Chương 922: Kết cục đã dự báo từ trước

....................

“Michael, đừng kích động, lão sư của ta... ngài ấy nói... ngài ấy nói thực ra không phải là không có lý.” Saga vội vàng khuyên ngăn vì sợ Michael kích động.

Lấy thực lực hiện tại của Mạc Phàm, cộng thêm bản tính hiếu chiến của cả hắn và Michael, chỉ cần một bước đi sai lầm, Thánh Thành sẽ hoàn toàn tan thành tro bụi.

Nàng hiểu rõ, Mạc Phàm không chỉ đơn giản hỏi Thánh Thành có muốn để hắn đi hay không, mà câu hỏi đó còn ẩn chứa một tầng ý nghĩa khác. Ví như nếu Thánh Thành lắc đầu từ chối—vậy thì Mạc Phàm chắc chắn sẽ đại khai sát giới, nhổ cỏ tận gốc.

Thủ đoạn của Thánh Thành vốn chẳng còn gì bí mật, Mạc Phàm không thể không biết. Nếu hôm nay Thánh Thành không giết được hắn, để hắn cứ thế rời đi, Thánh Thành chắc chắn sẽ ghi hận trong lòng. Chờ vài năm nữa để bọn họ hồi phục và lên kế hoạch báo thù, mục tiêu của chúng chắc chắn sẽ là người thân của Mạc Phàm.

Ngọc đá cùng tan, chính là đạo lý này. Nạn nhân không phải bản thân Mạc Phàm, mà là người thân của hắn—đó mới là kết cục tồi tệ nhất mà hắn không muốn thấy. Cho nên, giả sử Thánh Thành bây giờ nói sai nửa lời, Mạc Phàm trăm phần trăm sẽ triệt để giải quyết hậu hoạn!

“Ta biết.” Michael thấp giọng đáp lại Saga.

Saga cau mày, đắn đo cho rằng Michael chỉ đang nói cho có lệ, nàng mở miệng bổ sung: “Ngươi phải thấy rõ mối tương quan của chúng ta và Cổ...”

“Ta cũng biết.”

“. . .” Saga định nói thêm gì đó, nhưng cuối cùng lại thôi.

“Được rồi.”

Trên gương mặt Michael thoáng hiện lên một nụ cười cay đắng, mang theo vẻ bất đắc dĩ tột cùng:

“Hắn đến đây để thẩm phán chúng ta, chứ không phải bị chúng ta bắt về để thẩm phán, bản chất hoàn toàn khác nhau.”

“?????” Saga vẫn còn ngơ ngác, chưa kịp hiểu ý của Michael.

Khẽ thở dài một hơi, Michael cũng có chút tự giễu, tựa như một lão nhân mệt mỏi than thở: “Ta không phải kẻ ngốc. Nếu thật sự ngốc, ta đã chẳng giao toàn quyền kiểm soát Thánh Thành cho Azazel.”

Ánh mắt Remiel lóe lên, nghe thấy vậy, hắn lập tức quay lại, trừng mắt nhìn Michael: “Ngươi có ý gì?”

“Các ngươi chẳng lẽ không nhìn ra sao? 2000 năm qua, Thánh Thành đã gieo oán thù khắp nơi. Đứng trên cương vị kẻ duy trì trật tự, rất nhiều quyết định của chúng ta đã làm phật lòng vô số quốc gia, không ít siêu cường quốc ma pháp và các đại thế gia tộc đã coi Thánh Tài Viện là cái gai trong mắt. Các ngươi thật sự cho rằng Liên Hợp Quốc không có dã tâm chiếm lấy vị trí kẻ thống trị thế giới này sao? Tự Do Thần Điện, Parthenon Thần Miếu... bọn họ sẽ cử pháp sư Cấm Chú đến cứu chúng ta, hay là thừa cơ bỏ đá xuống giếng?” Michael nói.

Lời của Michael khiến Remiel giật nảy mình, hắn căng thẳng nói: “Chẳng lẽ bọn chúng dám ngỗ nghịch với Thánh Thành? Chẳng lẽ bọn chúng không thấy chúng ta vừa trở thành đấng cứu thế, đẩy lùi Hắc Ám Chúa Tể hay sao?”

Remiel đương nhiên không phải kẻ ngốc, hắn dĩ nhiên cũng nhận thấy các tổ chức ma pháp lớn trên thế giới, thậm chí cả Liên Hợp Quốc, nhiều lần bằng mặt không bằng lòng với quyết định của Thánh Thành. Nhưng Remiel vẫn quả quyết, hắn tuyệt đối không nghĩ tới các thế lực khác sẽ dám làm gì, nhất là vào thời điểm trọng yếu như vậy, khi cả thế giới sắp phải đối mặt với một hồi kết khốc liệt nhất.

Saga rốt cuộc đã hiểu ra, có chút thất thần nói: “Sư tử đầu đàn đã trọng thương, bóng tối sẽ sớm quay lại. Đến lúc đó, sẽ có thêm nhiều thú săn mồi kéo đến xâu xé. Liên Hợp Quốc đã quan sát rõ trận chiến kinh thiên động địa này, bọn họ cũng muốn biết thực lực của Thánh Thành sâu cạn ra sao. Bây giờ sau khi so sánh, bọn họ chắc chắn đã nhận ra Thánh Thành không có cách nào chống lại được sự giáng lâm thật sự của Hắc Ám trong vòng 5 năm tới.”

“Vô lý, Nhật Ánh còn chưa phải là con át chủ bài cuối cùng. Ai có tư cách chứ? Những kẻ còn lại chỉ muốn kiếm chác từ Thánh Thành, nhưng chẳng có ai tu vi đuổi kịp chúng ta, chiếm chút lợi lộc thì có ích gì? Tại sao không đoàn kết? Chúng ta chống không nổi Hắc Ám, chẳng lẽ 5 năm nữa bọn chúng chống được sao?” Remiel lập tức phản bác.

Saga khẽ liếc nhìn bầu trời bên ngoài kết giới, nơi đó là nguyền rủa Cấm Chú đang bao bọc Ngũ Giác Lôi Sơn của đám người Mạc Phàm. Bọn họ đang trao đổi ma pháp.

Tự Do Thần Điện cử pháp sư trị liệu đến chi viện, tại sao lại xuất hiện nhiều hủy diệt pháp sư như vậy?

Nàng nói với Remiel: “Không... chính vì không có Nhật Ánh, không có Azazel, nên Liên Hợp Quốc hiện tại cũng không biết phải làm sao. Bọn họ đã bị lung lay, dao động, chẳng khác nào những tín đồ mất phương hướng.”

Đôi mắt Michael trở nên sâu thẳm, hắn chậm rãi nói thêm: “Cổ Nguyệt Tru Đế cũng mang thân phận nhân loại. Ngươi nói xem, lần giáng lâm tới, hắn có nhất thiết phải hủy diệt toàn bộ nhân loại để giành chiến thắng cuối cùng không?”

“A!” Remiel bừng tỉnh, há hốc miệng kinh hoàng.

“Hắn cần thời gian để sáng tạo Thần Vị, trong lúc đó, hắn cần xây dựng một đội thần quân để hộ pháp. Chúng ta vốn là những kẻ được chọn, nhưng vì chúng ta chống lại hắn, nên lần tới chắc chắn chỉ có con đường chết. Thánh Thành sẽ bị hủy diệt, nhưng những quốc gia kia, Liên Hợp Quốc kia thì chưa chắc. Bây giờ bọn họ đang đi nước cờ của riêng mình, muốn giành lấy sức mạnh lớn hơn để ứng tuyển làm hộ pháp cho Cổ Nguyệt Tru Đế???” Remiel hoảng hốt nói.

Michael nhìn thẳng vào mắt Remiel, ánh mắt của hắn đã nói lên tất cả.

Phải, ván cờ của Azazel và Cổ Nguyệt Tru Đế, mỗi bên đều còn một nước đi sau cuối.

Hắc ám buông xuống huy hoàng đến thế, đối chọi gay gắt với quang minh của Thánh Thành, làm sao cả thế giới không chú ý cho được. Các thế lực cấp cao trong Liên Hợp Quốc vẫn luôn dõi theo mọi tin tức truyền về từ Venezuela.

Cổ Nguyệt Tru Đế ngay từ đầu đã biết, kể cả khi hắn không may bị đánh lui, chỉ cần hắn chứng minh được thế nào là chênh lệch tuyệt đối, thế nào là sức mạnh tuyệt đối, thế nào là bất khả chiến bại... thì Thánh Thành cũng chắc chắn sẽ bị tận diệt, bị chính nhân loại quay lưng phản bội. 5 năm sau... toàn bộ nhân loại chắc chắn sẽ về phe Cổ Nguyệt Đế, trở thành chó săn cho hắn.

Thánh Thành, vốn dĩ ngay từ đầu đã định sẵn là sẽ thất bại. Thánh Thành không có khả năng chiến thắng trong 5 năm nữa, điều đó chứng minh cách làm của bọn họ là sai, còn cách làm của Cổ Nguyệt Tru Đế mới đúng. Chỉ cần được sống tiếp, được kéo dài hơi tàn, làm khôi lỗi cũng được, làm chó săn cũng tốt, Cổ Nguyệt Tru Đế nhất định sẽ che chở cho bọn họ.

Giết Thánh Thành bây giờ chính là lập đại công, tiện thể tranh đoạt sức mạnh.

Nhân loại thực ra vẫn rất yếu đuối. Bọn họ vẫn luôn trông đợi xem toàn bộ sức mạnh của Thánh Thành là như thế nào, liệu Quang Minh có đủ khả năng bảo vệ họ chống lại Hắc Ám hay không. Giữa Cổ Nguyệt Đế và Thánh Thành, chỉ cần chọn một. Và tin buồn là, dù Bee thần thông quảng đại đến đâu, hắn cũng đã ngã xuống, chỉ kéo dài cho nhân loại thêm vài năm, nhưng vài năm đó vốn không đủ để san lấp khoảng cách. Thánh Thành đã tàn lụi, bây giờ mọi người có quyền đưa ra lựa chọn cho riêng mình.

Đế Hoàng... Chí cao Đế Hoàng... rốt cuộc nó là cái tồn tại gì chứ? Đế Vương chỉ là pháo hôi, Quân Chủ chẳng khác gì mấy con thú nuôi giữ cổng. Trình độ như thế, ai dám đánh với nó??

Đứng trước sức mạnh tuyệt đối, con người chính là trở nên nhỏ bé yếu đuối như vậy đấy!

Liên Hợp Quốc sẽ rút kinh nghiệm từ sai lầm của Thánh Thành, bọn họ không muốn chống lại, mà chủ trương cầu hòa, làm thần dân, tìm kiếm sự thương hại, tìm kiếm sự che chở.

Thực ra đối với nhân loại mà nói, Hắc Ám cũng tốt, Quang Minh cũng được, đều chỉ là khôi lỗi mà thôi. Thánh Thành đã từng đại diện cho Thiên Phụ, là Thượng Đế Quang Minh, là Thiên Sứ thánh khiết chấp pháp quản lý nhân loại, đứng ở vị thế độc tài tối cao. Bây giờ Quang Minh suy tàn, Hắc Ám trỗi dậy thì có gì khác biệt đâu? Chỉ là thay một kẻ độc tài khác, chẳng qua sau này hắc ma pháp sẽ thức tỉnh nhiều hơn một chút, thế giới sẽ hỗn loạn hơn một chút, ngoài ra chẳng có gì khác biệt.

Michael gật đầu, đi đến vỗ vai vị Tổng Lãnh Thiên Sứ đã kiệt sức kia: “Nguyên lão, ngươi đã làm rất tốt...”

“Lúc đó ta không hiểu, bây giờ ta đã hiểu.”

“5-0.”

“Azazel có nói một câu với Cổ Nguyệt Tru Đế: ‘5 năm nữa, ngươi nghĩ thật sự không có người nào thắng được ngươi sao?’”

“Hắn nói ‘người’, chứ không phải ‘thế lực’. Bây giờ ta đã hiểu.”

“Azazel đến lúc chết vẫn kịp để Cổ Nguyệt Tru Đế phải ôm hận thêm một lần.”

Saga và Michael nhìn nhau, rồi cùng lúc hướng mắt về phía Mạc Phàm.

Cả thế gian như chìm vào tĩnh lặng.

Mạc Phàm lơ lửng giữa trời, tựa như một vầng minh nguyệt cô độc.

Hắn đã hoàn thành ma pháp của mình.

Đôi mắt hắn lóe lên tà quang ma mị, khóe miệng nhếch lên một nụ cười tựa ác ma.

......

Cạch cạch cạch cạch cạch cạch ~~~~~~~~

Kẽo kẹt kẽo kẹt kẽo kẹt ~~~~~~~~~~~~~~

“Trỗi dậy!!!!!!!!!!!”

“Gào gào gào gào gào ~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~!”

....................................

Đề xuất Voz: Ký sự xóm trọ
BÌNH LUẬN