Chương 979: Phát động kế hoạch toàn thế giới
..............
Bản thân Mạc Phàm cũng sở hữu thần hồn vô cùng cường đại. Nghi thức Tà Thần là một loại huyết tế truyền thừa, được tám hồn phách của trời đất, thế gian và địa ngục thừa nhận ý chí, tương đương với tám ngụy thần hồn bảo mệnh. Mặc dù chừng đó vẫn chưa đủ để được pháp tắc công nhận, nhưng trong khoảng thời gian ở Linh Vĩ Quốc, Mạc Phàm đã được Chaos chỉ điểm, dùng pháp tắc thần hồn nặn ra mệnh cách cho Tà Thần, biến thần hồn của Tà Thần thành một đại đạo hoàn chỉnh, vĩnh thế trường tồn.
Sau khi sở hữu thần hồn, Mạc Phàm cũng không rõ liệu mình có thể trọng sinh lần nữa sau khi chết hay không. Hắn chỉ biết rằng, về cơ bản, tất cả thần hồn dường như đều nhận được sức mạnh che chở của vị diện. Thân xác dù có bị hủy diệt, thần hồn vẫn sẽ trường tồn cùng trời đất. Chỉ cần thế giới chưa bị hủy diệt, thần hồn sẽ không thể suy thoái hay chết già.
Định nghĩa về cấp Đế Hoàng hẳn là tương tự, nhục thể của Đế Hoàng trường tồn cùng trời đất, là một phần nắm giữ thiên đạo của vị diện, không có khái niệm lão hóa hay bệnh tật.
Ài... nói vào chuyện chính.
Mạc Phàm đã bị lão sư Nhật Ánh lừa!
Ai nói thiên triều đế quốc của Giáo Hoàng Sahara là yếu nhất? Ai nói những trận đại chiến với Liệp Giả Liên Minh, đám vong linh Ai Cập, và Tà Dương Thần Điện đã liên miên bất tuyệt cấu xé, khiến cho yêu quốc tổn thương suy yếu???
Không hề! Lão sư Nhật Ánh đã lừa Mạc Phàm một vố rõ rành rành.
Trên thực tế, thiên triều đế quốc chỉ đang đóng kịch, ngụy trang thành một dáng vẻ suy yếu. Đó chỉ là những gì mà Đế Hoàng Sahara muốn cho người ngoài thấy, hoàn toàn không phải bản chất thật sự của nó.
Đứng đầu thập đại thiên triều đế quốc, hôm nay Mạc Phàm đã có thể hoàn toàn xác định, chính xác 100% là thuộc về Sahara. Tại độ sâu mấy chục vạn mét dưới lòng đất, Mạc Phàm tựa như bước vào một tân thế giới khác.
Quân đội đông đảo không cần phải nói, bộ hạ của Behemoth có khoảng 21 đầu Đế Vương, nhưng trong đó có tới 7 đầu thuộc cấp Quân Vương. Thậm chí, những sinh vật như Thất Vĩ Ngô Công cũng có đến 4 con, được xưng là tứ đại thiên vương. Thủ lĩnh Sơn Nhạc Cự Viên kia còn tỏ ra bá khí mạnh mẽ hơn cả Thất Vĩ Ngô Công.
Thế này mà gọi là yếu thì quân đội của Leviathan bây giờ phải gọi là gì?
Ba thượng vị quân vương, một trung vị quân vương mạnh nhất tiệm cận thượng vị, ba chuẩn Quân Vương còn lại. Chỉ riêng đội hình này đã đủ chứng minh quân đội của Ymir và Leviathan hiện tại đều không có cửa.
Mạc Phàm sâu sắc hoài nghi mình đã bị vị lão sư tâm cơ kia lừa một trận.
Thoạt đầu, hắn đúng là trầm mặc suy nghĩ, còn cho rằng lão sư Nhật Ánh cố tình chơi xấu mình.
Nhưng rất nhanh, hắn lại bừng tỉnh đại ngộ, nhận ra một khía cạnh khác tích cực hơn...
Có lẽ, đây chính là lý do vì sao lão sư Nhật Ánh nhận được sự tôn trọng và sự ủy thác tín nhiệm đến cực hạn của Behemoth.
Giữ bí mật cho đối phương! Tuyệt đối không làm mất lòng tin của đối tác giao dịch.
Cho dù là đối với Mạc Phàm, lão sư cũng chỉ tiết lộ một nửa sự thật, nửa còn lại là để giữ chữ tín với Behemoth.
Thử nghiêm túc suy nghĩ một chút, nếu Nhật Ánh tiết lộ tất cả cho Mạc Phàm rằng quân đội Sahara rất mạnh, thì đó chính là bội ước ngay từ đầu. Behemoth sẽ không thể giao dịch với Nhật Ánh, càng không có khả năng để Địa Tâm Chi Nhãn bị giao ra.
Mặt khác, Mạc Phàm cũng phải bị lừa, phải một mực đinh ninh rằng thiên triều Sahara rất yếu, không hề có chút cảnh giác nào khi đến đây, cho nên mới được Behemoth cho người dẫn vào tiếp đón.
“Khụ... khụ... lão sư à, ngài về hưu rồi mà vẫn kịp dạy cho ta thêm một bài học.” Mạc Phàm ho khan, trong lòng càng thêm ngưỡng mộ lão sư Nhật Ánh.
Chỉ có người tiếp đón, không có kẻ cản đường.
Mạc Phàm đi một mạch vào sâu bên trong, chợt thấy trước mắt mình hiện ra những ngọn núi khổng lồ mông lung bát ngát. Nơi này vừa chật chội lại vừa trống trải, vô biên vô hạn. Phía trước lộ ra hai cột đình to lớn vạn trượng, sừng sững thẳng tắp như trụ trời. Phía sau cũng có hai cột đình tương tự, phất phơ không khác gì Trường Không Tinh Tượng khổng lồ.
Mạc Phàm phải ngẩng đầu mãi lên, mới thấy được một con voi ma mút khổng lồ, hình thể to lớn có thể sánh ngang với Nam Cực Đế Hoàng Ymir, mang theo một khí chất cao ngạo ngút trời, không thể khinh nhờn.
Đúng vậy, vị này chính là Sa Hoàng Giáo Chủ Behemoth!!!
Đám sứ giả bộ hạ dẫn đường cho Mạc Phàm cũng không dám dừng lại quá lâu, giống hệt như lần trước Nhật Ánh đến đây. Bọn chúng sau đó liền theo thông đạo thế giới cát bụi mà rời đi.
Bọn chúng chỉ phụ trách đưa Mạc Phàm đến trước mặt Giáo Chủ Đế Hoàng, sau đó không tiện ở lại. Thứ Mạc Phàm nắm giữ quá mấu chốt, vạn nhất xảy ra sai lầm gì, để hắn mang thông tin trở về báo cho nhân loại, thì đừng nói là bọn chúng phải chết, mà khả năng rất lớn là cả những tộc nhân có liên quan cũng sẽ bị liên lụy.
Sau khi tất cả bộ hạ yêu tộc rời đi.
Không khí trong nháy mắt trở nên yên tĩnh. Giờ khắc này, Mạc Phàm lại có cảm giác trời cao mặc chim bay, biển rộng mặc cá lượn, nhưng trái tim lại như bị khí bụi nghiền ép đến mức gần như không thở nổi.
Trước đây khi đối mặt với Leviathan và Ymir, Mạc Phàm vẫn chỉ là một Đỉnh Vị Quân Vương hạng chót. Mà bây giờ, trừ Thủy hệ ra, hắn đã đạt được 14 hệ cấm chú, thực lực tiến đến cấp Vô Địch Quân Vương, ngược lại càng cảm nhận rõ ràng hơn, Đế Hoàng rốt cuộc là dạng sinh vật gì.
Đây là sự tồn tại mà nhân loại tuyệt đối không cách nào chiến thắng, nắm giữ pháp tắc thiên đạo. Trong thế giới của mình, Đế Hoàng mới thật sự là chúa tể, thực lực của bọn chúng không phải là thứ mà những sinh vật khác có thể đo lường.
Trước đây Mạc Phàm không nhìn ra nổi tầm cao của Đế Hoàng, bây giờ thì đã lờ mờ thấy được một góc gót chân treo trên trời cao kia, nhưng chính vì đã nhìn thấy, hắn lại không có chút hứng thú nào cả.
Thực lực càng mạnh lại càng thấy rõ ràng, điều này tương đương với việc càng cảm thấy tuyệt vọng.
Một Đế Hoàng chân chính có thể một tay đập chết hắn. Mạc Phàm bây giờ nếu dốc hết toàn bộ vốn liếng ra giao đấu, giỏi lắm cũng chỉ cầm cự được nửa giờ, không, có lẽ là một nửa của nửa giờ, mà đó là trong trường hợp Đế Hoàng không toàn lực ra tay ngay từ đầu.
Cổ Nguyệt Đế chính là loại sinh vật này. Hắn có thân phận nhân loại, tương lai sẽ không bị bất kỳ hạn chế nào, ...còn có thể trở nên mạnh hơn nữa.
Trong lúc Mạc Phàm còn đang ngây người.
Trên bầu trời của thế giới cát bụi vô tận này vang lên một giọng nói: “Ngươi là Mạc Phàm?”
Mạc Phàm dừng bước, nhìn chằm chằm vào con voi ma mút siêu vĩ mô, cố gắng trấn định nói: “Lần đầu gặp mặt, vâng, là ta.”
“Ngươi thay Nhật Ánh đến đây để trả lại đồ cho ta?” Behemoth truyền âm nói tiếp.
“Vâng.”
“Vậy là hắn đã thành công, hắn đã chiến thắng Hải Yêu.” Behemoth đại khái đã sớm biết tất cả, chỉ giả vờ bâng quơ tán gẫu vài câu.
“Đúng vậy.” Mạc Phàm đáp.
“Ngươi cứ đặt đồ xuống trước, sau đó nói cho ta nghe, vì sao ngươi muốn hủy diệt thế giới ma pháp?” Behemoth lại mở miệng.
“...” Mạc Phàm có chút cứng họng.
Cảm giác như tên này đã biết hết mọi chuyện rồi, nhưng vẫn cố tình làm khó mình.
Bất quá, đối phương nắm đấm to, nên tạm thời phải nhịn.
[...]
[...]
Sau đó, Mạc Phàm đem tất cả mọi chuyện kể lại một lần, bao gồm cả việc đang nói, hắn đột nhiên mở không gian chi nhãn nhìn về phía Parthenon Thần Miếu một cái.
Lần này Mạc Phàm đặt cược rất lớn, thậm chí kéo cả Đế Hoàng vào cuộc, kéo cả thế giới ma pháp vào cuộc, tất cả đều ở trong tình thế không thể thua.
“Ngươi nói như vậy, thực ra mà nói, cả ba chúng ta đều không giúp được gì nhiều, chính xác hơn là giúp được rất ít, chủ yếu vẫn là dựa vào ngươi. Hơn nữa, ta không thể để quân đội của ta lộ diện. Mỗi chúng ta đều có tính toán riêng, ta tự nhiên không thể giúp ngươi.” Behemoth rất thành thật nói.
Nó cũng không cần thiết phải lừa gạt làm gì.
Mạc Phàm muốn phá hủy thế giới, ba vị Đế Hoàng giúp thì có giúp, nhưng mức độ không lớn được. Bọn họ vẫn bị vị diện giam cầm, chỉ có thể điều động binh mã cho mượn, nhưng binh mã của họ cũng không hẳn mạnh hơn Mạc Phàm bao nhiêu. Tóm lại, mấu chốt vẫn là dựa vào sức một mình hắn để làm nên đại sự.
Mạc Phàm yên lặng gật đầu.
Đối phương đã nói như vậy, hắn cũng không nên cưỡng cầu.
Đang định xoay người rời đi, Behemoth đột nhiên gọi Mạc Phàm lại: “Bất quá, ta có thể cho ngươi biết vài bí mật. Đây là ta nói với tư cách thưởng thức ngươi, đổi lại một thứ mà các ngươi gọi là nhân tình. Ngươi giữ kín bí mật của ta, có thể xem như trả lại phần nhân tình này.”
Mạc Phàm hơi nghiêng đầu nhìn Behemoth, có chút kỳ quái hỏi: “Bí mật?”
“Con đường Thành Thần, có muốn nghe không? Chỉ khi lên đến cấp bậc Đế Hoàng, mới được vị diện công khai hướng dẫn.”
“A...” Mạc Phàm há to miệng, dĩ nhiên không có ý từ chối.
Cuối cùng vẫn là Thần Vị!
...........
...........
Mấy ngày sau, Mạc Phàm rời đi trở về Parthenon Thần Miếu.
---- Rất rõ ràng, chuyện gì tới cũng phải tới. Hắn mất một tháng vừa tiếp tục tu luyện củng cố tu vi, vừa thuyết phục hòa giải với Mục Ninh Tuyết.
Trong một tháng này, Mạc Phàm làm được rất nhiều việc.
Tỉ như mỗi ngày đều sang Bắc Cực tìm Lãnh Nguyên Băng Hùng giao đấu, đánh cho đối phương túi bụi, bầm mắt, phải chạy trốn. Sau đó được vài hôm lại tiếp tục hăng máu đánh tiếp, biến nó thành bao cát luyện tập.
Lãnh Nguyên Thánh Hùng cũng rất quật cường, bị đánh bầm dập vẫn không sợ. Mỗi lần thất thủ, sau khi bỏ chạy vẫn cố gắng quay lại chửi vào mặt Mạc Phàm một tỷ lần là đồ hèn.
Những câu quen thuộc có thể kể đến như có giỏi thì bữa sau đừng dùng kiếm...
Hôm thì có giỏi đừng dùng Lôi hệ...
Hôm thì ngon thì chấp ta một hệ Hỗn Độn...
Hôm thì đòi Mạc Phàm bỏ Nguyền Rủa...
Có lúc lại cấm không cho xài Thủy hệ...
Ám Ảnh hệ về sau cũng bị cấm...
Rồi lại Quang hệ...
Mạc Phàm không sao chép được Địa Tâm Thần Nhãn, nhưng hắn học được một chút pháp tắc bên trong, vừa vặn đủ để đưa Thổ hệ và Quang hệ đạt tới cảnh giới nửa bước chạm vào pháp tắc, Hỏa hệ càng là chạm đến pháp tắc.
Quang hệ và Thổ hệ trình độ càng cao, cường độ thân thể của Mạc Phàm càng lớn. Hắn trong trạng thái siêu nhiên lực, thân thể bây giờ đã không thua kém Thanh Long.
“...”
Tại nơi sâu nhất dưới đáy biển Bắc Băng Dương.
Lãnh Nguyên Thánh Hùng một thân trọng thương còn đang trốn trong hang, chưa dám ló đầu ra, Mạc Phàm đã xông vào tận địa bàn.
“Hôm nay ngươi muốn ta không dùng thứ gì?” Mạc Phàm hỏi bằng một giọng rất nhỏ nhẹ và ân cần.
“Tiểu nhân loại hèn mọn, hôm nay có giỏi thì đừng dùng... ma pháp...” Lãnh Nguyên Thánh Hùng rên rỉ nói.
“Được!”
“Ầm ầm ầm ầm ~~~~~~~~~~~~!”
Oanh oanh oanh ~~~~~~~~~~~!
Đánh một trận đã đời, để cho Tiểu Mei trị thương cho đối phương xong, Mạc Phàm rời đi, hẹn hôm sau lại tới.
“...”
Hôm sau.
“Hôm nay ngươi lại muốn ta không dùng thứ gì?”
Tiểu Bạch Panda tay chống nạng, thân thể rũ rượi, đôi mắt bầm tím nhìn Mạc Phàm, gào thét: “Ngươi có giỏi thì lần tới gọi Thanh Long đến đấu với ta, ta không chơi với ngươi nữa!”
Mạc Phàm tự nhiên cảm thấy tên này có chút buồn cười. Hắn phần nhiều là rất thích Lãnh Nguyên Thánh Hùng, nhưng dùng mọi cách mà đối phương vẫn không nguyện ý phục tùng, việc này có chút đáng tiếc.
Tu vi của Lãnh Nguyên Thánh Hùng cũng không đến mức bị đánh phế, vẫn duy trì ổn định ở đỉnh vị quân vương, đây là sự sủng ái mà Mạc Phàm dành cho Thánh Hùng.
Không được như ai kia ở Nam Cực.
Nửa tháng trước.
Mạc Phàm, Thanh Long, Diệp Tâm Hạ, Mục Ninh Tuyết, Asha Corea, Bạch Dương Tà Kiếm đã liên hợp đánh cho Vạn Niên Ma Kiếm thân tàn ma dại.
Bản thân Mạc Phàm bây giờ có thể một mình chiến thắng Vạn Niên Ma Kiếm, nhưng hắn không thích làm vậy.
Lên đến tầm này, cùng các bà xã của mình đi hội đồng kẻ khác cũng là một loại thú vui.
Vạn Niên Ma Kiếm bị san bằng lãnh địa, bị đánh rớt xuống mức Thượng Vị Quân Vương, đã phải liều mạng dùng thủ đoạn đào tẩu chuẩn bị từ lâu của mình để bỏ chạy khỏi vị diện ma pháp.
........
Cuối tháng 8.
Mạc Phàm phát thư cho toàn thế giới, liên hợp với Liên Hợp Quốc, Thánh Thành Thiên Quốc đang dần khôi phục, Phàm Tuyết Thành, Parthenon Thần Miếu, cùng tất cả các tổ chức thế giới ngầm, phát động kế hoạch giáng một đòn trọng thương vào thế giới ma pháp.
Đầu tháng 9, hắn một mình đi lên Côn Lôn...
......................
❃ Vozer ❃ Truyện dịch VN
Đề xuất Tiên Hiệp: Ta Yếu Gà, Nhưng Bị Chính Đạo Coi Là Vô Thượng Thánh Ma