Chương 88: Vĩ Linh Hoàng

Kỳ Liên sơn đáng sợ hơn rất nhiều so với tưởng tượng của nhân loại. Vừa mới phút trước còn yên bình tĩnh lặng, chìm trong giấc ngủ miên man, vậy mà thoáng chốc, tà khí man rợ đã bùng lên dày đặc. Hắc quang tà dị từ dị thảo và rừng rậm phát tán khắp nơi, hung thú trong phạm vi mấy ngàn cây số đồng loạt trỗi dậy.

Trên bầu trời xuất hiện vô số luồng thanh quang kỳ dị, chúng giao thoa giữa tuyết trắng và tà khí của Cửu Vĩ Linh Hồ, tạo nên một màn sương mù bao trùm cả băng nguyên. Màn sương huyết sắc đặc quánh ấy dựng đứng thành một cột trụ khổng lồ. So với nó, cả khu rừng Amazon lớn nhất vị diện cũng phải thua kém vài phần.

Lúc này, lấy cột trụ tà huyết sừng sững giữa trời làm mốc, yêu thú trên băng nguyên đang lấy tốc độ kinh người, điên cuồng lao về phía Ngải Giang Đồ và Cửu Vĩ Linh Hồ.

Ngải Giang Đồ và Cửu Vĩ Linh Hồ đứng trên đống xác tàn tạ, ghê rợn của nhóm bốn thợ săn, tất nhiên chẳng có chút gì thương tiếc. Cả hai nhìn nhau một lúc lâu mà không nói thêm lời nào.

Mục Đình Dĩnh nằm sóng soài cách đó không xa, hai mắt vẫn mở. Vận mệnh của nàng xem ra cũng thật lớn, may mắn chưa bị Ngải Giang Đồ, hay chính xác hơn là Băng Bích Hạt Chu – một tồn tại cấp bậc Đế Vương – giết chết.

Dĩ nhiên Băng Bích Hạt Chu sẽ không buông tha cho nàng. Trải qua thời gian dài tu luyện, lại đột nhiên có một đám người kéo đến làm ồn, trong lòng nó thực sự không khỏi bực bội. Nếu không phải con hồ ly kia từ trên trời rơi xuống, mọi chuyện đã có một kết cục khác.

Chỉ là nhất thời có chút bất đắc dĩ, Mục Đình Dĩnh rất rõ ràng tình cảnh của mình. Sống ở nơi băng nguyên đặc thù này, đừng nói là tứ chi sung mãn, ngay cả kẻ có thể lực dồi dào cũng khó mà sống sót, huống hồ nàng giờ phút này đã hoàn toàn kiệt quệ, bủn rủn. Vùng đất lạnh lẽo này rất dễ dàng thu hút hung thú cường đại kéo tới, và nàng sẽ dễ dàng trở thành miếng mồi ngon béo bở.

Tuy nói Kỳ Liên sơn không lạnh lẽo bằng Bạch Đằng sơn, nhưng so với Thiên sơn thì vẫn là hai khái niệm chênh lệch rất lớn. Kỳ Liên sơn quanh năm tuyết phủ, luôn luôn thiếu hụt thức ăn, thậm chí dị thảo và độc dược cũng khác biệt, chẳng mấy yêu thú dám ăn bừa. Vì vậy, trong quá trình tiến hóa, khứu giác của chúng đã trở nên phi thường cường đại. Dù ở khoảng cách mấy trăm cây số, chúng vẫn có thể ngửi thấy hơi thở của những sinh vật khác.

Nói một cách đơn giản, Mục Đình Dĩnh hiểu rõ, sớm muộn gì chúng cũng sẽ phát hiện ra mình và xem mình là thức ăn.

Nàng cố gắng gượng dậy, hy vọng tìm được cơ hội xoay người, nhưng cơ thể vẫn rơi vào trạng thái bủn rủn suy nhược, chỉ có thể dùng ánh mắt sợ hãi nhìn về phía xa.

………

Khóe miệng hơi nhếch lên, Ngải Giang Đồ toát ra một tia giễu cợt:

“Ta còn tưởng Vĩ Linh Hoàng cả ngàn năm nay đã không còn muốn mở mắt ra lần nữa cơ chứ!”

Nghe những lời lẽ thản nhiên này, ánh mắt Cửu Vĩ Linh Hồ càng toát lên vẻ hưng phấn. Nàng cất tiếng cười sảng khoái, tiếng cười ma mị vang vọng khắp mấy trăm dặm.

"Ngủ lâu lắm rồi, sợ rằng ai cũng quên mất Côn Lôn Yêu Hoàng ta. Mà năm tháng dài đằng đẵng trôi qua, Kỳ Liên sơn càng lúc càng cường đại, không biết ngày nào đủ lông đủ cánh, sẽ ung dung đứng lên ly khai khỏi đế quốc của chúng ta đây.”

Ngải Giang Đồ hừ lạnh một tiếng, nói:

"Không cần phải cạnh khóe nhau. Kỳ Liên sơn băng nguyên của chúng ta làm sao so được với các ngươi? Số lượng yêu thú chưa tới chục vạn, hung thú cường đại lại càng hiếm hoi, đếm trên đầu ngón tay còn thừa. Mấy kẻ này dù có tách ra cũng chỉ tự làm mình xấu hổ mà thôi."

Cửu Vĩ Linh Hồ khẽ phụng phịu, ánh mắt lẳng lơ nhìn lên người nam nhân đang bị thao túng, nhẹ giọng than:

“Có chuẩn bị cả rồi!”

Ngải Giang Đồ bất giác chớp mắt kinh ngạc, buột miệng hỏi lại: "Ngươi nói vậy là có ý gì?”

Khẽ lắc lư bờ mông, chín cái đuôi trắng như tuyết của Vĩ Linh Hoàng từ từ thu lại vào trong cơ thể nàng.

Cũng trong khoảnh khắc ấy, dáng vẻ của Vĩ Linh Hoàng đã hoàn toàn hóa thành hình người.

Dáng vẻ thoát tục như sương mai cũng không che giấu được thân thể tuyệt mỹ đầy hấp dẫn của nàng. Từ trên xuống dưới là làn da hồng hào, căng tràn sức sống như một thiếu nữ vừa qua tuổi đôi mươi. Khuôn mặt sắc sảo đẹp đẽ vô cùng, kể cả so với thế giới loài người, cũng không có quá nhiều người vượt trội hơn nàng.

Đôi mắt màu hồng thạch phảng phất có thể nhìn thấu hết thảy thế gian, vừa tà diễm lại vừa mang nét thục nữ. Thân thể mềm mại, thon dài hoàn mỹ không một tỳ vết, kết hợp với mái tóc dài hai màu, một bên là băng lam, bên còn lại là tuyết trắng, càng khiến nàng lộ ra vẻ cao thượng, tuyệt sắc.

"Mộc Cách sơn chủ yếu là địa tàng, kỳ bảo có thể bỏ qua. Bạch Đằng sơn thì đang cùng Côn Lôn Tổ Hổ trong chu kỳ ngủ đông dài hạn tiếp theo, tin rằng sẽ không giao thiệp với các ngươi. Còn thánh địa Côn Lôn của chúng ta lại càng không có khả năng. Cứ xem xét như vậy, có thể nói Kỳ Liên sơn các ngươi dạo gần đây chắc hẳn rất chú ý đến thực lực của chúng ta.” Vĩ Linh Hoàng mỉm cười nói.

Ngải Giang Đồ giật bắn cả mình, thâm tâm ít nhiều xao động. Hắn bất đắc dĩ nhận ra mình không có khả năng đọc thấu được Vĩ Linh Hoàng trước mắt.

“Không cần phản kháng, ta vẫn còn muốn tìm hiểu thân thể nam nhân này nhiều lắm đây!” Vĩ Linh Hoàng tiến sát lại cạnh Ngải Giang Đồ, dùng bàn tay mình vuốt ve lồng ngực hắn.

Khỏi phải nói, Băng Bích Hạt Chu vốn là yêu ma giống cái, cộng thêm tiềm thức sâu thẳm của Ngải Giang Đồ trước nay vốn không màng tửu sắc. Hai cá tính này tương hỗ lẫn nhau, khiến hắn không khỏi khinh bỉ hành động của Vĩ Linh Hoàng.

Thân xác lẫn linh hồn của Ngải Giang Đồ đều bị vị Đế Vương ngàn năm của Kỳ Liên sơn này chiếm giữ, tuy nhiên tận sâu bên trong hắn vẫn níu kéo được một tia ý thức độc lập. Hắn cố gắng tiếp nhận mọi thông tin một cách miễn cưỡng.

Bất quá, chênh lệch tinh thần lực giữa hai bên là tuyệt đối, đời này hắn đừng mong có thể bắt kịp. Coi như Mẫu vương Băng Bích Hạt Chu chỉ đơn giản muốn bóp chết hắn, hắn cũng chẳng có khả năng tránh thoát.

“Tình cờ gặp gỡ, ta phát hiện nam nhân này tuy vẻ ngoài có phần yếu đuối nhưng ý chí bên trong lại vô cùng kiên cường, mạnh mẽ lắm đấy!” Băng Bích Hạt Chu cười nhạt, lúc này, ý niệm của nàng phát ra từ thân thể Ngải Giang Đồ, dùng chính giọng thật của mình để nói.

Đôi mắt Vĩ Linh Hoàng ánh lên vẻ giảo hoạt. Nàng ghé sát mặt vào bên tai Ngải Giang Đồ, tùy tiện thổi một hơi trêu ghẹo, rồi thì thầm:

“Giọng này mới phải, thật thân thuộc. Tỷ muội lâu ngày không gặp, ta rất nhớ ngươi.”

Băng Bích Hạt Chu đột nhiên phản ứng lại, tức giận nói:

"Ngươi đúng là con hồ ly ngàn năm! Nếu ta không phải là nữ, có lẽ đã thật sự thần phục ngươi rồi. Có chuyện gì thì nói thẳng đi!"

“Được, có việc muốn nhờ”. Vĩ Linh Hoàng cười nói.

“Ta không giúp!” Băng Bích Hạt Chu thẳng thừng từ chối.

Thế nhưng, nụ cười của Vĩ Linh Hoàng không hề tắt đi, ngược lại càng thêm rõ ý. Trên đôi mắt nàng, tà huyết cuồn cuộn hướng về phía xa xăm.

“Đó là mệnh lệnh!”

Giọng nói vừa dứt, vạn yêu Côn Lôn đột nhiên rơi vào trạng thái đình trệ. Nàng chính là lãnh chúa của đế quốc này, là ma thần tồn tại trong huyết mạch của chúng.

Vạn yêu từ nàng mà sinh ra, tất cả đều là con cháu huyết mạch, đưa chính nàng lên ngôi vị Vĩ Linh Hoàng.

Vĩ Linh Hoàng đã ban bố thần lệnh, muốn nghe hay không đâu thể tự quyết định!

Khóe miệng Băng Bích Hạt Chu co giật. Nàng tuy không phải huyết mạch biến dị của Vĩ Linh Hoàng, nhưng thân là Mẫu vương Kỳ Liên sơn, trước mặt chúng yêu, nàng đột nhiên không thể kiểm soát được tình hình.

Chúng yêu của nàng, tất cả một lòng, đều đã ký thác cho Vĩ Linh Hoàng. Giây phút Vĩ Linh Hoàng truyền lệnh, tất cả chúng đều hướng về Băng Bích Hạt Chu với ánh nhìn thù địch.

Cuối cùng, vẫn phải nhượng bộ. Băng Bích Hạt Chu lạnh lùng cười một tiếng, không lên tiếng, nhưng sự ngạo khí trong con ngươi đã là câu trả lời rõ ràng.

"Vậy mới phải. Ngươi xem, nhân loại đã hướng về chúng ta một bước lớn như vậy, chúng ta cũng nên cho chúng một cái đáp lễ chứ?" Vĩ Linh Hoàng vui vẻ nói.

Nghe những lời này, Băng Bích Hạt Chu nhanh chóng hiểu ra vấn đề. Trong lòng nàng không khỏi dâng lên một cảm giác nửa sợ hãi, nửa kích thích tột cùng.

Bất kỳ yêu ma nào nhìn vào cũng không thể đọc nổi tâm ý của nàng, chỉ trừ một người – Vĩ Linh Hoàng.

Vĩ Linh Hoàng nghiêng đầu về phía nàng, nháy mắt một cái, lanh lợi nói:

“Đúng không? Ta đã ước định thời điểm này từ trước lúc bắt đầu kỳ ngủ đông kéo dài rồi!”

Cuộc đối thoại đầy ẩn ý của họ, tuyệt đối không một ai bên ngoài có thể hiểu được, kể cả Mục Đình Dĩnh đang nằm bất động ở phía xa.

Trước lúc kéo dài ngủ đông sao?

Băng Bích Hạt Chu thở dài một tiếng…

Có phải như vậy không?

Vĩ Linh Hoàng, ả hồ ly này, dù là thực lực hay trí tuệ, xưa nay đều là tồn tại khủng khiếp nhất trấn giữ một Côn Lôn cường đại như vậy. Điều này, nàng không thể không phục.

“Nhân loại này, xử lý ra sao?”

“Chó gà thôi, tùy tiện vứt đi!”

Đề xuất Tiên Hiệp: Tuyết Ưng Lĩnh Chủ
BÌNH LUẬN