Chương 981: Chân tướng
.............
Hai ngày sau, Mạc Phàm mới tỉnh giấc.
Hắn vừa mở mắt liền bật người dậy, cảm thấy tất cả những điều huyền ảo vừa trôi qua chỉ giống như một giấc mộng.
Mạc Phàm không cảm thấy đau đớn gì, hắn nhìn quanh một lượt, sờ soạng khắp cơ thể cũng không phát hiện bộ phận nào bị tổn hại.
Trong sơn cốc, người ngồi ngay trước mắt hắn vẫn là Vĩ Linh Hoàng.
Nàng đang ôm một con Tiểu Nguyệt Hồ lông xanh đáng yêu trong vòng tay, đút cho nó một ít thịt nai bổ dưỡng. Nhìn dáng vẻ đoan trang yêu diễm của nàng, có lẽ nàng đặc biệt sủng ái Tiểu Nguyệt Hồ.
Lần này Mạc Phàm không dám nhìn nàng quá lâu, sợ bị nàng phát hiện ánh mắt mình đang trộm ngắm đường cong mỹ lệ kia, rất có khả năng sẽ lại bị đánh ngất thêm một lần nữa...
Chậc, nữ nhân này quá mức thâm sâu khó lường, lực lượng bộc phát thật đáng sợ, chỉ cần không vừa ý là lập tức ra tay đánh người... tốt nhất không nên dây vào!
Bất quá, Mạc Phàm lại hơi khó chịu cau mày.
Thức hải tinh thần và siêu nhiên lực của mình không thể nào sai được. Hắn bình tĩnh đánh giá Vĩ Linh Hoàng một phen, cảm nhận được khí tức quanh người nàng rõ ràng không phải ở cấp bậc Đế Hoàng.
Không sai, chính là như vậy...
Khí tức của Vĩ Linh Hoàng phẳng lặng ôn hòa, không hề che giấu hay thu liễm, nhưng quả thực không vượt trội hơn Mạc Phàm quá nhiều. Hệt như kiếp trước, nàng chẳng qua chỉ là một Chí Tôn Quân Chủ, có chăng chỉ mạnh hơn Mạc Phàm một đoạn ngắn, không thể tính là đủ để áp đảo. Vậy mà hắn vẫn bị nàng hành cho không kịp trở tay?
Không, lúc đó là do mình không phòng bị, bị đánh lén, chưa kịp vận dụng siêu nhiên lực...
Mạc Phàm thật muốn đứng dậy khiêu chiến nàng thêm một lần nữa để phá trừ tâm ma trong lòng.
Lúc đó bị đánh, nói gì thì nói, cũng có chút mất mặt.
Đường đường là một tồn tại vô địch trong giới nhân loại, ở cùng cảnh giới, hắn trước nay chưa từng thất bại, sao có thể bị người ta ra tay đánh cho đến mức không kịp phản ứng như vậy?
“Khụ khụ.” Mạc Phàm ho khan vài tiếng.
Sau đó, cơ miệng hơi nhói đau, hắn cất lời: “Nương..., ta tỉnh rồi.”
“Ừm.” Vĩ Linh Hoàng nhàn nhạt đáp.
Mạc Phàm tự giễu nhăn mày.
Nàng đây là học thói xấu của Tuyết Tuyết, cũng bắt chước thờ ơ với mình sao?
Hắn đã sớm quen với bộ dạng không màng thế sự của Tuyết Tuyết, bây giờ lại lây sang cả Vĩ Linh Hoàng, thật là quá đáng...
Mạc Phàm ngồi dậy khỏi giường đá, đi tới trước bàn vẽ, muốn xem thử hai hôm nay nàng đã vẽ gì. Hắn kinh ngạc phát hiện trên giấy trắng là một nam tử tóc dài đeo khẩu trang trông khá quen mắt!
Có một chi tiết quan trọng khiến Mạc Phàm vừa nhìn đã liên tưởng đến điều gì đó, nhưng trong phút chốc lại không tài nào nhớ ra được.
Còn chưa kịp nghi hoặc, Mạc Phàm lại phát hiện một tờ giấy khác, vẽ một nam tử không thấy rõ dung mạo, nhưng bút pháp của nàng rất có thần, Mạc Phàm nhìn ra ngay, người này có vài phần rất giống mình.
Quan trọng nhất là, bức họa của nàng chỉ dùng mực đen nền trắng, nhưng cảnh sắc lại vô cùng chân thực, mang đến cho người xem một cảm giác thê lương và đau buồn đến muốn bật khóc.
“Người trong tranh là Chaos?” Mạc Phàm thử hỏi.
Vĩ Linh Hoàng ném cho Mạc Phàm một cái nhìn sắc lẹm, tuyệt nhiên không trả lời.
Thái độ này khiến hắn nhận ra mình đã nói sai điều gì đó, lập tức sửa lời.
“A, xin lỗi, nàng vẽ ta sao?” Mạc Phàm hạ giọng.
“Từ khi tỉnh lại sau giấc ngủ dài 1000 năm cho đến nay, không biết vì sao, ta luôn cảm thấy mình đã quên rất nhiều chuyện trong quá khứ. Một vài ký ức vụn vặt chỉ thỉnh thoảng hiện lên trong đầu, ta hoàn toàn không thể nhớ rõ, đành phải vẽ chúng ra, từ từ suy ngẫm.” Vĩ Linh Hoàng nghiêm túc quan sát Mạc Phàm một hồi, sau đó lại liếc nhìn nam nhân trong tranh, tựa hồ muốn so sánh xem có điểm nào khác biệt.
Mạc Phàm cũng sững sờ, hắn cẩn thận nhìn nàng mấy lần, rồi lại nhìn nam nhân trong tranh.
Người này chắc chắn không phải Chaos, có chút gì đó tương tự mình, nhưng cũng không thể xác định 100% là mình.
Hơn nữa, người trong bức vẽ đầu tiên, Mạc Phàm cũng cảm thấy có một điểm nào đó rất đặc thù mà mình từng biết...
Chẳng lẽ, trong giấc mơ của nàng lại có nhiều nam nhân như vậy sao?
Thấy Vĩ Linh Hoàng đặt Tiểu Nguyệt Hồ xuống đất, vỗ nhẹ vào mông cho nó chạy đi chơi.
Sau đó, nàng đột nhiên thay đổi thái độ, nở một nụ cười xán lạn ngây thơ nhìn về phía Mạc Phàm, dường như đã vứt bỏ hết vẻ lạnh lùng trước đó: “Phải rồi, hình như chàng lên đây là có chuyện, định hỏi nương tử mình vấn đề gì sao?”
Mạc Phàm lúc này mới bị lời nói của nàng làm cho ngây người, vội vàng tập trung vào vấn đề chính.
Hắn nhìn theo Tiểu Nguyệt Hồ chạy ra khỏi động, sau đó mới mở miệng hỏi: “À, Vĩ tiểu thư, trước đó có tin tức báo về, nghe nói cô muốn đột phá Đế Hoàng, đã hoàn thành nghi thức thu lấy mảnh vỡ Mặt Trăng, vì vậy ta mới cố tình lên đây vấn an.”
Vĩ Linh Hoàng nghe xong liền thở dài, xị mặt ra, khoát tay nói: “Chàng gọi ta là gì?”
“Vĩ tiểu thư?” Mạc Phàm ngơ ngác đáp.
“Chúng ta thân thiết như vậy, gọi thân mật hơn một chút đi.” Vĩ Linh Hoàng nhíu mày.
“Nhã Tràm cô nương?” Mạc Phàm quan sát nàng một lần nữa, nhớ ra cái tên Nhã Tràm, bèn nói tiếp.
“Đừng gọi ta như vậy!” Vĩ Linh Hoàng tỏ vẻ không vui.
“A, như thế cũng không được, vậy nàng muốn ta gọi thế nào?” Mạc Phàm gãi đầu.
Nhìn chung, Mạc Phàm cảm thấy tuổi tác của Vĩ Linh Hoàng trước mắt chắc chắn lớn hơn mình ít nhất vài trăm lần, nhưng vẻ ngoài của nàng lại không hề lão hóa. Thần hồn trường thọ vĩnh xuân khiến nàng trông giống một vị tỷ tỷ trong trẻo như ngọc.
Rất mặn mà, rất có mị lực.
Chẳng lẽ nàng muốn mình gọi là tỷ tỷ?
Vĩ Linh Hoàng lại lắc đầu, sau đó nở một nụ cười dí dỏm đáng yêu, cuối cùng còn nháy mắt nói: “Là nương tử!”
“A, nha... nương tử.” Mạc Phàm vội vàng nói xong, nhận ra mình cũng suýt nữa líu lưỡi.
Không ổn, không ổn chút nào.
Tại sao mình lại rơi vào lưới tình lần nữa rồi!
Giờ khắc này, Vĩ Linh Hoàng cười càng thêm lộng lẫy, nàng cười hì hì, đôi mắt giảo hoạt mị hoặc ẩn sâu bên trong cất lời: “Phu quân, vậy chàng còn muốn hôn không, có thể hôn một cái, gương mặt sẽ tốt ngay.”
“.....”
Nội tâm Mạc Phàm chấn động dữ dội, suýt nữa tự cắn lưỡi ngất đi, để khỏi phải nói chuyện với nàng thêm một lúc nữa rồi lại biến thành thức ăn của nàng...
Mặc dù chính mình cũng rất tình nguyện bị ăn, nhưng không phải là theo cách này a...
Vợ con còn ở nhà, kiên quyết 1000 lần không thể!!!
Vĩ Linh Hoàng trêu chọc hắn một lúc, sau đó mới mở miệng giải thích: “Ban đầu, đúng là ta có phân vân nên đột phá Đế Hoàng hay không. Nhưng sau khi lập ra một vài kế hoạch để cân nhắc, ta phát hiện ba tên đầu sỏ kia chỉ cố tình phô trương thanh thế. Chúng luôn làm ra vẻ như muốn cản bước ta đột phá, nhưng lại không hề có ý định điều động binh mã.”
“Thật ra, trước đây ta vẫn không biết Đế Hoàng sẽ bị vị diện trừng phạt, cũng từng bị bọn chúng lừa một thời gian dài. Bất quá, trí tuệ của chúng dường như chỉ dừng lại ở mức đó. Gần đây, tình huống đột phá của Nam Cực Đế Hoàng hay Hải Mộ Đế Bermuda cũng y như vậy, phô trương thanh thế, làm ra vẻ sẽ dẫn quân đi thôn tính, cuối cùng lại lặng lẽ rút quân.”
“Ba tên đó hẳn là đang ảo tưởng rằng ai cũng ngu ngốc như bọn chúng.” Vĩ Linh Hoàng nói một hồi rồi đi đến kết luận.
Chăm chú nghe nàng nói, Mạc Phàm không khỏi hít một hơi khí lạnh, không tiếc lời giơ ngón cái lên khen ngợi nàng.
Đỉnh thật!
Trí tuệ của yêu linh, bốn chữ này quả nhiên đẳng cấp khác biệt!
Hóa ra nàng đã sớm nhận ra trò mèo trong màn kịch của ba tên chuyên gia lừa đảo thế kỷ kia. Ba tên diễn viên đó, ngược lại đã tự mình giấu đầu hở đuôi... cho nên nàng mới âm thầm tương kế tựu kế, phô trương thanh thế ngược lại, thu phục Hỗn Thiên Bằng Vương gây ra động tĩnh lớn, còn tự mình dùng cấm chế, tạo ra một không gian thứ nguyên ảo để tự giam mình, lừa hết đám thám tử tình báo...
Mị thuật mô phỏng lừa gạt, Thiên Tộc mới là đỉnh cao nhất của thế gian này!
“Vậy mảnh vỡ của nàng đâu?” Từ khi đến Côn Lôn yêu quốc, Mạc Phàm không hề cảm nhận được bước sóng năng lượng của mảnh vỡ.
Vĩ Linh Hoàng cất giọng êm tai: “Nương tử của chàng đã hấp thụ hết rồi.”
“?????” Đôi mắt Mạc Phàm đảo quanh nhìn nàng, há to miệng: “Hả?”
Hấp thu hết năng lượng mảnh vỡ, vì sao khí tức vẫn không hơn mình bao nhiêu?
Chẳng lẽ nàng hấp thu nhầm hàng dỏm rồi!?
Chỉ thấy Vĩ Linh Hoàng yểu điệu đứng dậy, đôi mắt như có thần tính nhìn chằm chằm hắn: “Thế giới ma pháp, mỗi người có một con đường tu luyện riêng. Ta có cách của ta. Ta không đánh lại Đế Hoàng, nhưng Đế Hoàng ăn một chưởng của ta, vẫn sẽ chết. Phu quân, chàng đã minh bạch chưa?”
........................
Đề xuất Voz: Kể lại một chuyện tình