Chương 908: Tạm Biệt!!!

..................

Thanh âm của Cổ Nguyệt Đế vang vọng, chấn động tâm can, khiến cho Michael, Saga, Remiel cùng tất cả thiên sứ còn sống đều nghe thấy rõ ràng.

Mà bọn họ nghe xong, dĩ nhiên là có phản ứng, thậm chí là phản ứng kinh hoàng tột độ. Đó là cảm giác toàn bộ tín nhiệm trước đó bị hung hăng giày xéo, giày xéo đến nát vụn, sau đó lại như thể đại não bị đặt lên giàn hỏa thiêu đang bùng cháy...

“Azazel... Azazel là đọa lạc thiên sứ, hắn... hắn cùng với phản đồ Lucifer...”

“Lucifer...” Michael nằm đó cũng không yên, trái tim đập loạn cuồng dại, khóc không thành tiếng, lệ chẳng thể rơi.

Giờ phút này, bọn họ chỉ hận không thể lập tức đối diện chất vấn Azazel một ngàn câu.

“Ta đã thăm dò, phát hiện các ngươi âm thầm điều tra những manh mối liên quan đến Hoàng Sa Khô Cốt Nữ Đế, các ngươi kỳ thực đã biết thanh danh của ta rồi. Vậy mà ta để ý rất lâu, ngươi vẫn không hề nói ra tên của ta, đó không phải là cố ý che giấu, giả như không biết sao?” Cổ Nguyệt Đế nói.

“Cho nên ta rút ra một kết luận. Ngươi ở đây, lẽ nào tên Đọa Thánh Vương Lucifer kia sẽ để ta giết ngươi sao? Hắn chẳng phải muốn dẫn quân đến Vạn Tượng Giới quấy nhiễu bản thể của ta hay sao. Ha, ta đoán giờ này hắn chắc chắn đã sa vào bẫy rập, có khả năng sẽ va phải một trợ thủ Hắc Ám Chúa Tể khác mà ta mời đến.”

Từng lời nói ra, Cổ Nguyệt Đế đều mang vẻ phong khinh vân đạm, tựa như đã đọc thấu toàn bộ tâm tư của Bee.

Ánh mắt Bee tràn ngập kinh hãi, thân thể hiếm khi run lên bần bật khi nhìn về phía vị toàn năng Hắc Ám Chúa Tể trước mắt.

Tình huống này...

Tình huống này...

Hắn cũng không biết phải nói gì cho phải nữa!!

“Nói cách khác, ngươi thua rồi.”

“Azazel, Đọa Thánh Vương, Thánh Thành, suy cho cùng, các ngươi đều là quân cờ của ta, đều là tốt thí bị ta ăn mất mà thôi. Tất cả đều sẽ phải chết, ân oán của các ngươi, chi bằng để ta giúp các ngươi giải quyết hết một lần.”

Hắc Ám Chúa Tể đứng dậy cười khanh khách, điệu cười của hắn, khuôn mặt của hắn, dù là trên thân xác một con người... nhưng hết lần này đến lần khác, lại khiến người ta nhìn vào cảm thấy đó chính là một đại ma thần, một chúa quỷ thực thụ!!

“Thông minh có thông minh trị, Azazel à Azazel, ta đã nói rồi mà, ha ha ha ha!!!”

...........................

...........................

[Thua sao?]

............

[Tất cả mọi thứ cứ như vậy chấm dứt!?]

............

[Hắc Ám Chúa Tể thắng, Bee chết, Thánh Thành chết, Lucifer chết, hắc ám buông xuống, không còn ai đủ sức ngăn cản hắn nữa.]

..................

[Một tương lai mà nhân loại không còn tìm thấy ánh mặt trời. Mạc Phàm rồi cũng sẽ chết, Nhật Ánh cũng vậy, Vĩ Linh Hoàng cũng thế, không một ai, không một ai ngăn cản nổi hắn.]

...................

[Cổ Nguyệt Đế chiến thắng.]

...................

..............................[Nhân loại mãi mãi cũng không còn khả năng gượng dậy nữa.]

...................

[Thế giới ma pháp vị diện đi vào ngõ cụt.....]

[.........................Tận thế đến.]

[.......................................

.........................................THE END!!!]

....................

[.....]

.....................

“Không!”

Đột nhiên, Bee cười khúc khích đứng lên, đôi mắt hắn đã sớm xuất huyết ròng ròng.

Hắn đã không thể đứng vững, chỉ có thể nắm chặt lấy cánh tay của Cổ Nguyệt Đế mà gắng gượng.

Bee dùng bàn tay còn lại của mình sờ lên vết chém trên ngực Cổ Nguyệt Đế, sau đó túm tóc hắn kéo xuống gần miệng mình.

Cổ Nguyệt Đế đã nhìn ra thân thể của Bee đang bị tàn phá nghiêm trọng, tựa như tử kỳ sắp đến, hắn cũng không làm gì để cản lại, chỉ mặc cho Bee muốn làm gì thì làm.

Tôn trọng đối thủ, ừm, có lẽ vậy. Trong con ngươi của Cổ Nguyệt Đế hiện lên từng tia đồng tình, không phải là sự đồng tình giả tạo, mà là sự đồng tình và một chút tiếc hận phát ra từ nội tâm.

Giá như, chỉ là giá như Azazel có thể phục tùng hắn, vậy thì tốt biết mấy...

Thở hổn hển không ra hơi, nhưng Bee vẫn nói: “Người thua là ngươi đấy.”

Cổ Nguyệt Đế sững sờ, ngỡ như mình nghe lầm, hắn nhíu mày hỏi lại lần nữa: “Ta thua!?”

Từ trước đến nay, nó đều không thể hiểu nổi một chuyện. Đó là Bee lấy cái gì để tự tin trước mặt nó đến vậy, tự tin đến mức ngược lại khiến nó dù đã chiến thắng sau cùng nhưng vẫn cảm thấy bất an.

“Ngươi đoán xem, ngươi không phải đã từng hỏi ta, làm cách nào ta có thể tiếp nhận được Thánh Hoàn trên đầu, dù ta là một vong linh chân chính sao?”

Vong linh tiếp nhận thiên sứ chi hồn chỉ là vấn đề linh hồn, không có gì đặc biệt bài xích.

Nhưng Thánh Hoàn, chính là quang năng, là khắc tinh của hắc ám. Căn bản là không có khả năng.

Không biết vì sao khi nghe những lời này của Bee, Cổ Nguyệt Đế đột nhiên rùng mình một cái. Đôi mắt hổ phách của hắn dường như đã cảm ứng được điều gì, nhận ra một điềm chẳng lành.

“Kỳ thực... ta vốn là kẻ chắc chắn sẽ chết. Ngay từ đầu khi tiếp nhận Thánh Hoàn, ta đã chắc chắn sẽ chết. Ngươi không cần phải thắc mắc làm sao ta có thể sống sót được đâu.”

“Chẳng qua là, ta cầm cự, ta tiêu hao toàn bộ vong linh tinh phách của mình để kéo dài sự sống, để chờ cho đến khi ngươi thất bại, để được nhìn thấy ngươi thất bại trước.”

Nói đến đây, Bee tháo đôi bông tai tụ hồn trên tai mình xuống.

Nó có hai chức năng, một là tụ hồn.

Hai là....

Khi Bee tháo xuống, hắn bóp nát đôi bông tai.

Sau đó lại lảo đảo ngồi xuống tảng đá.

Thân thể vong linh ô uế của hắn đã sớm bị thánh quang tàn phá đến không chịu nổi rồi.

Mỗi một phút giây trôi qua, hắn đều phải cắn răng chịu đựng thống khổ, đều là đang chạy đua với tử thần.

Khi mặt trời hoàn toàn lặn xuống, hắn sẽ đến đích.

Mà chuyến tàu 2300 năm...

Cuối cùng cũng đã đến tử kỳ.

Chẳng qua là, Bee mỉm cười mãn nguyện.

“Lóe lóe lóe ~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~”

Một vầng hào quang từ trên trời bắn xuống, Cổ Nguyệt Đế kinh hãi không gì sánh được, thân thể hắn, vậy mà mọc ra 16 cánh sau lưng.

Thiên sứ chi hồn.

Cổ Nguyệt Đế trở thành thiên sứ 16 cánh, trở thành tân Nhật Nguyệt Thiên Sứ.

Như Bee đã nói.

Thiên sứ chi hồn sẽ không bị ảnh hưởng bởi sinh vật hắc ám hay không, quan trọng chính là linh hồn bị phụ thể!

Trong nháy mắt, sức mạnh của Cổ Nguyệt Đế bạo phát đến ngưỡng Đế Hoàng!!

Phải, không sai!

Thêm vào 16 cánh Nhật Nguyệt Thiên Sứ, thực lực của hắn vậy mà đã tăng đến cảnh giới Đế Hoàng.

Chỉ cách một bước chân, 9.9 điểm. 9.9 cộng 0.1 chính là 10. Là 10! 10 chính là Đế Hoàng!!!

“Không không không không không ~~~~~~~~~~~~~~~~!!!”

Đột nhiên, một đạo lăng kính từ vị diện ma pháp lập tức giam cầm Cổ Nguyệt Đế lại trước mắt mọi người.

Hắn hoàn toàn bị nhốt.

Bị nhốt ở bên trong, không cách nào thoát ra được.

Thế giới ma pháp bài xích Đế Hoàng, đối với Đế Hoàng nghiêm trị!!!

“Thông minh quá sẽ bị thông minh trị.” Bee mặt mày tái nhợt nói.

Rầm rầm rầm ~~~~~~!

Cổ Nguyệt Đế dùng tới ma pháp cực mạnh của mình, điên cuồng đấm vào kết giới vị diện, mặc cho thế giới ma pháp không cách nào chịu nổi sức mạnh hủy diệt của nó, không gian bên trong ầm ầm đổ sập, phân hủy.

Thế nhưng...

Vô dụng...

Vô dụng, chính là vô dụng!

Không thể nào dùng sức của mình để đánh vỡ pháp tắc vị diện! Cái kết giới này vượt quá sức của nó, nó vĩnh viễn không có cách nào phá vỡ được.

Sau một lúc kinh hãi thất sắc, điên cuồng gầm thét, Cổ Nguyệt Đế ngã khuỵu xuống, đầu tóc rũ rượi, rơi vào khủng hoảng tạm thời.

Phải mất thêm một lúc nữa, sắc mặt hắn mới từ từ trầm tĩnh lại.

Cổ Nguyệt Đế gật gật đầu, một tay đặt lên mặt kết giới, thở dài nói: “Ta thua rồi.”

“Không ngờ tới, Azazel, ta thua tâm phục khẩu phục.”

Thua thì nhận thua, không có gì phải cố chấp xấu hổ!

“Là vết chém kia đúng không? Ngươi để ta liên tiếp chiến thắng các lá vương bài của mình, để ta chìm vào cảm giác đắc ý. Hơn nữa, các ngươi không ngừng vây hãm, vừa để ta bận rộn suy đoán ngươi còn âm mưu gì, vừa bày ra rất nhiều kế hoạch khác nhau để ta tính toán. Kỳ thực là để ta lo sợ, nếu ta bình tĩnh chú ý một chút, sẽ nhận ra trong linh hồn mình có một loại vong hồn ấn ký nào đó đang ký sinh. Chính là để khiến ta chủ quan, không ý thức được, vào thời khắc quan trọng nhất, khi ký sinh trùng hoàn toàn thẩm thấu vào trong, liền dùng vong hồn kích hoạt nó, để ta nhận lấy hình thái chúc phúc của Nhật Nguyệt Thiên Sứ, đột phá rào cản Đế Hoàng.”

“Thiên phú vong hồn, đây là pháp tắc vong linh của ngươi, là thiên phú của ngươi?”

Bee không trả lời Cổ Nguyệt Đế, hắn chỉ ngồi đó thở, thở hổn hển, trái tim của hắn đã mục nát rồi.

“Bất quá, Azazel, có đáng không?” Cổ Nguyệt Đế hỏi.

“Cái gì đáng?”

“Vì muốn cản trở ta buông xuống thế giới ma pháp, ngươi chấp nhận con đường chết của mình. Ngươi để huynh đệ ngươi Lucifer cũng làm con mồi hy sinh. Mất hai cái mạng, chỉ để đổi lại việc khóa chặt một đạo phân thân của ta. Ngươi là một người thông minh, sao lại tính toán thua thiệt như vậy? Cứ cho là năm, mười năm sau... không, chính xác là 5 năm, sau khi vị diện tiến hóa thành công, kết giới Đế Hoàng bị gỡ bỏ, ta lại một lần nữa buông xuống. Ngươi thì đã chết, chỉ trì hoãn được ta 5 năm, đáng hay không?”

Bee cười cười, nụ cười khô khốc, mở miệng nói: “Vậy là ngươi nói, tỉ số quyết đấu của chúng ta là 2 – 1 sao? Ta thắng một ván, ngươi tính là giết ta một ván, giết Lucifer một ván?”

Cổ Nguyệt Đế suy nghĩ một lát, sau đó liền gật đầu.

Lúc này, Bee đã nói không nổi nữa.

Hắn lấy một cái que, vẽ lên mặt đất cát.

Vẽ tỉ số chung cuộc là: Bee – Cổ Nguyệt Đế (5 – 0)

Cổ Nguyệt Đế thấy mình vậy mà bị đối phương khinh thường, thua tận 5 ván, lập tức tỏ vẻ khó chịu.

Chỉ là, Bee không để Cổ Nguyệt Đế khó chịu lâu, sau đó hắn chỉ vào kết quả, cố gắng lấy hơi tàn cuối cùng để giải thích: “Ván đầu tiên, ngươi bị ta phong ấn.”

“Ván thứ hai, ngươi thực sự cho rằng ta để Lucifer đi vào đường chết sao?”

[Khi ngươi trở về, ngươi sẽ thấy bất ngờ cho mà xem. Ngươi lại tưởng, chỉ có ngươi mới có trợ thủ Hắc Ám Chúa Tể, ta thì không có sao?]

Trên thực tế, còn nhớ không, Văn Thái từng nói, lúc hắn điều tra Tuệ Tri Thần là ai, thông tin cứ như vậy đập thẳng vào bàn cho hắn xem. Ân, chính là nó đấy, Bee đã sớm liên hệ với lão cha già rồi. Hắn đúng là không biết Văn Thái là Hắc Ám Chúa Tể, nhưng hắn biết Văn Thái IQ múc chỉ a, Lucifer cũng rất thông minh, có Văn Thái bên cạnh, một chút Hắc Ám Chúa Tể, không có khả năng bắt được bọn họ.

“Ván thứ ba... khụ khụ... Ngươi chẳng lẽ muốn ở đây 5, 6 năm nhìn mặt trời mọc, mặt trời lặn sao Cổ Nguyệt Đế? Về đi thôi, ngươi muốn về bây giờ, chỉ có thể tự mình phá hủy phân thân, bởi vì ngươi căn bản không thể trở về một cách dễ dàng được. Chỉ có chết đi, ảnh hưởng lên tinh thần linh hồn của ngươi, mới là cách giải thoát duy nhất.”

Đừng nhìn đây chỉ là hình chiếu phân thân mà xem thường, bản thể của Cổ Nguyệt Đế hiện tại đang minh tu, nếu hắn bị nhốt ở đây, chẳng khác nào ngồi yên đó 5, 6 năm trời. Thậm chí, minh tu cũng không thể minh tu được.

Cho nên phải tự xé xác đoạt thân. Chấp nhận trọng thương, rồi dành 5, 6 năm, thậm chí hơn thế nữa để bế quan phục hồi.

“Ván thứ tư... tương lai 5, 6 năm sau, ngươi thực sự cho rằng nhân loại không còn ai đánh được ngươi?”

“Ván thứ năm... Cổ Nguyệt Đế, đến một lúc nào đó, ngươi sẽ sớm biết thôi.”

“............”

Nghe xong những lời này, Cổ Nguyệt Đế không còn biết nói gì nữa.

Hắn thua.

Thua triệt để.

Đứng trước siêu đại trí tuệ của nhân loại, hắn không thắng nổi một bàn nào!

Nhưng mà, thua cũng tốt, học hỏi được rất nhiều điều.

Chỉ sợ không biết mình là ai, không biết mình đang đứng ở đâu. Cổ Nguyệt Đế cũng có thân phận nhân loại, hắn sao lại không thể học tập được chứ.

Học hỏi từ thất bại, thua keo này bày keo khác, chính là cách mà nhân loại càng ngày càng phát triển, thẳng đến thịnh vượng như bây giờ.

Cổ Nguyệt Đế hôm nay cũng sẽ như thế. Cúi đầu rời đi, thừa nhận đối thủ hơn mình, không có gì phải xấu hổ cả.

“Ta sẽ trở lại... Hy vọng đến lúc đó, nhân loại các ngươi không làm ta thất vọng.”

Dứt lời, Cổ Nguyệt Đế tự bạo thân thể, hắc ám huyết dịch nổ tung thành ức vạn mảnh nhỏ, lấy cái chết để đào thoát.

.............

“Michael, ngươi có thể giết ta rồi?”

Michael nhìn vào thân thể già nua của Bee lúc này, đôi mắt kiên nghị quay đi hướng khác, thở phào nói: “Không cần.”

“Azazel?”

“A, ngươi lại muốn thay đổi suy nghĩ?”

“Cảm ơn!”

“Không giống ngươi.”

Saga ở đó, nàng đỡ lấy Bee nhìn về hướng mặt trời lặn lần cuối cùng.

Nàng vậy mà khóc, càng không nghĩ tới, có ngày phải khóc vì một vong linh Đế Vương...

Mà sau lưng Saga, còn có Welbeck, Farl vô tri ngồi xe lăn, Uriel và Remiel nằm cáng thở oxy, cùng với trên dưới 40 vị nguyên lão cấm chú pháp sư may mắn sống sót.

Trong lúc nhất thời, thời gian phảng phất ngưng đọng, không khí trở nên ngưng trọng. Những pháp sư thuộc thế hệ hoàng kim hoàn mỹ nhất của Thánh Thành đứng trước tượng đài thiên sứ, cổ họng như có vật gì nghẹn lại, không thốt nên lời.

Một thiên sứ cổ đại trở thành vong linh, trở thành thứ dơ bẩn xấu xa nhất, dùng hắc ám ma pháp, để cứu lấy thế hệ quang minh thiên sứ sau này.

Mặt trời dần dần xuống núi, hoàng hôn dần lụi tàn.

Hoàng hôn đêm nay,

Đẹp đến kỳ lạ.

Phảng phất như, nó đang ôn nhu vuốt ve một người bạn già của mình... lần cuối cùng.

Đến khi mặt trời hoàn toàn biến mất, bởi vì thánh quang trong người Bee phát sinh tác dụng, xung đột mãnh liệt với bóng tối, thế giới tinh thần trong cơ thể hắn bắt đầu sụp đổ, bắt đầu hóa thành bụi trần, tính cả linh hồn đều hóa thành tro tàn.

Điều đáng vui mừng chính là, trước khi chết, trên mặt hắn vẫn nở nụ cười.

Một cơn gió cát vi vu ở Ngũ Giác Lôi Sơn thổi qua, mang theo hơi ẩm của mặt hồ, khiến cho cơ thể vong linh mục nát của một vị thiên sứ không ngừng tan thành tro bụi.

Có lẽ, một đoạn truyền kỳ kéo dài gần 2300 năm, cũng sẽ theo làn tro bụi này mà khép lại.

Hắn không có được cái kết hoàn mỹ như Nhật Ánh, cũng sẽ không có ai ghi tên hắn vào sử sách như một chứng nhân cho trí tuệ nhân loại.

Bởi vì Bee đã ngăn cản mọi người làm điều đó, hắn không muốn thế hệ sau biết, hắn là một vong linh ---- đây là di ngôn của hắn.

Tất cả những pháp sư còn sống của Thánh Thành nhìn cơn gió cát cuốn tan thân thể Bee, không cần bụi bay vào mắt, đôi mắt đã sớm ngấn lệ, lệ đổ bờ mi.

“Ta nghe nói, người tạo ra thiên sứ chi hồn của đại nhân Azazel chính là thiên phụ Seiddark.”

“Thiên phụ Seiddark cũng đã ngã xuống ở Ngũ Giác Lôi Sơn.”

“Ừm... có lẽ vậy.”

“Từ nay về sau, nơi này có thể gọi là sơn mạch Azazel được không?”

“Có thể.”

..........................

............................

Đề xuất Tiên Hiệp: Tân tác Bách Luyện Thành Tiên (Dịch)
BÌNH LUẬN