Chương 980: Côn Lôn mới là nơi đáng sợ nhất!!!

...........

Côn Lôn Thánh Sơn bây giờ so với xưa càng tỏa ra một loại khí chất cao ngạo quý phái khác biệt, dường như không còn chút yêu khí lạnh lẽo nào nữa. Vạn vật nơi đây đều quy về một mối, tựa như cõi Tây Thiên Cực Lạc, tất cả đều nhập thánh, mang trong mình khí độ của bậc thánh nhân.

Mạc Phàm đi theo Băng Thần Minh Lang lên nơi cao, không khỏi rét run vì khí hậu Bạch Sương. Những đỉnh núi nơi đây quanh năm tuyết trắng bao trùm. Một vài người dân ở thôn Minh Lang đã được phép đến cư trú trên núi, bọn họ xây vài ngôi nhà sàn để tiện nghỉ lại qua đêm. Ngay cả những mảnh ngói vỡ của cung lầu cũng đọng đầy sương trắng mỗi sớm mai.

Ban đầu, Mạc Phàm đến phần mộ của Quan Ngư và Nam Giác trước, thắp hai nén hương cầu bình an, mong hai vị được siêu độ. Xong xuôi tất cả, hắn mới lại tiếp tục lên đường.

Lần này Mạc Phàm chỉ dẫn theo mỗi lão lang, còn Lonna, Apase, Austin và Tiểu Kỳ Lan vẫn đang sinh sống ở Amazon. Riêng Tiểu Viêm Cơ thì bị phạt, không cho đi chơi, bị tống lên Parthenon Thần Miếu. Hiện tại, cô con gái rượu và Bạch Phượng Hoàng đang đi theo Thần Tượng Giroud để đốt lửa luyện sắt.

Ma cụ mà Mạc Phàm cần chế tác toàn bộ đều là Đế Vương cấp tinh luyện, không có ngọn lửa của Viêm Cơ và Bạch Phượng Hoàng, dù cho Giroud có là thiên tài cỡ nào, hay có mời toàn bộ công tượng luyện kim giả trên thế giới về cũng đành bó tay.

Mặt khác, lão lang bây giờ cốt khí càng lúc càng giống một vị vô thượng tiên đế tuyết lang. Mấy tháng qua được Ma Thụ Thánh Quân khôi phục, lại ăn sinh mệnh quả nên nhục thể phát triển hơn trước, gân cốt càng thêm săn chắc, tốc độ cũng được cải thiện.

Đi một thoáng đã đến Lưu Viên Hồ.

Ném lão lang về Đệ Nhị Long Môn, Mạc Phàm một mình đến bên hồ hoài niệm, mỗi bước chân đều nặng trĩu tâm tư. Hắn vẫn có thể mơ màng nhìn về mặt nước xa xăm, cảm nhận hình bóng mơ hồ của một thiếu nữ ngây thơ lãng mạn đang đếm sao ngắm trăng, nàng ngồi tựa vào cột Ngọc Sương Kiều, khẽ đung đưa đôi chân dài tuyết trắng...

“Ây, tỉnh lại nào, bây giờ là ban ngày, mẹ nó làm gì có sao với trăng.” Mạc Phàm tự cốc đầu mình một cái, dằn lại những mơ tưởng vẩn vơ.

Hơn nữa, dù có đi chăng nữa, nàng hẳn cũng đang bị nhốt trong lồng kính vị diện, làm sao còn có tâm trạng ngắm cảnh.

Mạc Phàm chọn cách thanh tịnh bình dị là chèo thuyền qua Lưu Viên Hồ. Trên thuyền, hắn bắt gặp vài tiểu hải quỷ, tiểu ngư tung tăng vờn nhau dưới nước, quả thực là một chữ ‘bình’ trong bức bình họa tiên cảnh.

Một lần nữa, Mạc Phàm lại chìm vào những tưởng tượng tiêu dao, lần này là nghĩ về Tuyết Tuyết.

Nội tâm hắn rung động trước cảnh sắc, phảng phất rất muốn đưa Tuyết Tuyết lên đây thả diều ngắm cảnh, nàng nhất định sẽ thích, Thiên Hy nhất định cũng sẽ thích...

Bất quá, nghĩ lại nếu đem Mục Ninh Tuyết lên đây...

“Khụ, khụ, vẫn là thôi đi!”

Ngày thường, Mạc Phàm chỉ sợ Mục Ninh Tuyết bắn chết người khác, nhưng nếu đặt chân đến Côn Lôn, hắn lại sợ chính Mục Ninh Tuyết cũng không còn mạng để trở về.

Vạn Yêu Thần Tọa, cái danh xưng mà thiên hạ gán cho nàng, tuyệt đối không phải vì nhan sắc!!!

Lúc từ thôn Minh Lang bước qua vùng cấm giới hắc ám, các loại siêu nhiên lực như không gian chi nhãn, ám mạch, phong tức, băng cảm đều cảnh báo, khiến Mạc Phàm được một phen bất ngờ. Bỗng nhiên có một đầu Thần Điêu trông vô cùng thiện chiến từ trên đỉnh mây bay xuống chân núi chặn đường hắn, đó là Thập Uyên Chúa Tể Hỗn Thiên Bằng Vương.

Không ngờ Chúa Tể của Everest cũng đã trở thành bộ hạ của máy bay nương tử, hơn nữa, cấp bậc của nó dường như sắp đột phá so với ghi chép trong kinh sách của Thánh Thành, đã một chân bước vào hàng ngũ Đỉnh Vị Quân Vương.

Đỉnh Vị Quân Vương, đó là khái niệm dư sức cân 3, 4 vị Thượng Vị Quân Vương, đánh cả chục đầu Trung Vị Quân Vương cũng không thành vấn đề...

Ác bá chín đuôi cũng hiếu kỳ lon ton chạy ra đón khách, phảng phất như đã lâu không được đánh người, muốn động tay động chân.

Thế nhưng, vừa thấy Mạc Phàm, nó đột nhiên cong đuôi quay người bỏ chạy, để lại Mạc Phàm một mặt ngơ ngác. Hắn phải mất hơn mười phút truy đuổi, tóm lấy đuôi nó kéo lại, mới có thể đàng hoàng chào hỏi một phen.

Hóa ra, gã chín đuôi lông xù đã bị tâm ma, trong ký ức vẫn còn in hằn nỗi sợ hãi từ chiêu Hồng Ma Bổ Thiên kia, đối với Mạc Phàm có sự bài xích cực nặng...

Mấy năm gần đây kể từ khi Côn Lôn Yêu Hoàng tỉnh giấc, nó được bạn tặng ngụy thần hồn Bát Vĩ để tăng phúc mệnh cách, tựa như Thiên Sứ Chi Hồn vậy. Về sau, nó lại nhận được vô số kỳ trân dị bảo hiếm có trên Côn Lôn và Himalayas, chủ yếu tu luyện Bát Vĩ Thần Hồn của mình.

Cuối cùng, nó đã thành công đột phá lên Cửu Vĩ Thần Hồn, tương đương với việc được gia trì một mệnh cách của Sí Thiên Sứ mười sáu cánh. Mặc dù còn kém xa Thiên sứ cổ đại liên kết thánh hoàn mà Azazel từng chúc phúc cho Cổ Nguyệt Tru Đế, nhưng nhiêu đây cũng quá đủ để ép vị vạn thú chi vương này vọt lên nội cảnh Thượng Vị Quân Vương rồi.

Kinh khủng nhất chính là, Mạc Phàm phát hiện tiềm năng tăng trưởng của nó còn rất lớn, dường như đây vẫn chưa phải là cực hạn của mệnh cách ngụy thần hồn này. Mạc Phàm cho rằng giới hạn cuối cùng của Cửu Vĩ Thần Hồn, nói không chừng có thể ngang bằng với thần hồn Thiên Phụ!

Thực sự nghiêm túc cân nhắc, Mạc Phàm bắt đầu lo ngại cho âm mưu của nóc nhà Sahara. Có phải bây giờ, danh hiệu đế quốc ma pháp số một thế giới, Thiên Triều, nên được viết lại thành hai chữ ‘Côn Lôn’ thì mới đúng...

Đi vào Lưu Viên Cung, Hỗn Thiên Bằng Vương đại khái nói cho Mạc Phàm biết suy đoán của mình, thời gian gần đây hẳn là chủ thần của nó đang luyện vẽ.

Lưu Viên Cung có một cung điện nằm trong sơn cốc, sơn cốc lại nằm sâu trong thánh đảo, được bao quanh bởi Lưu Viên hồ. Mạc Phàm đi thuyền đến, trong sơn cốc sương khói lượn lờ, toát ra mấy phần se lạnh.

“Diu diu diu diu diu ~~~~~~~~~~”

“Du ~ Du ~ du ~~~~~~”

*Tiếng nhạc*

“Ta ta ta ta ~~~~~~~~~~~”

Xuyên qua làn sương khói lạnh lẽo, vốn còn đang thổn thức trong gam màu ấm áp của bức tranh thủy mặc, Mạc Phàm đột nhiên nghe thấy một bản nhạc Blue đầy phóng khoáng với giai điệu du dương mê hoặc nổi lên...

“Loại nhạc này đàn ra được sao? Hay là dùng máy cassette?”

Trong lòng dấy lên một nỗi hoang mang nho nhỏ, nhưng nghĩ lại, người ta đang cố gắng hòa nhập với xã hội hiện đại, chứ đâu muốn mấy năm sau khi cởi bỏ áp chế vị diện đi ra, vẫn còn mang bộ dáng của nàng công chúa ngủ trong rừng từ niên đại cũ.

Mạc Phàm bị thu hút, bèn tiếp tục chèo thuyền hướng về nơi phát ra tiếng nhạc...

Cuối cùng, tại nơi sâu nhất trong sơn cốc thơ mộng, hắn đã nhìn thấy nàng.

Một nữ tử yểu điệu đang khép mình ngồi trong sơn cốc, tay nàng cầm một cây bút, ưu nhã vẽ tranh. Bên ngoài sơn cốc bị vô số tầng lăng kính thứ nguyên màu vàng nhạt bao phủ, nhưng bên trong vẫn có gió. Một làn gió nhẹ tinh tế thổi qua, khiến tấm khăn lụa che mặt màu trắng nhẹ nhàng bay động, thỉnh thoảng để lộ chiếc cằm trắng nõn không tỳ vết và đôi môi đỏ mọng quyến rũ.

Mạc Phàm đứng trên chiếc thuyền vừa cập bến, đôi mắt màu bạc xuyên qua làn sương, lẳng lặng ngắm nhìn một hồi.

“Không tiện gặp mặt, cứ ngồi đây nghe nhạc một chút, đợi nàng vẽ xong rồi hẵng vào.”

Mạc Phàm thu liễm khí tức, không muốn quấy rầy nhã hứng của Vĩ Linh Hoàng, bèn ngồi yên trên thuyền ngắm cảnh nghe nhạc, cũng không tự ý xông vào.

Trước đó hắn từng nghe Ymir nói, mỗi một Đế Hoàng thường sẽ chuẩn bị vài chiêu thức ngụy trang để đề phòng kẻ địch xông vào núi, dù bị vị diện giam cầm, họ vẫn có thể tung ra át chủ bài.

Lúc này thấy nàng ở đây vẽ tranh, Mạc Phàm bỗng nhiên cũng nên cẩn thận một chút. Quan hệ của cả hai dù sao vẫn còn rất mập mờ, không tính là thân thiết, nên hạn chế chọc giận nàng, kẻo nàng không phải đang vẽ một bức tế tự đồ quỷ dị nào đó, rồi dùng nghi thức cổ xưa viết tên mình lên để nguyền rủa thì gay go.

Hắn không có gì vội vàng, cứ thế buộc dây, neo thuyền vào cọc, rồi cẩn thận ngồi trước cốc.

.....

Bốn giờ đồng hồ trôi qua.

Nhạc vẫn còn đó, người vẫn đang vẽ tranh...

“Có lẽ nàng sắp vẽ xong rồi!”

Mạc Phàm nghĩ vậy, tiếp tục kiên nhẫn chờ đợi, chỉ có thể ngồi trên thuyền chơi với cá.

Thỉnh thoảng, hắn lại dùng không gian chi nhãn lén nhìn dung nhan của nàng.

Nhạc Blue đúng là rất du dương dễ nghe, đậm chất thơ, người cũng rất đẹp. Chỉ riêng việc ngắm nhìn những ngón tay thon dài linh động của nàng vẽ tranh cũng đã là một loại hưởng thụ tuyệt mỹ. Mạc Phàm thả lỏng bản thân, tự lúc nào đã say mê không hay, bất tri bất giác hoàng hôn đã buông xuống, toàn bộ rừng hoa trong sơn cốc từ lãng mạn ban đầu dần chuyển sang hương diễm kiều diễm...

Ánh mắt Mạc Phàm dừng lại trên cổ nàng lâu nhất, nó trắng ngần như sứ ngọc, quá đỗi hoàn mỹ, không hề thực tế. Đây chính là mị lực trời sinh sao?

Đó không phải là kiểu trắng xanh tái nhợt vì thiếu máu, ngược lại còn có những điểm hồng nhuận phơn phớt li ti, càng khiến hắn thấy động lòng.

Bản thân nàng có một loại mị lực đặc thù, dễ dàng đánh vỡ đạo tâm cứng như bia đá của người khác, khiến họ ngày càng lún sâu vào chiếc giếng tình si mê vô tận.

Không được!

Quá không thích hợp!!

Mình đã có tận ba bà vợ rồi...

Gia đình, vợ con đều đã có đủ, không thể tiếp nhận thêm nàng được nữa...

Mạc Phàm khắc sâu thần thức, thường xuyên tự vấn lòng mình bằng một giọng nói tĩnh lặng, rằng tại sao mình lại bị hấp dẫn, thậm chí bắt đầu suy nghĩ lan man?

Vĩ Linh Hoàng là của Thiên Phụ Chaos, là chuyện của quá khứ xa xưa...

Mình không phải là vật thay thế, mình và Chaos là hai người khác biệt!

Mạc Phàm đột nhiên có một loại cảm xúc bài xích, hắn cố gắng hết sức để khống chế tâm tình.

“Vẫn nên về thôi, không gặp nàng cũng được.” Mạc Phàm tự nhủ.

Hắn đứng dậy, định quay người rời khỏi nơi này.

Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, vẫn có chút lưu luyến, cảm thấy tiếc nuối, chi bằng để lại cho nàng một mẩu giấy cảm tạ.

Mạc Phàm kỳ thực đã nghe Trương Tiểu Hầu kể về nguyên nhân sự kiện Côn Lôn mấy năm trước, hắn tự nhiên càng có thiện cảm, càng hiểu hơn về Vĩ Linh Hoàng, nhưng song song đó vẫn là một cảm giác kính sợ khó tả...

Mạc Phàm cẩn thận dùng ám ảnh ma pháp lén lút đến đặt mẩu giấy vào một đóa hoa mẫu đơn trước thềm cốc.

Ngay sau đó, hắn còn chưa kịp quay người rời đi, liền ngửi thấy một mùi hương u lan thoang thoảng. Vốn tưởng là mùi hương đặc trưng của rừng hoa, nhưng khi đến gần mới nhận ra, đó có lẽ là mùi thơm cơ thể của nàng...

Tiên hạ thủ vi cường...

Dưới ánh hoàng hôn ấm áp, Vĩ Linh Hoàng xông ra từ trong cốc, ôm chặt lấy Mạc Phàm từ phía sau, nàng vẫn chính là nàng, không một chút do dự.

Trong lúc hắn còn đang bất lực bị kẹp chặt không thể động đậy, bên tai đã vang lên một giọng nói êm dịu, tựa như mật ngọt rót vào tai.

“Sao vừa tới đã muốn đi rồi?” Dựa mặt vào vai Mạc Phàm, Vĩ Linh Hoàng thều thào như một chú mèo con.

Xong!!!

Bao nhiêu quyết tâm khống chế trước đó đều đổ sông đổ biển.

Giờ khắc này, Mạc Phàm không còn một chút bình tĩnh nào, toàn bộ đạo tâm cương trực của hắn đã hoàn toàn sụp đổ.

Muốn trả lời, lại không biết nên trả lời thế nào.

Dù là quân vương vô địch, dù là nam nhân cứng rắn đến đâu, gặp phải cảnh này, còn có hy vọng thoát nổi hay sao?

Mạc Phàm cố gắng hít sâu, thở mạnh, trút bỏ tất cả.

Hắn chậm rãi xoay người lại, tinh thần đình trệ, tâm viên ý mã khác thường. Ánh mắt hắn xao xuyến nhìn chằm chằm vào đôi đồng tử u buồn như ẩn chứa bao câu chuyện của Vĩ Linh Hoàng, căn bản không cách nào kìm nén được ham muốn của bản thân.

Thực sự rất đẹp, nàng hẳn là tuyệt thế mỹ nhân trời sinh...

Dáng vóc, gương mặt, hương thơm... hoàn toàn là một cảm giác siêu thực...

Chẳng lẽ bây giờ lại nói, ta hôn ngươi một cái được không?

“Không!” Vĩ Linh Hoàng chuyển sắc mặt cực nhanh, tỏ ra giảo hoạt vũ mị nói.

“?????” Mạc Phàm lúc này mới hoàn hồn, lập tức buông nàng ra, lùi lại mấy bước.

Hắn đột nhiên ý thức được, có cái gì đó không đúng...

Vì sao nàng lại xuất hiện ở đây??

Chế tài vị diện đâu???

Chỉ thấy trong lúc Mạc Phàm còn đang suy nghĩ vẩn vơ, Vĩ Linh Hoàng đã ra tay trong nháy mắt. Vẻn vẹn chưa đầy một giây, hắn đã lãnh hơn 3000 quyền khắp toàn thân, bị đánh cho mềm xương.

Cuối cùng, một ngón tay điểm vào giữa trán, nghe “póc” một tiếng, nhạc tắt, người cũng tắt...

Mạc Phàm ngã xuống đất, hôn mê bất tỉnh...

Hắn chỉ kịp để lại một suy nghĩ trăn trối trong lòng...

Ba cái nóc nhà kia so ra chỉ là cùi bắp...

Thế giới ma pháp, Côn Lôn mới là nơi đáng sợ nhất!!!

...........................

Đề xuất Ngôn Tình: Đào Hoa Ánh Giang Sơn
BÌNH LUẬN