Chương 69: Điều Trị

...

Tại học phủ Anpơ,

Sau trận chiến ngày hôm trước, tất cả đều đã mệt mỏi. Viện trưởng Perry bèn để lão sư Blanche bố trí nơi tạm nghỉ cho mọi người.

Ai nấy đều đã về phòng nghỉ ngơi hồi phục, chỉ riêng Mục Ninh Tuyết vẫn không yên tâm về Mạc Phàm, kiên quyết ở lại chăm sóc hắn. Thực tế, bản thân nàng đã tiêu hao một lượng sinh thể và ma năng cực lớn, linh hồn cũng chịu phản chấn không nhỏ khi rót quá nhiều hồn lực để sử dụng Cực Trần Ma Cung. Cả người nàng dĩ nhiên vô cùng mệt mỏi, đầu óc choáng váng, tinh thần hao tổn nặng nề.

Phải đến khi Diệp Tâm Hạ và Mạc Phàm kiên quyết khuyên bảo, nàng mới đồng ý trở về phòng.

Lại nói về Mạc Phàm, hắn hiển nhiên là người tàn tạ nhất. Vết thương do Lucifer gây ra vẫn không thể bình phục, khiến Mục Ninh Tuyết và Diệp Tâm Hạ vô cùng lo lắng, loay hoay tìm đủ mọi cách để chữa trị vết thương đang không ngừng biến hóa, nguy hiểm khôn lường.

Cả đêm qua, Tâm Hạ đều ở bên cạnh điều trị cho Mạc Phàm, nhưng mọi cố gắng gần như không có kết quả. Vị Thần nữ Parthenon bất đắc dĩ mệt đến mức gục xuống người hắn, thiếp đi từ lúc nào không hay.

"Cốc! Cốc! Cốc!"

“Cốc! Cốc! Cốc!”

Tiếng gõ cửa vang lên lần thứ hai, Mạc Phàm mới hé mở được đôi mắt. Hắn lay nhẹ người Tâm Hạ, gọi nàng dậy.

Mơ màng tỉnh giấc, Tâm Hạ còn chưa hiểu chuyện gì xảy ra thì đã nghe tiếng gõ cửa. Theo thói quen, nàng nhanh chóng chỉnh lại dung nhan, lấy lại vẻ tỉnh táo rồi mới cất lời.

"Ai đó?"

"Chắc là Tuyết Tuyết rồi. Ta đã bảo nàng nghỉ ngơi cho khỏe mà nàng lại không nghe lời."

"Vết thương của ngươi đang chuyển biến xấu, ngươi cứ nằm yên đó, để ta ra mở cửa!" Thấy Mạc Phàm định ngồi dậy, Tâm Hạ vội ngăn lại.

“Két~~~~”

Cánh cửa phòng được mở ra, một thân ảnh nữ tử tóc vàng óng, khuôn mặt xinh đẹp tươi tắn như nắng xuân cùng đôi mắt lanh lợi, đang rụt rè đứng ở ngưỡng cửa.

“Xin chào!” Nàng hơi ngượng ngùng, cúi người lễ phép chào hỏi.

“Ngươi là ai?” Diệp Tâm Hạ lộ ra mấy phần cảnh giác. Nàng chưa từng gặp qua nữ nhân này, lại cảm nhận được khí tức trên người đối phương có vẻ không giống nhân loại.

Mạc Phàm đang nhấp một ngụm trà bên cửa sổ cũng phải phun ra.

“B… Bạch Tinh Linh, nàng là Bạch Tinh Linh của Lucifer!” Mạc Phàm kinh hô.

"Lucifer?" Tâm Hạ kinh ngạc tròn mắt nhìn.

Cái tên này, chỉ cần nhắc đến cũng đủ khiến người ta giật mình kinh hãi. Thế nhưng, Tâm Hạ am hiểu tâm linh, lại chẳng hề có một tia đề phòng, thậm chí ánh mắt nàng nhìn vị nữ tử trước mặt còn mang mấy phần thiện ý.

Nhìn biểu cảm của hai người, nàng không khỏi che miệng cười khúc khích, để lộ đôi đồng tử long lanh như sương mai, trong suốt tựa hoa tuyết, đẹp đến mức khiến người khác chỉ muốn chạy lại ôm ấp, cưng chiều.

"Ta tên là Mei, trước đây là khế ước triệu hoán của Lucifer. Nhưng hắn đã ích kỷ giết chết tỷ tỷ duy nhất của ta, hiện giờ ta cũng đã giải trừ khế ước lệ thuộc với hắn. Trên biển hôm đó, ta mang tâm trạng buồn bã, không thể kiểm soát được cảm xúc, cứ thế thả mình trôi dạt vô định, chẳng màng sẽ đi về đâu, cuối cùng lại bị lạc giữa đại dương." Nói đến đây, sắc mặt của Mei lại thoáng hiện vẻ u buồn, thanh âm cũng có chút nghẹn ngào.

“Sau đó, làm sao ngươi lại tìm được chúng ta?” Mạc Phàm thắc mắc.

“Lúc đó năng lượng của ta đã không còn lại bao nhiêu, lại bị lạc giữa biển khơi. Trong lúc nguy cấp, ta bất ngờ gặp được Asha Corea tỷ tỷ, chính nàng đã cứu giúp và bảo ta quay về đây tìm gặp ngươi!"

Hôm đó trên biển, Asha Corea đã nhận ra Mei không còn dấu ấn khế ước trên người, lại đang bị một ít hải yêu bao vây. Mặc dù là sinh vật cấp Đế Vương nhưng việc sinh tồn giữa đại dương đầy thủy quái trong tình trạng cạn kiệt năng lượng là vô cùng nguy hiểm, huống hồ dòng tộc Bạch Tinh Linh vốn có thể chất yếu nhất trong cùng cấp độ nếu không tính đến thần lực chúc phúc.

Mặt khác, trạng thái của Mei khi đó vô cùng tồi tệ, sự hoảng loạn và sợ hãi sau biến cố của tỷ tỷ và Lucifer đã chiếm hết tâm trí nàng.

Nàng vốn có tuổi đời còn rất nhỏ trong tộc Tinh Linh, sự hồn nhiên ấy bỗng chốc mất đi người thân duy nhất, lại rơi vào hoàn cảnh hiểm nguy. Vì vậy, khi được Asha Corea cứu một mạng và đối xử tinh tế, Mei liền dễ dàng chấp nhận sự giúp đỡ, lòng tràn đầy biết ơn, thậm chí còn nguyện ý xem Asha Corea như tỷ tỷ thứ hai của mình.

"Tỷ ấy nói ngươi bị thương bởi vật chất tối, ta có thể xem qua cho ngươi.” Mei nói.

“Là vậy sao?” Nghe đến đây, Mạc Phàm chợt nhớ ra điều gì. Hôm trước Asha Corea không từ mà biệt, hắn cứ ngỡ nàng muốn trốn tránh mình, không ngờ nàng vẫn âm thầm quan tâm từ phía sau.

Càng làm hắn không ngờ tới nhất là, Asha Corea lại "hô biến" ra một Bạch Tinh Linh xinh đẹp không tỳ vết như vậy, đặc biệt đúng lúc hắn đang mong muốn có thêm một vị bác sĩ bên cạnh mình.

Quả thật trong lòng có chút cảm giác được yêu thương mà hoảng sợ, nhưng trên hết vẫn là vui sướng tột cùng!

"Mạc Phàm ca ca, ta cảm nhận được nàng ấy đang nói thật, khế ước liên kết với Lucifer cũng không còn." Diệp Tâm Hạ truyền ý nghĩ cho Mạc Phàm.

“Ừm, ta đã đích thân chứng kiến nàng xé bỏ khế ước với hắn…” Mạc Phàm đáp lại.

Chỉ là khi nhìn thấy dấu ấn khế ước trên người nàng đã biến mất, nội tâm Mạc Phàm quả thực có chút dao động.

Chính mình hiện tại đã dùng hết cả hai vị trí khế ước, không thể miễn cưỡng thu nhận thêm một cá thể nào nữa.

Tiểu Viêm Cơ là con gái cưng của Mạc Phàm, chăm bẵm cho nàng trở nên cường đại như vậy cũng là một phần tự hào của hắn, tuyệt đối không thể thay thế.

Còn tiểu yêu tinh Apase… tuy không phải chân tình mà đến, nhưng dù sao nàng vẫn được coi là một muội muội tốt. Dù cũng có mâu thuẫn, cũng có xung đột, nhưng những lúc lâm nguy, nàng vẫn thật lòng đối với Mạc Phàm. Nàng dĩ nhiên cũng không thể thay thế được!

“Sao thế?” Mei nghiêng đầu thắc mắc khi thấy Mạc Phàm có vẻ mất tập trung.

“À… không có gì, ta chỉ hơi bất ngờ một chút. Ngươi có thể qua xem vết thương giúp ta, nhưng nếu năng lượng của ngươi cần thời gian phục hồi thì cũng không cần gượng ép!” Mạc Phàm nói.

“Không phải trạng thái toàn thịnh, nhưng cũng hồi phục được một ít. Vết thương trên người ngươi không phải quá lớn, chỉ là nằm ở ranh giới giữa có thể và không thể chữa trị thôi, vấn đề không nằm ở ma năng.” Mei mỉm cười nói.

Đây không phải là nàng đang xem thường cảnh giới chữa trị của Diệp Tâm Hạ, chẳng qua đối với tình huống liên quan đến Lucifer, không thể dùng tư duy hay năng lực thông thường để hóa giải. Cứ cho là ma pháp của Thần nữ Parthenon có thể đạt đến trình độ không thua kém gì Bạch Tinh Linh cấp Đế Vương, nhưng về mức độ am hiểu loại công kích kia, nhất định Mei sẽ rành rọt hơn hẳn.

Mạc Phàm trong tình cảnh này cũng không biết nói gì hơn. Quả thật, hắn chẳng khác nào một vị hoàng đế, mấy ngày nay thân mang trọng thương nhưng bù lại toàn được những mỹ nhân tuyệt sắc đến quan tâm chăm sóc, quá là sảng khoái!

"À mà... Asha Corea, nàng ấy đang ở đâu, không đi cùng ngươi sao?" Mạc Phàm hỏi lại.

"Tỷ tỷ nói có việc cần làm, bảo ta một mình đến đây." Mei đáp lời.

"Trước tiên xem vết thương đã." Diệp Tâm Hạ nghiêng người, nhường chỗ cho Mei tiến lại gần Mạc Phàm.

Nữ tử Bạch Tinh Linh di chuyển đến kiểm tra vết thương ở bụng Mạc Phàm. Lỗ đen vòng xoáy kia đã dần mở rộng hơn, bất chấp sự can thiệp từ ma pháp cường đại của Thần nữ Parthenon.

"Vật chất tối, vốn là do Lucifer sáng tạo ra, đặc tính chí tà của nó hầu như kháng lại toàn bộ nguyên tố thuộc tính, cũng không thể dùng phương pháp thông thường để loại bỏ. Ta chỉ có thể tạm thời thu hẹp và cầm chừng nó. Cơ chế hoạt động của vật chất tối khá đặc biệt, khi bị xâm lấn hủy hoại ở mức độ ngang hàng, chúng sẽ co cụm lại và hấp thụ năng lượng đối nghịch, về lâu dài sẽ sinh ra bài xích rồi bùng phát ngược trở lại.

May mắn là ngươi không thật sự lĩnh trọn vẹn đòn công kích đó, vẫn còn có thể cứu vãn. Quá trình này, ta sẽ cầm cự, nhưng cần thêm một luồng sinh mệnh thần lực cường đại nữa để phục chế ngay phía sau lực lượng của ta. Trong ứng ngoại hợp sẽ miễn cưỡng cho ngươi mấy phần cơ hội sống, chỉ là… tỷ tỷ của ta chết rồi... e rằng trên thế giới này không còn ai làm được nữa!” Mei giải thích.

"Cứ tiến hành đi, ta sẽ hỗ trợ." Diệp Tâm Hạ nói, nàng bỏ qua luôn vế sau.

Mei còn định nói thêm gì đó, nhưng khi thấy lệ quang lóe lên trong đôi mắt Tâm Hạ, bản thân nàng không khỏi sửng sốt.

“Thần cách... Nữ vương Bạch Tinh Linh!”

Trong người Thần nữ Parthenon, dĩ nhiên tồn tại một thần cách chí thánh của sinh giới. Nguyên bản nàng nắm giữ chính là thần hồn của Cổ Thần Nữ Vương Bạch Tinh Linh, một tồn tại thuộc về điển tích trong ký ức của nàng, là thần mạch duy nhất có khả năng đem người chết trở về.

Cứ việc thần hồn này còn thiếu một phần thai cốt chưa trọn vẹn, nếu không, ma pháp chúc phúc trì dũ của nàng tuyệt đối còn vượt xa cả bản thân Mei rất nhiều.

"Được… rồi!"

Mei đặt một tay lên bụng Mạc Phàm, ánh sáng trắng bàng bạc tỏa ra, rồi tụ lại thành một luồng xuyên thẳng vào bên trong vòng xoáy. Hai luồng năng lượng vừa giao thoa, lại vừa triệt tiêu lẫn nhau. Sự va chạm này khiến Mạc Phàm nhăn nhó vì đau đớn, tựa như ruột gan đang bị thắt lại rồi xoắn vào nhau, đau đến không thể diễn tả bằng lời.

Diệp Tâm Hạ cũng đặt một tay bên cạnh. Nàng chậm rãi nhắm mắt, diệu quang óng ánh như phấn hoa bao phủ lấy thân thể, hồn ảnh Parthenon mờ ảo hiện ra sau lưng Tâm Hạ.

Bạch quang của Mei chèn ép vật chất tối đến đâu, quang phấn của Tâm Hạ lại chiếm lấy khu vực đó đến đấy, hàn gắn và bao bọc lại. Mấy giờ đồng hồ trôi qua, rốt cục chỉ còn lại một lỗ đen rất nhỏ được bao phủ bởi một lớp tinh ngấn màu trắng bên ngoài.

Gương mặt Mei lẫn Diệp Tâm Hạ lúc này đều có chút tái nhợt, tinh thần và năng lượng của cả hai đã hao tổn đến mức không thể đứng vững được nữa, nhưng đổi lại, tâm trạng họ liền thở phào nhẹ nhõm.

"Xong rồi!"

"Ta chưa chữa trị hoàn toàn, chỉ tạm thời khống chế vật chất tối và làm lành vết thương ngoài da của ngươi. Nếu không có gì bất ngờ xảy ra, trong vòng sáu tháng tới, ngươi phải tìm ra phương pháp chữa trị dứt điểm, nếu không nó sẽ lại tái phát, và sẽ ăn mòn ngươi từ nội tạng bên trong một cách vĩnh viễn." Mei nói.

Một người là lãnh tụ Bạch Ma Pháp, một người là Đế vương Bạch Tinh Linh…

Hai người đồng thời ra tay, vậy mà chỉ kìm hãm được vết thương do Lucifer để lại trong nửa năm. Uy lực này quả thực quá khủng bố rồi!

"Chỉ nửa năm sao... dù sao cũng đa tạ ngươi. Không ngờ tên kia lại mạnh đến vậy." Mạc Phàm thở dài.

"Ta đã theo Lucifer nhiều năm, dĩ nhiên hiểu được một ít về thứ vật chất quỷ dị này. Nhưng ta phải nhắc nhở ngươi, nếu lúc đó Lucifer có thêm một chút thời gian để vận dụng, ngươi nhất định đã chết ngay tại chỗ!" Mei nhíu mày căn dặn.

"…”

“Cảm ơn ngươi, Mei!” Mạc Phàm nói.

"Đừng bận tâm, nếu là bạn của Asha Corea tỷ tỷ, ta nhất định sẽ tận lực. Ta không làm phiền hai người nữa, gặp lại sau!" Mei nói, ánh mắt có chút u buồn. Nàng nhìn quanh vài cái rồi cũng nhún vai chào tạm biệt.

Thế nhưng, ngay khoảnh khắc nàng quay lưng đi, Mạc Phàm bỗng cảm thấy có chút gì đó nghẹn ngào khi nhìn bóng lưng nàng.

"Dừng lại đã!"

Đề xuất Đô Thị: Thời Gian Chi Chủ
BÌNH LUẬN