Chương 89: Hình Ảnh Thần Mộc Tỉnh Lại Xuất Hiện!

...

Nơi chân trời đã được khảm lên ba lớp viền bạc, từng tia ảo ảnh bàng bạc luồn lách trên những tán cây xa xăm. Khi quang mang chiếu rọi xuống cánh rừng, cường độ tuy không lớn nhưng cũng đủ để không làm ảnh hưởng đến giấc ngủ an lành của các sinh vật nơi đây.

Khi đã xác định rõ mục tiêu, họ không hành động ngông cuồng, mà bình tĩnh tiến tới, cẩn trọng quan sát từng chặng đường mới là thượng sách.

Trước mắt Mạc Phàm là một hệ thống sơn mạch mênh mông với hàng ngàn dãy núi trắng xóa, đó chính là mục tiêu hàng đầu. Cùng với Quan Ngư và Tiểu Mei, hắn phải bằng mọi giá tìm thấy hai đội viên quốc phủ xấu số, cho dù kết quả có thể không ai chấp nhận nổi.

Đây là lãnh địa của Thánh sơn Côn Lôn, ngọn núi đứng đầu trong hệ thống Ngũ Hành sơn mạch!

Phóng tầm mắt về phía trước, xuyên qua thảo nguyên bạt ngàn là một dãy núi băng liên miên bất tận, cao ngút trời, dường như muốn dùng sắc trắng của mình hòa làm một với tầng mây dày đặc trên thiên không. Môi trường tự nhiên ở bên dưới hẳn là tương tự với Tần Lĩnh và trung du Hoàng Hà, có thể thấy ngọc lan, tuyết tùng sinh trưởng đa dạng, nhưng càng lên cao, thảm thực vật lại càng thưa thớt, tiến vào một vùng bồn địa cao nguyên rộng lớn.

Bồn địa cao nguyên bắt đầu từ thác Lưu Viên, con thác đổ xuống hồ Lưu Viên cùng tên, cũng là nơi mà nửa năm về trước Quan Ngư và Ngải Giang Đồ bị Nam Giác đẩy xuống.

"Ngươi chắc chắn hai người họ ở dãy núi này chứ?" Mạc Phàm trầm giọng hỏi.

Trở lại chốn cũ, ánh mắt Quan Ngư không nén nổi xúc động. Ký ức nửa năm trước đã trở thành bóng ma đè nặng lên vai hắn. Hai tay bất giác siết chặt lại, hắn khó khăn lắm mới mấp máy khóe miệng, cất giọng:

"Là ở đó!"

Sao có thể không xúc động cho được?

“Thành viên quốc phủ, Nam Giác cáo biệt…”

“Đội trưởng quốc phủ, Ngải Giang Đồ từ biệt…”

Hai thân phận học phủ, hai huy hiệu quân nhân, nhưng họ đều chọn người thân làm điều trọng yếu, chọn cách vinh quang nhất để không hổ thẹn với lòng mình.

Hai câu nói cuối cùng này đã để lại một vết hằn sâu trong lòng Quan Ngư, sâu đến mức khiến một nam nhân có thể đứng vững trước sương gió Côn Lôn suốt bao năm vẫn không tài nào chịu đựng nổi.

"Đừng tự trách mình nữa, chúng ta đi!" Mạc Phàm đặt tay lên vai Quan Ngư, nói.

Lời nói ấy vô cùng kiên định, thanh âm chắc chắn rõ ràng, như thể đang quyết tâm, hoặc cũng giống như Quan Ngư, chỉ đơn giản là đang kìm nén cảm xúc thật chặt, thắt nghẹn lại chờ lúc bộc phát.

Nửa đêm ở Thánh sơn Côn Lôn cũng giống như những nơi khác trong Ngũ Hành sơn mạch, là một màu đen tuyền tĩnh mịch, u ám quỷ dị. Chỉ có một điều đặc biệt, vạn yêu ở đây không biết đến khái niệm ngủ say, chúng vô cùng khoái trá và hoan lạc trong đêm tối.

Những con ma quỷ thú vương đen kịt dường như đang giao lưu với đồng loại khắp nơi. Chỉ một tiếng động nhỏ cũng có thể khiến cả vùng trời đen kịt chấn động lần nữa, và việc này rất dễ đánh thức toàn bộ thần lĩnh yêu binh trong hệ thống sơn mạch.

Thêm một điểm kỳ lạ nữa, bầu trời Thánh sơn Côn Lôn hôm nay xuất hiện vài hiện tượng khác hẳn mọi ngày. Không gian xung quanh vẫn là sương lạnh, nhưng nếu để ý kỹ một chút, đồng thời có tu vi đủ cao, sẽ lờ mờ thấy được những ánh xạ bàng bạc li ti đang bám vào làn sương, ẩn mình trôi nổi từ đầu địa phận cho đến tận hồ thác Lưu Viên.

Nói cách khác, luồng sức mạnh ánh xạ bàng bạc này đang âm thầm di chuyển theo nhóm ba người họ tiến sâu vào bên trong.

Đó là Hỗn Loạn Chi Tự của Mạc Phàm!

Dưới sự chưởng khống của thứ nguyên, sơn cốc mờ ảo như một chiếc lăng kính, cao nguyên ngả nghiêng dị thường, còn thung lũng tuyết sơn thì như bị phản chiếu ngược lên nền trời. Vạn vật đảo lộn, đoạn đường bằng phẳng cũng bị bóp méo đến thảm thương, khiến cho mọi khoảng cách đều như được rút ngắn lại rất nhiều.

Nó giống như một cái bóng sau lưng, hiện hữu ở đó nhưng không ai thấy, là một điểm mù không gian ngay trước mắt yêu tộc Côn Lôn.

Vì vậy, cả bọn cứ thế một mạch tiến thẳng, dễ dàng đi xuyên qua mấy rặng cao nguyên, bình nguyên, cùng vài sơn cốc và thung lũng.

Điều này khiến Quan Ngư một bên mắt tròn mắt dẹt, không tài nào tin nổi. Hắn không phải lần đầu đến nơi này, nhưng những lần trước đều phải tập hợp một nhóm người thực lực cường đại, lén lút men theo vách núi hiểm trở, kinh qua vài trận chiến với yêu tộc, quá trình đó ít nhất cũng mất không dưới một tuần. Kể cả bản thân hắn là Phong hệ pháp sư, cũng chẳng thể rút ngắn được bao nhiêu.

Vậy mà ngược lại, gã Mạc Phàm này chỉ cần triển khai một chút thực lực, đã quỷ dị thay đổi cả cấu trúc đại địa vạn năm của Côn Lôn, biến cả bọn thành những Ảnh Điểu mờ ảo len lỏi vào trong. Phải biết rằng, Thánh sơn không thiếu những tà linh hung thú có cấp bậc cực cao, thậm chí còn chưa từng được ghi chép trong hiểu biết của nhân loại.

Một đường tiến về hồ Lưu Viên, tất cả mọi người đều thuận lợi, không gặp phải bất kỳ yêu ma nào cản trở.

Tại hồ Lưu Viên, Tiểu Mei chạy lại múc một ít nước rửa tay, trong khi Mạc Phàm nhìn chăm chú vào mặt hồ. Không biết vì sao, hồ Lưu Viên mang lại cho hắn một cảm giác quen thuộc đến lạ.

Mặt hồ vẫn tĩnh lặng, không một gợn gió, cũng không đặc biệt sáng loáng trong đêm đen, không thấy bất kỳ con sóng nào nhấp nhô. Nhưng khi Mạc Phàm tiến lại gần hơn một chút, hắn phát hiện bóng của bầu trời rậm rạp trên mặt hồ đen thẳm, khiến cả mặt hồ trông như được khảm vô số viên bảo thạch thần bí, đẹp đến nghẹt thở.

Mạc Phàm ra hiệu cho Tiểu Mei lùi lại, rồi thử dùng tinh thần lực của mình trải đều trên mặt hồ.

Đột nhiên có gió thổi tới, mang theo một mùi hương thiên nhiên thơm ngát. Cảm giác thoải mái dễ chịu này lập tức tạo ra một sự tương phản to lớn với cảnh tượng quỷ dị ban nãy.

Đêm im ắng, nhưng không đại diện cho toàn bộ thánh địa Côn Lôn. Nơi này không có bất kỳ tiếng côn trùng hay chim chóc nào, màn trời đen kịt điểm xuyết những vì sao thịnh vượng trở thành thứ quang mang đặc thù của mảnh rừng núi này, khiến nó không đến mức hoàn toàn tĩnh mịch.

“Sùng sục… sùng sục…”

“Ngươi là ai?”

Mạc Phàm không nhìn rõ người đàn ông đang nằm trên mặt hồ, nhưng hắn không cần nhìn, kể cả có mù mắt cũng có thể ngửi thấy mùi hương quen thuộc từ thi thể kia.

Lam quang trong mắt hắn bất giác bắn ra, soi rọi sâu vào xung quanh. Mạc Phàm sôi sục trong lòng, tại sao hình ảnh này vẫn chưa chịu buông tha hắn!?

Thi thể!

Thần Mộc Tỉnh!

Tại sao nó lại xuất hiện ở mặt hồ này, lại còn khiến hắn rung động chân thật đến vậy? Lẽ nào lúc rơi xuống huyết đàm Luyện Ngục chỉ là một vòng lặp nhắc nhở thôi sao? Cái hồ thác quỷ ma này mới thực sự là mồ chôn của mình?

Không chút chần chừ trốn tránh, Mạc Phàm tiến lại gần hơn, xem thật kỹ cỗ thi thể đang bồng bềnh của chính mình. Vẫn là một gã đàn ông tóc đen, toàn thân chi chít những ngạch văn tà cổ, còn có mấy luồng thánh quang xuyên thủng cơ thể, để lại vài vệt kim sắc rơi vãi. Nhìn lên trên một chút, vẻ mặt kênh kiệu vẫn nở nụ cười soái khí như vậy, thật không thể nào chấp nhận nổi.

Cũng là chết rồi a, ngươi chết rồi còn cười cái gì, báo mộng nhắc nhở ta một cách thật lòng không được sao!

“Tỉ phu, tỉ phu!” Tiểu Mei níu tay Mạc Phàm, hoảng hốt la lên.

“A…”

“Ngươi có chuyện gì vậy?” Tiểu Mei nghiêng gương mặt xinh xắn hỏi hắn.

“Ta làm sao?” Mạc Phàm thẫn thờ một lát rồi hỏi lại.

“Hai mắt ngươi vừa rồi điên cuồng bắn ra lam quang, suýt nữa làm bốc hơi cả mặt hồ. Ta sợ sẽ kinh động yêu thú,” Quan Ngư không nhịn được, tiến đến nói.

Mạc Phàm quay người lại, nhìn vào mặt hồ, quả đúng là nó đang không ngừng xao động, điên cuồng nổi bong bóng sùng sục bốc hơi, như thể có một mạch địa chất nào đó dưới lòng đất đang phun trào nhiệt hạch để đun sôi.

“A, xin lỗi, ta có chút mất tập trung!” Mạc Phàm nói.

“Rốt cuộc có chuyện gì?” Tiểu Mei ôm chặt cả cánh tay hắn vào lòng, cất giọng.

Bản lĩnh của bạch tinh linh dù sao cũng không hoàn toàn giống với ma pháp của nhân loại. Tuy nói tổ tiên của nàng, nữ thần Athena, là tinh linh thần thánh nhất, lĩnh hội thần lực đặc biệt và khai sinh ra bạch ma pháp cho nhân loại, nhưng một vài năng lực đặc thù của bạch tinh linh nàng thì bạch ma pháp dù có phát triển đến đâu cũng không thể đuổi kịp.

Ví như khả năng chữa trị thuần chất, nếu so sánh một vết thương đủ sâu, Tiểu Mei chỉ cần vẩy nhẹ tay một chút là xong, trong khi với thực lực hiện tại của thần nữ Parthenon Diệp Tâm Hạ cũng phải mất vài canh giờ tiêu hao ma năng. Hoặc như ở Luyện Ngục khi xưa, đối đầu với đám Ảnh Duệ trưởng giả và Apase, hai vị đế vương trong giới sinh vật hắc ám, thực lực chiến đấu của Tiểu Mei cũng không phải là không đủ sức. Ít nhất, khi đó nàng vẫn có thể chống trả và tẩu thoát.

Nhưng ngược lại, về phương diện tâm linh hệ, liên thông cảnh giới tinh thần, nhân loại đều được học từ cơ bản đến nâng cao, rồi chuyên sâu tu luyện. Hệ thống tu vi lúc này phân chia rõ ràng và nhuần nhuyễn hơn, nên ở tình huống này, tâm linh ma pháp của bạch tinh linh Mei còn kém hơn thần nữ Parthenon khá nhiều.

Mà ở đây, ngay cả Diệp Tâm Hạ hay Apase muốn đọc được tâm ý của Mạc Phàm cũng là vô cùng miễn cưỡng. Trong thế giới sinh vật này, cảnh giới tinh thần của hắn đã ở một cấp bậc nào đó rồi, muốn so sánh cũng chẳng biết đo lường thế nào.

Tiểu Mei đôi mắt tròn xoe, lo lắng cho hắn, nhưng chỉ đành bất lực chờ câu trả lời.

Trầm ngâm nhớ lại sự việc từ Thần Mộc Tỉnh cho đến nay, Mạc Phàm cũng rất muốn kể cho người khác nghe, nhưng hắn tin rằng ngay cả chính mình còn không hiểu, người thân biết được thì sẽ ra sao, chẳng phải chỉ càng thêm lo lắng hay sao.

Thở dài một hơi, Mạc Phàm xoa đầu Tiểu Mei, rồi trầm giọng nói:

“Tiểu Mei, ta không sao, ngươi không tin tưởng tỉ phu sao?”

“Ngươi vừa nãy như người mất hồn vậy…” Tiểu Mei gắt.

“Hồn của ta sớm đã trao cho tỷ tỷ của ngươi ở nhà rồi!” Mạc Phàm cười cười nói.

“À, phải rồi, Quan Ngư, ngươi nói cái hồ này tên là gì?”

“Lưu Viên!” Quan Ngư đáp.

Hắn không chần chừ, lập tức kể tiếp một vài sự việc liên quan:

“Nửa năm trước, lần đầu chứng kiến, ta thực sự cũng không có chút hiểu biết nào về nó. Nhưng sau khi ta bỏ thời gian hỏi các lão làng trong thôn Minh Lang, mới biết được tên gọi là hồ Lưu Viên.”

“Kiến thức về sinh thái, địa lý Hoa Hạ của ngươi hẳn là rất chuyên sâu, lần đầu gặp cũng không biết sao?” Mạc Phàm hỏi.

“Đại loại là, khi đó ta đã có thể xác định, các sách địa lý của Trung Quốc chúng ta chưa từng ghi chép về nó. Một vài ẩn tịch của thôn Minh Lang có đề cập rằng, mặc dù nước hồ Lưu Viên có mùi vị của niên đại vạn năm, nhưng nó chỉ thực sự xuất hiện ở Thánh sơn Côn Lôn khoảng chừng ngàn năm trước thôi. Vì vậy tổ tiên ta gọi nó là hồ Lưu Viên!” Quan Ngư giải thích.

“Như vậy là có ý gì?” Mạc Phàm sửng sốt.

“Trời mới biết!” Quan Ngư nhún vai, xòe hai bàn tay ra, làm một bộ mặt cũng chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Đề xuất Voz: Độc hành – Hành trình vào cõi chết
BÌNH LUẬN