Chương 68: Tái Thiết
...
Một bầu không khí tĩnh lặng như tờ bao trùm, tất cả mọi người sau khi theo truyền tống trận cổ xưa trở về tòa thành hoàng kim lộng lẫy, sắc mặt vẫn chưa thể hoàn hồn, không dám tin vào những gì vừa xảy ra trước mắt.
Chiến thắng đã cận kề trong gang tấc, tên ma quỷ nguy hiểm nhất sắp bị tiêu diệt, vậy mà hắn lại có thể ung dung thoát đi giữa vòng vây trùng điệp dễ dàng đến thế!
Ảo ảnh thiên không do Michael tạo ra đã tan thành mây khói, đại địa bên dưới cũng chìm trong tro tàn bụi bặm. Điểm sáng duy nhất là tòa thánh điện linh thiêng ngàn năm vẫn hiên ngang đứng vững, như một biểu tượng cho sự bất khuất vĩnh hằng của quang minh.
Thời gian chậm rãi trôi đi, sau cơn biến cố kinh hoàng, những người may mắn sống sót trong Thánh Thành bắt đầu cảm thấy lo lắng. Họ đã sống dưới ánh hào quang này quá lâu, Thánh Thành chưa bao giờ để con dân của mình phải chịu nửa điểm khổ cực. Họ tin tưởng vào Đại Thiên Sứ Trưởng, tin tưởng vào Thánh Thành, thậm chí còn thể hiện thái độ kiên quyết, sẵn sàng cùng thành trì chống lại thế lực tà ác đến cùng.
Kết quả, họ đã chiến thắng… nhưng không một ai reo hò ăn mừng.
Mọi người chỉ biết tự an ủi, truyền tai nhau rằng mọi chuyện đã kết thúc, rằng bình minh cuối cùng cũng đã ló dạng, rằng chúng ta đã thắng rồi…
Chỉ là, tại sao ai cũng cảm thấy nghẹn ngào đến vậy?
Trận chiến này, rốt cuộc vì sao lại khó khăn và đau đớn đến thế?
Kẻ đầu sỏ gây ra trận phân tranh này, kẻ sắp đặt tất cả kế hoạch chồng chất, đã tẩu thoát thành công, để lại cho Quang Minh Thần Điện một vết thương cực hạn. Khí thế của thành trì thủ hộ nhân loại giờ phút này bỗng chốc suy yếu rõ rệt.
Bao nhiêu sinh mạng đã ngã xuống, cuối cùng ai mới là người chiến thắng?
Rất nhiều người trong số họ thậm chí còn không biết chuyện gì đã xảy ra, chỉ cảm thấy như có một tà ma ngoại lai nào đó vừa lướt qua thành, cuốn phăng đi tất cả bình yên và tín ngưỡng của họ.
Chỉ một kẻ duy nhất, một người quen mà lạ… dường như chỉ một mình hắn, đã thực sự khiến Thánh Thành mất đi hoàn toàn uy nghiêm, giống như một người cha đang vờn những đứa con hư hỏng của mình vậy!
“Hắn đã thoát rồi, nhưng tạm thời sẽ không dám xuất hiện trong một khoảng thời gian nữa. Ít nhất chúng ta vẫn còn thời gian để tái thiết lại Thánh Thành.” Saga cất giọng, phá vỡ bầu không khí nặng nề.
"Khốn kiếp! Tên giảo hoạt đáng hận đó vậy mà vẫn không thể đưa hắn ra trước đài phán xử được!" Remiel tức giận nói.
Đại Thiên Sứ Trưởng Michael không nói gì, gương mặt nghiêm nghị của hắn tiến thẳng đến chỗ nhóm Mạc Phàm đang đứng, không một thuộc hạ nào đi theo.
Mặt đối mặt, Mạc Phàm nở một nụ cười khổ, nói với Michael:
“Bắt đầu giải quyết luôn sao?”
Trước đó, cả hắn và Michael đều biết sớm muộn gì cũng phải đối đầu. Đối với Michael, dù hắn không phải kẻ vô lương, nhưng quy tắc vẫn là quy tắc. Coi như không vì bản thân, Michael cũng sẽ không tha cho bất cứ ai đã giết chết các Đại Thiên Sứ Trưởng khác.
“Mạc Phàm, ngươi giết Sariel, kết quả thẩm phán đã tuyên ngươi vô tội, chúng ta có thể nhắm một mắt cho qua. Ngươi và đồng bọn đã giết rất nhiều Thánh Tài Giả, Thánh Ảnh Giả, phá hủy nhiều khu vực của Thánh Thành, nhưng ta là người sai trước, ta sẽ gánh vác trách nhiệm chuộc lỗi. Mặt khác, ngươi đã khám phá ra chân tướng của Lucifer và hỗ trợ cứu nguy… tất cả những chuyện đó cũng có thể xem xét bỏ qua…”
“Nhưng chuyện của Raphael, ngươi giải thích thế nào?” Giọng Michael đột nhiên lạnh buốt, hàn ý tỏa ra từ đôi mắt.
Mạc Phàm ngập ngừng một chút, rồi cũng thẳng thắn nhìn vào Michael, bàn tay hắn vẫn nắm chặt tay Mục Ninh Tuyết bên cạnh.
“Hắn vì bản thân mà đánh đổi mạng sống của vô số người vô tội trong thành bằng thủy kiếp của mình… Dân của các ngươi thì ta không có trách nhiệm phải quan tâm. Nhưng quan trọng nhất là hắn định giết vợ ta, chuyện này không cần phải xem xét, ta đành giúp các ngươi loại bỏ thêm một tên cặn bã mà thôi!” Mạc Phàm cũng cứng rắn đáp lại.
Uriel và Remiel đứng ngay phía sau mặt mũi tối sầm. Chính Michael đã cố tình mở cho Mạc Phàm một con đường sống nếu hắn biết điều.
Sau tất cả những chuyện đã xảy ra, Michael biết rõ Mạc Phàm không phải loại giết người vô cớ. Cả Sariel hay Raphael đều là do tự chuốc lấy.
Chỉ là Mạc Phàm lại không cho Michael và các Đại Thiên Sứ còn lại một chút mặt mũi nào. Hắn cả gan thừa nhận đã hạ sát một Đại Thiên Sứ Trưởng của Thánh Thành trước mặt đông đảo công dân, như thể muốn phơi bày tất cả tội lỗi ra ánh sáng.
"Mạc Phàm, chúng ta làm việc đều vì Thánh Thành, không phải vì bản thân. Ngươi không thể tùy ý lạm sát rồi phủi tay như không có chuyện gì xảy ra!" Uriel đột nhiên bất mãn lên tiếng.
Lời này vừa thốt ra, bầu không khí vốn đã không mấy dễ chịu lập tức căng như dây đàn, áp suất tăng lên đến nghẹt thở.
Căng thẳng triệt để leo thang!
Mục Ninh Tuyết đứng bên cạnh Mạc Phàm, dù không nói một lời, nhưng tư thế của nàng đã rất rõ ràng. Chỉ cần bọn họ dám động thủ, nàng nhất định sẽ không khách sáo, kể cả đối phương có là Sí Thiên Sứ chí cao vô thượng!
Diệp Tâm Hạ cũng đã sẵn sàng ra lệnh cho các kỵ sĩ Parthenon chĩa mũi giáo.
Bao gồm Triệu Mãn Duyên, Mục Bạch, Trương Tiểu Hầu, tất cả mọi người đều tiến lên đứng sau lưng Mạc Phàm. Bọn họ sẽ tử chiến đến cùng, cho dù phải đối đầu với toàn bộ Thánh Thành một lần nữa.
"Ta hy vọng các ngươi hiểu rõ đúng sai, được mất trong chuyện này. Không ai muốn có thêm cảnh đầu rơi máu chảy, chúng ta đã mất mát quá nhiều rồi, hơn nữa mối nguy vẫn còn rình rập ngoài kia!" Saga vội vàng lên tiếng khuyên giải.
Không thể không một lần nữa đối mặt với một cuộc chiến sắp sửa bùng nổ.
Michael hơi cau mày, nhìn chằm chằm về phía Mạc Phàm và đồng bọn. Hồi lâu sau, hắn khẽ gật đầu, thở dài một tiếng, ngữ khí có mấy phần trầm thấp nói:
“Các ngươi có thể đi!”
…
Mọi người thở phào nhẹ nhõm, một cảm giác an lành vui sướng lan tỏa. Thật sự không ai muốn chiến đấu thêm nữa…
Bất luận là Michael bất đắc dĩ bỏ qua vì mục đích lâu dài hơn là bảo vệ căn cơ Thánh Thành, hay là hắn cũng không muốn tiếp tục cuộc tranh đấu vô nghĩa này, kết quả này tuyệt đối là vạn lần phù hợp, không ai không tán thành.
Thánh Thành thật sự đã chịu thỏa hiệp!
“À, tốt, ít ra ta đã không nhìn lầm người. Trước nay ta vốn không thích Thánh Thành, chỉ vì Saga mà nể mặt, nhưng hiện tại lại cảm thấy không phải tất cả các ngươi đều đáng ghét đến vậy.”
"Có dịp đến Trung Quốc, ta sẽ mời tất cả các ngươi một bữa tôm hùm đất đặc sản!"
Trong giây lát, Mạc Phàm vui vẻ nói cười, thậm chí còn định tiến tới vỗ vai Michael nhưng lập tức bị lườm cho một cái, đành gãi đầu đứng gượng.
Hành động này của hắn khiến mọi người không khỏi phì cười, bản thân họ cũng được thở phào vui vẻ, không cần phải tiếp tục lao vào chiến trận.
"Vẫn còn chút thắc mắc, làm sao ngươi có thể từ Hắc Ám Vị Diện trở về? Ngươi có gặp lão già xác ướp kia không?" Mạc Phàm hỏi.
"Ta rất mạnh!" Michael trực tiếp trả lời.
"..."
Saga cũng tiến đến gần chào hỏi Mạc Phàm.
“Lão sư, ta phải trở về xây dựng, tái thiết lại Thánh Thành, nhất định sẽ làm nó trở nên tốt hơn. Đồng thời cũng cảm ơn mọi người rất nhiều, sau này nếu cần hỗ trợ cứ đến tìm ta. Cuộc chiến này có lẽ chỉ mới bắt đầu, mong người hãy bảo trọng!"
“Được rồi, ngươi cũng vậy nhé!” Mạc Phàm gật đầu, tươi cười xoa đầu Saga, nhìn nàng lúc này hắn không khỏi cảm thấy một phần tự hào.
"Chúng ta trở về thôi!"
Mọi người tách ra hai hướng, các Đại Thiên Sứ cùng nhân viên thánh chức quay về với công việc của mình, còn nhóm Mạc Phàm quyết định đến Anpơ học phủ để hội ngộ cùng Tương Thiểu Nhứ, lão sư Blanche, Heidy, Mục Nô Kiều...
Chỉ là, Mạc Phàm không nhìn thấy Asha Corea đã đi đâu.
“Mạc Phàm, ta hy vọng ngươi chọn đúng phe trong cuộc chiến này. Lucifer không phải kẻ chỉ biết dùng sức mạnh để khống chế.” Bỗng nhiên Michael nhớ ra điều gì đó, hắn nhanh chóng nói với theo.
Mạc Phàm không quay đầu lại, chỉ đứng đó dùng giọng nói kiên định đáp lại:
“Ta không làm việc cho Thánh Thành, cũng chưa phải là bằng hữu với ngươi.”
“Bất quá, ta sẽ săn đuổi hắn!”
...
Hầu như tất cả mọi người đã bắt đầu di chuyển, chỉ còn lại Michael và Remiel đứng cùng nhau.
"Ngươi thật sự để bọn họ đi như vậy sao?" Remiel vẫn còn nghi hoặc về quyết định của Michael.
Michael im lặng một lúc lâu, ánh mắt nhìn xa xăm đầy suy tính, cuối cùng vẫn là một tiếng thở dài.
"Bọn họ đã một tay giết chết rất nhiều người của chúng ta, nắm giữ sức mạnh vượt quá sự cho phép của pháp tắc tự nhiên. Nếu là bình thường, dù không tuyệt diệt cũng không nên để bọn họ tự do như vậy."
"Chúng ta đã tổn thất hai Đại Thiên Sứ... không, là ba, Raguel có lẽ cũng đã chết. Rất nhiều Thánh Ảnh, Thánh Tài Giả cùng với những người dân bình thường của tòa thành này đã ngã xuống..."
"Hơn nữa, sau những sự kiện này, đặc biệt là trong khoảng thời gian ở Hắc Ám Vị Diện, ta đã thấy có quá nhiều điểm kỳ lạ, nhất là khi tên ma quỷ kia xuất hiện, hắn đã thao túng tất cả mọi thứ."
"Ta có cảm giác, hắn đang nhắm vào Mạc Phàm, chỉ là ta không có cách nào giải thích được... Cho nên Remiel, đây đã là giải pháp tốt nhất. Mạc Phàm hiện tại không phải là vấn đề then chốt của chúng ta, mà là chìa khóa duy nhất để cùng chúng ta đối đầu với tên kia!" Michael khẳng định.
"Thôi được, chúng ta quay về, sửa chữa cho thật tốt đống lộn xộn này."
Remiel dứt lời rồi cũng rời đi, chỉ còn lại Michael lẳng lặng đứng đó, nhìn theo bóng lưng nhóm Mạc Phàm cho đến khi họ chỉ còn là những chấm nhỏ mờ ảo.
Là lòng tin…
Kẻ như Michael đến cuối cùng, vẫn là đã thay đổi. Hắn không do dự xóa đi sự bảo thủ cố hữu trong tâm trí mình.
Cái bóng ma Lucifer mà hắn tự gán cho mình ư!?
Michael giờ phút này đã thông suốt, hắn không cần phải đeo bám cái lời nguyền nặng nề đó nữa… Hắn cũng đã có đồng đội rồi!
Mà Michael thay đổi, cũng đồng nghĩa với việc Thánh Thành trong lần tái thiết này sẽ hoàn toàn lột xác.
Một Thánh Thành gắn kết hơn, tỏa ra thánh quang rực rỡ hơn dưới ánh sáng quang minh… một Thánh Thành sẵn sàng sửa sai khi cần thiết!
Một Thánh Thành như vậy sắp sửa ra đời, sẽ còn đáng sợ và cao thượng đến nhường nào
Đề xuất Tiên Hiệp: Thần Đạo Đan Tôn (Dịch)