bậc này, là Cấm Chú… Ma pháp Cấm Chú của nhân loại có thể đạt tới trình độ này sao!?
Sí Thiên Sứ mười sáu cánh trong truyền thuyết, e rằng cũng chỉ đến thế mà thôi…
Họ chỉ mơ hồ cảm nhận được một luồng bạch quang hay ngọc quang gì đó vụt qua, cái lạnh thấu xương rõ ràng đã vượt quá giới hạn chịu đựng. Họ không dám va chạm, cũng không thể giải thích tại sao mình không bị sức mạnh đó nghiền nát.
Có lẽ, vị thần nữ kia đã khống chế nó một cách thoát tục, để nó lướt qua bọn họ…
Mục tiêu mà mũi tên hủy diệt kia nhắm tới chính là Lucifer.
Áp lực, hàn lực, hủy diệt lực, sinh tồn lực… tất cả triệt để ngưng tụ, siết chặt lấy yết hầu của Lucifer. Ngay cả hơi thở của hắn cũng đã bị đông cứng, đừng hòng chạy thoát!
Thế nhưng, trong mắt hắn lại không hề có nửa điểm sợ hãi. Hắn nhìn thấy, thậm chí còn nghe được nhịp điệu của dây cung, tiếng xé gió hung bạo từ xa, nhưng hắn không muốn di chuyển. Hắn vẫn đứng đó, trừng trừng nhìn mũi tên băng quang diệt thế vượt qua trùng khơi lao tới.
Bàn tay hắn cuồn cuộn vật chất tối bao bọc, những đường gân đen tuyền mờ ảo ẩn hiện bên trong đôi mắt trắng vô hồn. Hắn mạnh mẽ hóa thành Đọa Lạc Ma Trảo, hình ảnh không quá lớn, chỉ to gấp đôi cánh tay người thường, nhưng khí tức khổng lồ tỏa ra lại vượt xa cả sức mạnh của Cự Thần.
“Pặc… loang~~ loang~~”
“Đông!! Đông!! Đông!!”
Mũi tên băng giá mang uy lực hủy thiên diệt địa bị Lucifer gọn gàng bắt lấy bằng một tay ngay trước mặt.
Xoáy! Xoáy! Luồng băng lực cường hãn không ngừng xoáy mạnh trên ma trảo của Lucifer, tạo ra vô số tầng băng quang Nam Cực ngay giữa lòng bàn tay, kéo theo một vòng tròn ánh sao lan rộng hàng chục cây số.
Dĩ nhiên, dù Lucifer có thể chất siêu việt đến đâu, một tồn tại cấp Đế Vương cũng không thể không cảm nhận được sự đau đớn tột cùng đó.
Cảm giác này giống như đang nắm trong tay một ngôi sao băng giá, mà ngôi sao đó còn đang lao xuống với tốc độ vũ bão…
Ma trảo của hắn liên tục chảy máu, rách toạc, mạch máu bị đông cứng… nhưng cùng lúc đó, luồng bạch quang tái tạo trong cơ thể hắn vận hành cực kỳ kịp thời. Vỡ nát rồi lại hồi phục, đông cứng rồi lại tan ra, tốc độ tái sinh dường như muốn đuổi kịp cả sức mạnh hủy diệt.
Hấp thu Bạch Tinh Linh Nina, quả thực đã mang lại lợi ích không gì sánh nổi cho Lucifer!
Lực chấn động bùng nổ về phía sau hắn, tạo thành một dãy núi tuyết giữa đại dương khiến ai nấy đều sững sờ, bất giác lùi lại mấy bước.
Sau một khoảnh khắc rung chuyển ngắn ngủi, mũi tên băng giá hủy diệt từ cực kỳ mạnh mẽ dần yếu đi, chậm lại, rồi cuối cùng bị vật chất tối hoàn toàn áp chế, đông đặc thành một mũi tên băng tinh tầm thường.
Dị không, nguyên tố Băng, làm sao có thể so sánh được với vật chất tối???
Không thể… mãi mãi không cùng đẳng cấp!
Lucifer thả mũi tên băng trong tay ra. Mũi tên giờ đây chẳng khác nào một mảnh củi cháy xém, dần dần tan rã thành bụi rồi rơi xuống biển.
“Còn nữa không?” Ánh mắt Lucifer có chút hờ hững, mang theo vài phần dè bỉu khinh thường.
Hắn làm vậy chính là để phô diễn thực lực, một lần và mãi mãi khẳng định với toàn bộ Thánh Thành.
Dù các ngươi có đông hơn nữa…
Ta cũng không ngán!
Lực lượng Thiên sứ, Thần Nữ, các kỵ sĩ Parthenon, kể cả Mạc Phàm sau khi sững sờ chứng kiến, tim của tất cả cũng đập thình thịch. Tên này, sao hắn có thể sở hữu sức mạnh áp đảo tuyệt đối đến vậy?
Mũi tên băng tuyệt trần vừa rồi, dù không thể so sánh với “Thánh Hỏa Tịnh Thế” của Mạc Phàm, nhưng chắc chắn đã vượt xa cảnh giới khống chế ma pháp đỉnh cao nhất của nhân loại… không thể nào là một luồng sức mạnh yếu ớt đến mức có thể bị bóp nát dễ dàng như vậy.
Uy lực này nếu so với việc Lãnh Nguyệt Yêu Thần phá tan kết giới, thậm chí có thể xem như cấp bậc lão tổ ra tay dạy dỗ hậu bối!
Tuy nhiên, ánh mắt Lucifer lại đặt lên người Mục Ninh Tuyết, trong lòng hắn thầm dành cho nàng những lời tán thưởng không ngớt.
Mục Ninh Tuyết từ trên cao đáp xuống bệ đá do Ảnh Duệ Trưởng Giả dựng lên để nhóm Mạc Phàm có chỗ đứng giữa đại dương. Nàng liếc nhìn Lucifer một cái rồi nhanh chóng không thèm quan tâm nữa, một mạch đi đến bên cạnh Mạc Phàm.
Đây cũng là lần đầu tiên nàng nhìn thấy cái gọi là hình thái Tà Thần của hắn. Ánh mắt hắn vô cùng sắc bén và quyết đoán, hai bên vành cổ khắc những cổ ngữ huyết văn, dường như chúng còn kéo dài xuống tận phần thân bên dưới nếu không bị trang phục che đi. Thần khí tỏa ra lẫm liệt, dáng người cũng cao lớn hơn bình thường.
Nhẹ nhàng, Mục Ninh Tuyết tiến tới. Đối với hầu hết những nữ nhân khác, Mạc Phàm hiếm khi bị động như vậy, hắn chỉ có thể đứng đó nhìn nàng, trong lòng ngổn ngang những lời không thể nói.
“Ngươi bị thương…”
“À, ta…” Mạc Phàm ngập ngừng đáp.
“…Rất nặng!”
Mục Ninh Tuyết không cho hắn nói hết lời, ngay khi đến gần, nàng đã cảm nhận được vị trí vết thương cực nặng kia.
Ban nãy, Mạc Phàm dùng “Giam Ảnh” để áp đặt tầm nhìn lên Tâm Hạ và Asha Corea. Dù cả hai đều là những nữ nhân có tu vi hệ Tâm Linh và Không Gian cực kỳ cường đại, nhưng tinh thần lực của họ rõ ràng không cùng đẳng cấp với Mạc Phàm, nên vết thương dù lớn đến mấy cũng bị hắn che giấu thành công.
Nhưng Mục Ninh Tuyết thì khác. Không phải vì cảnh giới tinh thần của nàng cao hơn hai vị nữ thần Parthenon, mà vì nàng sở hữu thân thể Băng Linh. Dù bị tinh thần lực của Mạc Phàm áp chế, nàng chỉ cần lướt qua cũng cảm nhận được sự thay đổi trong mật độ không khí, dễ dàng đoán ra sự tồn tại của một vùng trống rỗng trên bụng hắn.
Tâm Hạ, Asha Corea cùng Mục Bạch, Trương Tiểu Hầu và Triệu Mãn Duyên đều lộ vẻ kinh hãi khi nhìn vào lỗ đen sẫm giữa bụng Mạc Phàm sau khi Mục Ninh Tuyết kéo áo hắn lên. Đó là một vòng xoáy vật chất tối, xuyên từ bụng ra sau lưng. Nếu không phải Mạc Phàm có thể chất vượt trội, đồng thời dùng hỏa diễm niết bàn để cầm cự, thì cái lỗ đen đáng sợ kia chắc chắn sẽ ngày càng lớn và đoạt đi mạng sống của hắn.
Ánh mắt mọi người lúc này đổ dồn về phía Tâm Hạ. Nàng nhận ra nhưng chỉ nhanh chóng lắc đầu, vẻ mặt đau lòng xen lẫn tự trách.
“Em có thể bịt kín miệng vết thương, nhưng lực lượng này còn mạnh hơn cả hắc ám vật chất. Thứ mà Lucifer tạo ra chính là dạng hoàn hảo nhất của hắc ám tà năng, nó trấn áp mạnh mẽ bạch ma pháp cùng tất cả các nguyên tố và vật chất khác. Em thực sự không có cách nào loại bỏ nó tận gốc. Nhưng mà ca ca, em sẽ cố gắng nghĩ cách…”
Asha Corea không nói lời nào, nàng quay mặt đi như đang tìm kiếm thứ gì đó, cũng chẳng buồn nhìn hay hỏi han Mạc Phàm, điều này khiến hắn có chút chột dạ.
Mục Ninh Tuyết suy nghĩ một lát rồi đặt tay lên vùng bụng của Mạc Phàm. Nàng nhắm mắt, tập trung niệm lực để tạm thời đóng băng vết thương, làm chậm sự lan tỏa của vật chất tối. Hàn băng xâm nhập, trực tiếp va chạm với vật chất tối, xung đột dữ dội khiến cơ thể Mạc Phàm dù là Đế Vương mạnh mẽ cũng phải run lên vì lạnh.
“Yên nào, còn nhúc nhích một cái, ta liền đem ngươi đóng băng cùng với đại dương này!”
Mọi người nghe câu này của Mục Ninh Tuyết, chín phần mười đều tái mặt. Đúng là trên thế giới này, đối với Mạc Phàm mà nói, ác ma có đáng sợ đến đâu cũng chỉ có thể xếp hàng thứ hai.
...
Một lúc sau, Mục Ninh Tuyết cũng tạm thời đông cứng được vùng bụng trước và sau lưng của Mạc Phàm. Nàng đã phải dùng rất nhiều nguyên tố băng để làm chậm lại một chút tà năng của vật chất tối. Nhưng vấn đề là, loại năng lượng đáng sợ kia vẫn đang tiếp tục cắn nuốt băng tinh của nàng. Đến khi nuốt hết, nó sẽ lại bùng phát.
“Tuyết Tuyết, ta sẽ tìm cách sau. Nàng chưa hoàn toàn hồi phục, đừng hao tổn tâm sức nữa, cũng đừng sử dụng cây ma cung kia nữa.”
Mạc Phàm vịn hai vai Mục Ninh Tuyết, không cho nàng tiếp tục vận dụng ma pháp, rồi từ từ ôm chặt lấy cơ thể thánh khiết ấy.
Bản thân Mạc Phàm cũng vô cùng đau lòng. Lần gần nhất hắn mở mắt sau một năm bế quan, bảo bối quý giá của hắn đã bị dồn ép đến Nam Cực lạnh lẽo để sinh tồn. Lúc hắn thoát khỏi nhà giam Thánh Thành thì đại chiến xảy ra, Mục Ninh Tuyết lại suýt chết dưới tay Raphael.
Bây giờ, thương thế của nàng chưa khỏi đã phải lao tâm, dồn nguyên khí để giữ mạng cho hắn.
Mục Ninh Tuyết cũng mặc cho Mạc Phàm ôm lấy mình, nàng tựa đầu lên vai hắn như muốn trút bỏ hết những tâm sự suốt thời gian qua.
Hai thân ảnh cùng sở hữu mái tóc dài bạc trắng đang ôm chặt lấy nhau, một là Băng Chi Nữ Vương, một là Tà Thần Viêm Đế. Vẻ đẹp của băng và hỏa hòa quyện, phản chiếu trên mặt biển trong buổi hoàng hôn chiều tà, óng ánh, tinh khiết và bất diệt.
...
...
Mặt trời đã lặn hẳn, màn đêm đen lạnh giá bao trùm nửa bán cầu này.
Nhìn quanh một vòng quân đoàn rực rỡ hào quang như thiên binh thần tướng, Lucifer tuy miệng nói mạnh bạo, nhưng để đánh hết đám binh lực này, giết hết đám pháp sư cường đại này, trong đó còn có cả các Chí cao Thiên sứ…
Chưa nói đến việc bản thân hắn chưa đạt tới trạng thái đỉnh cao hoàn hảo để đối đầu với lực lượng hùng hậu như vậy, chỉ riêng việc hao tổn ma năng cũng đã khiến cơ hội sống sót trở nên mong manh.
Hắn thể hiện ra khí thế ngút trời, một phần là muốn trấn áp sự lẫm liệt của đối phương, nhưng có vẻ mọi chuyện vẫn nằm trong dự đoán ban đầu…
Tại vùng đất thánh quang minh này, chỉ có dâng thủ cấp lên tế bái chứ không có chỗ cho sự sợ hãi. Ngàn năm trước đã vậy, ngàn năm sau cũng sẽ không bao giờ thay đổi.
“Michael, ngươi chẳng phải rất muốn cùng ta phân định thắng thua một trận sao? Suốt cả đời phải mang trên mình lời nguyền bị gán ghép đó chắc không dễ chịu gì. Xuống đây, ta và ngươi đơn đả độc đấu vài trăm hiệp?” Lucifer bất ngờ lên tiếng.
Hả...
Đừng nói Michael, ngay cả Mạc Phàm nghe xong, khóe miệng cũng bất giác co giật.
Tên này, quả nhiên giảo hoạt…
Hắn đánh thẳng vào nỗi ám ảnh tâm lý của Michael. Không ngờ thủ đoạn của kẻ đã sống ngàn năm lại cao tay đến vậy, đúng là bậc thầy để học hỏi.
Mạc Phàm cũng tự cho là kẻ thức thời, nhưng so ra, tên này dù là kẻ thù của mình, cũng đáng được xem là bậc trưởng bối rồi!
Remiel thấy Michael có vẻ do dự, sợ rằng hắn sẽ hành động theo cảm tính mà quyết đấu, đang định lên tiếng can ngăn thì đã không kịp.
“Tốt, ngươi thực sự cho rằng mình không thể bị ta diệt sao?” Đại thiên sứ trưởng Michael lẫm liệt, cao cao tại thượng như một sứ giả thẩm phán, ghim cái nhìn đầy sát khí lên người Lucifer.
Sặc!!!
“Thật sự bị lừa à?” Ảnh Duệ Trưởng Giả và Triệu Mãn Duyên đang im lặng bỗng đồng thời trợn tròn mắt.
Tất cả mọi người trong giây lát đều lộ ra vẻ mặt khó coi. Ai cũng ngầm hiểu rằng món nợ này, Michael nhất quyết muốn tự tay mình thanh toán. Nếu hắn thắng thì không có gì để nói, nhưng lỡ như rơi vào tay Lucifer, chẳng khác nào tạo cơ hội cho hắn gây sức ép.
Là người chấp chưởng lãnh đạo nhân gian, quyết định này cũng quá cảm tính rồi!
“Ngầu vãi… hê hê hê, lần tới, nếu ta dụ được tên Michael xuống hắc ám vị diện quyết đấu, không chừng cũng có cơ hội so tài một phen.” Ảnh Duệ Trưởng Giả hớn hở nói.
“…”
Lucifer nở nụ cười, một nụ cười có thể phá tan vòng vây trước mắt. Hắn vốn đã chuẩn bị rất nhiều phương án, chỉ không ngờ lựa chọn khó xảy ra nhất… lại có thể thành sự thật.
“Thánh Thành đại đạo, dưới ánh sáng của ta, hãy nghe lệnh.” Michael vỗ cánh bay cao hơn khỏi đội ngũ.
“Kẻ địch bên dưới… toàn quân tấn công, được phép giết chết tại chỗ!!!” Michael hét lớn ra lệnh.
Mạc Phàm suýt nữa ngã ngửa, khoảnh khắc đó hắn thật muốn bái sư cái mặt dày của Michael. Hôm nay hắn mới phát hiện ra, ở phương diện này, mình thực sự thua kém mấy gã thiên sứ khá nhiều.
“Thần ân cuồn cuộn!!”
“Thần ân cuồn cuộn!!”
“Thần ân cuồn cuộn!!”
Toàn bộ đại quân Thánh Thành sững sờ một chút, nhưng rất nhanh, nét mặt họ trở nên phấn khích, bùng nổ hò hét, tạo nên một chiến trường sử thi thần thoại, ầm ầm lao xuống từ trên trời.
Michael đã vứt bỏ sĩ diện của mình. Lúc này, hắn mới thực sự xứng đáng là người đứng đầu vùng đất thánh quang minh.
Đó là trách nhiệm của một thần tướng chân chính, để mang lại một viễn cảnh không hối tiếc.
“Hèn nhát…” Lucifer cười khổ, nhún vai tỏ vẻ khinh thường Michael.
Nhưng dù sao, hắn cũng đã chọn xong lá bài tẩy cho mình…
“Ta dù sao cũng đã lấy được thứ thuộc về mình, cũng nên cho các ngươi cơ hội phục hồi Thánh Thành một chút. Được thoải mái diệt sinh như thế này, cũng coi như có chút thỏa mãn.”
“Chúng ta sẽ còn gặp lại...” Lucifer bất chợt nhìn về phía Mạc Phàm.
Trong lúc chưa ai hiểu lời lẽ của hắn, đột nhiên “rắc” một tiếng, hắc quang dày đặc tỏa ra từ nơi cao nhất trên bầu trời. Hắc Thiên Họa Kích xuất hiện không một dấu hiệu, mang theo tà khí ngút trời vũ bão đâm thẳng xuống người Lucifer.
“Ầm ầm ầm!”
Một kích này mang theo uy lực cường đại, tạo thành một cột trụ hắc ám mang vảy rồng, khiến cho thiên binh Thánh Thành phải lóa mắt, không dám trực tiếp lao vào. Cũng chính nhát kích này đã xé toạc không gian nơi Lucifer đứng, xuyên qua đáy đại dương rồi nhanh chóng kéo hắn trở về luyện ngục của hắc ám vị diện.
Hàng ngàn năm là một quãng thời gian đủ dài để Lucifer nhận ra một bài học: phải luôn chừa cho mình một đường lui, không cần phải chết một cách vô nghĩa.
Sau khi hứng chịu “Thánh Hỏa Tịnh Thế” của Mạc Phàm, Lucifer đã giữ nguyên Hắc Thiên Họa Kích ở tận cùng thiên không, một mặt là để tập hợp sức mạnh, mặt khác là để trong tình huống nguy cấp nhất, có thể kịp thời đâm thẳng vào mình, tống mình trở về vị diện của hắn.
Mọi người trên cao đều ngơ ngác nhìn nhau, thẫn thờ. Không ai ngờ Lucifer lại dùng chính Hắc Thiên Họa Kích hủy diệt kia để đâm vào bản thân, đưa hắn trở về luyện ngục.
Cứ như vậy, hắn đã thoát khỏi gọng kìm khống chế của tất cả các Đại thiên sứ trưởng, của thiên quân quang minh, và cả vạn kỵ sĩ Thần Miếu mà không gặp một chút trở ngại nào.
Bầu không khí trở nên ngượng ngùng và lạc điệu đến mức không biết phải diễn tả thế nào cho hợp lý.
Thánh Thành… hoàn toàn sững sờ
Đề xuất Tiên Hiệp: Chí Tôn Đồng Thuật Sư: Tuyệt Thế Đại Tiểu Thư