Chương 1091: Quái Vật Đánh Không Chết

"Giờ này mà còn đùa được sao? Khu cách ly đang bạo loạn, nhân lực của chúng tôi còn không đủ để trấn áp, lấy đâu ra thời gian rảnh mà đi giúp các cậu giám sát một nhà tù?" Giọng viên quan chức ở đầu dây bên kia có vài phần thiếu kiên nhẫn.

"Bạo loạn? Trước đó vẫn ổn mà, sao bây giờ họ lại bạo loạn? Chẳng lẽ có nhiều người bệnh chết sao?" Trương Tiểu Hầu hoàn toàn kinh ngạc, vội vàng hỏi.

"Chúng tôi cũng không rõ. Mắt của những bệnh nhân kia đột nhiên hóa đỏ, trông như phát điên, còn tấn công cả những người xung quanh. Toi rồi, lần này toi thật rồi, cả thành Tạp Khắc sắp đại loạn đến nơi!" viên quan chức nói.

"Nhưng chúng tôi đã tìm ra..."

"Cậu đừng nói nữa, chúng tôi không thể cấp thêm nhân lực cho cậu đâu, tôi cũng không có nhiều thời gian để nói chuyện với cậu."

"Nhưng mà..."

Trương Tiểu Hầu còn muốn nói tiếp thì bên kia đã cúp máy. Hắn có thể nghe thấy đầu dây bên kia quả thực rất huyên náo, xem ra họ không lừa mình. Nhưng những bệnh nhân đó sao lại đột nhiên trở nên như vậy?

Trương Tiểu Hầu suy nghĩ một lúc rồi tranh thủ đến chỗ Mạc Phàm để báo cáo tình hình. Bệnh dịch ngày càng nghiêm trọng, thậm chí đã xảy ra bạo động. Một khi khu cách ly mất kiểm soát, để mọi người chạy ra ngoài lây nhiễm cho nhiều người hơn thì sự việc sẽ càng thêm rối rắm.

"Sao cửa lại đóng thế này? Mạc Phàm, Tâm Hạ, hai người có ở trong đó không?" Trương Tiểu Hầu gõ cửa nhưng không có động tĩnh nào.

Trương Tiểu Hầu quay người lại, phát hiện khu buồng giam thường ngày im ắng bỗng phát ra tiếng động. Hắn chạy lại thì thấy những tù nhân đang ồ ạt lao ra, ánh mắt lộ rõ hung quang nhìn mình chằm chằm.

"Lại có chuyện gì nữa đây, chẳng lẽ nhà giam cũng bạo động à?" Trương Tiểu Hầu nhìn những đôi mắt đỏ ngầu của đám tù nhân.

Trương Tiểu Hầu bây giờ đã là một quân thống, từng chiến đấu với vô số yêu ma, thậm chí đã trải qua Cố Đô hạo kiếp, nhưng chưa bao giờ cảm thấy khó đối phó như đám tù nhân này.

...

Bên trong cánh cửa sắt, hồng ma nhỏ đứng giữa đám tù nhân mọc đầy xúc tu, ra lệnh cho chúng tấn công Mạc Phàm.

"Bọn họ bị nhiễm tà khí quá nặng, chắc hẳn oán niệm trong lòng có liên quan đến việc này." Tâm Hạ nói.

Lúc đầu khi đi qua khu giam tù nhân bình thường, trông họ vẫn ổn, nhiều lắm cũng chỉ là dán ánh mắt thèm thuồng lên người ba cô gái đi ngang qua. Nhưng nơi này giam giữ những tội phạm nghiêm trọng hơn, bọn họ trúng tà khí nặng, không còn là thèm thuồng nữa mà là muốn ăn tươi nuốt sống những người ở đây.

"Bọn họ vẫn là con người, không thể giết được." Linh Linh nhắc nhở.

Những tên này chỉ bị khống chế tâm trí, cơ thể vì hấp thu tà khí mà có thêm chút năng lượng hắc ám, nhưng về cơ bản vẫn là con người.

"Anh Mạc Phàm, chỗ này giao cho em với Phân Ai đối phó, anh tập trung xử lý tên đầu sỏ đi." Tâm Hạ nói với Mạc Phàm.

Tâm Hạ vừa nói vừa khép hờ đôi mắt. Khi mở ra lần nữa, đôi mắt đẹp tựa hồ thu của nàng bỗng trở nên sắc bén như kiếm.

Tâm Linh Đâm Xuyên!

Tâm Hạ biết không thể giết những người này, họ cũng không phải tử tù, chỉ là nạn nhân của bệnh dịch, cho nên cách tốt nhất là tấn công vào tinh thần của họ.

Sức mạnh tinh thần vô hình vô ảnh thông qua ý niệm của Tâm Hạ trực tiếp truyền vào tâm trí của đám tù nhân. Những tên tù nhân đang sát khí bừng bừng lập tức ôm đầu đau đớn, kêu la thảm thiết, đầu như muốn nứt ra.

Các tù nhân ngã xuống từng hàng một. Tâm Linh Đâm Xuyên của Tâm Hạ có phạm vi rất rộng, thoáng chốc đã có hơn một trăm tên gục ngã.

"Anh Mạc Phàm, ra tay mau lên, em không cầm cự được lâu đâu!" Tâm Hạ nói.

"Được!"

Mạc Phàm không chậm trễ, dùng Độn Ảnh xuất hiện ngay trước mặt hồng ma nhỏ.

"Qua bên kia chơi đi!" Mạc Phàm vận sức mạnh không gian vào hai tay, nhấc bổng hồng ma nhỏ lên rồi ném thẳng về phía buồng giam bằng sắt.

Làm như vậy để tránh làm bị thương những tù nhân khác. Tâm Hạ và Phân Ai cũng hiểu ý, lập tức bố trí một kết giới bằng nước, dồn tất cả tù nhân vào một chỗ rồi bao bọc lại, vừa tránh cho họ bị ma pháp làm bị thương, vừa giúp Tâm Hạ có thể kiên trì thêm một lúc.

...

Hồng ma nhỏ vô cùng phẫn nộ. Ban đầu nó chỉ xem Mạc Phàm là một ma pháp sư trẻ tuổi nhỏ bé đến đây điều tra, sau đó vì không muốn bọn họ mang tin tức ra ngoài nên mới ra tay xử lý. Ai ngờ thực lực của những người này lại mạnh đến vậy.

Ầm!

Mạc Phàm đẩy tay ra, một lực vô hình từ xa ép hồng ma nhỏ dính chặt vào tường sắt.

Thực lực của hồng ma nhỏ cũng không yếu, nó bắt đầu gồng sức chống lại thuật Cách Không Di Vật của Mạc Phàm. Sau đó, nó bước từng bước về phía Mạc Phàm, giơ cao móng vuốt sắc dài.

Mạc Phàm biết thuật Cách Không Di Vật của mình còn thua xa trình độ của Ngả Giang Đồ, nên không tiếp tục dùng kỹ năng hệ Không Gian nữa mà chuyển sang thứ mình mạnh nhất lúc này.

Bạo Quân Hoang Lôi!

Mạc Phàm lật lòng bàn tay, lôi điện tựa như những binh lính được lệnh, nhanh chóng tập trung lại. Khi hắn vung tay, lôi điện hóa thành những sợi roi dài, quất vào người hồng ma nhỏ, kêu lên tanh tách.

Hồng ma nhỏ này da dày thịt béo, những tia lôi điện không để lại vết tích nào trên người nó. Mạc Phàm không dám sử dụng kỹ năng mạnh hơn trước khi kết giới bảo vệ được hình thành hoàn chỉnh, chỉ có thể dùng chiêu này để khống chế nó.

"Anh Mạc Phàm, bên em xong rồi, anh mau giải quyết nó đi!" Tâm Hạ nhắc nhở.

Mạc Phàm khẽ gật đầu, trong tay hắn đang tích tụ một lượng lớn lôi điện, ngay cả Bạo Quân Hoang Lôi cũng không chịu nổi sự cuồng bạo, đang trở nên kích động.

Thương Lôi Trảo!

Tay Mạc Phàm hóa thành vuốt rồng, sau đó vung ra. Những tia sét màu đen biến thành một chiếc móng vuốt rồng khổng lồ, mang theo uy thế hủy diệt trực tiếp xé nát lồng ngực của hồng ma nhỏ.

Thực lực của hồng ma nhỏ cũng chỉ tầm cấp thống lĩnh. Nếu là trước kia, Mạc Phàm đối phó sẽ có chút khó khăn, nhưng bây giờ uy lực của Lôi hệ đã tăng lên gấp ba, lại có thêm Lĩnh Vực Bạo Quân và Thương Lôi Trảo không thua kém gì ma pháp cao giai, muốn giết con hồng ma nhỏ này cũng không có gì khó.

Thương lôi xé nát cơ thể nó, lồng ngực đã nát bấy, trông không thể nào sống sót được nữa.

Điều kỳ lạ là, dù trông như sắp chết, miệng của hồng ma nhỏ lại nhếch lên một nụ cười quái dị.

"Ma pháp của ngươi rất mạnh, nhưng vĩnh viễn không thể giết được ta!" Từ thân thể bị thương nặng của nó tuôn ra tà khí, những tà khí này nhanh chóng chữa lành vết thương, giống như một xác sống bất tử.

Vấn đề là, ngay cả vong linh bên trong xác sống cũng không thể phục hồi sau khi bị đánh nát, huống hồ lôi điện vốn có tác dụng khắc chế chúng.

Mạc Phàm không dùng Bạo Quân Chế Tài nữa, mà mượn sức mạnh của Tiểu Viêm Cơ, trực tiếp tung ra kỹ năng Hỏa hệ mang tính hủy diệt.

Một tiếng nổ vang lên, ngay cả bức tường sắt kiên cố cũng bị thủng một lỗ lớn, ánh sáng bên ngoài chiếu rọi vào.

Mạc Phàm tin rằng lần này hồng ma nhỏ chắc chắn sẽ chết, nhưng tà khí lại một lần nữa bao bọc lấy nó, khôi phục lại dáng vẻ ban đầu.

Trên thế giới này, sinh vật có khả năng tự chữa lành vết thương nhanh nhất cũng không thể khôi phục từ tro bụi. Cho nên Mạc Phàm chắc chắn đây không phải là khả năng tự chữa trị, mà là ma pháp của mình không thể tiêu diệt được loại sinh vật này.

"Ta không phải đối thủ của ngươi, nhưng ngươi cũng đừng hòng tiêu diệt được ta. Thành phố này chẳng mấy chốc sẽ là của ta!" Âm thanh sắc bén của hồng ma nhỏ vang lên.

Trong lòng Mạc Phàm cảm thấy nặng trĩu.

Xem ra bệnh dịch càng lan rộng thì hồng ma nhỏ lại càng mạnh. Mấy thành phố bị nhiễm bệnh, người bệnh lại sinh ra cảm xúc tiêu cực, những cảm xúc đó trở thành chất dinh dưỡng cho nó. Mà khi có người chết đi, oán niệm sẽ đạt đến đỉnh điểm, lúc đó dù Mạc Phàm có chiến đấu với nó cũng chưa chắc là đối thủ.

"Mạc Phàm, e rằng sinh vật này có cơ thể cấu thành từ năng lượng thuần túy, lại có cả tư duy. Nó không thể so sánh với yêu ma thông thường, vì thế ma pháp vật lý thông thường vô dụng với nó!" giọng của Linh Linh truyền đến.

Hồng ma đúng là loại sinh vật hiếm thấy và đáng sợ. Mạc Phàm đã thử qua các hệ ma pháp khác nhưng cũng không có tác dụng.

Phân Ai tu luyện Quang hệ cũng đã thử, nhưng chỉ có thể làm giảm bớt tà tính của nó chứ không thể tiêu diệt hoàn toàn.

Đây là lần đầu tiên Mạc Phàm gặp phải loại quái vật khó giải quyết như vậy.

Nhìn thấy mình đánh tan hồng ma nhỏ nhưng nó lại phục hồi như cũ, Mạc Phàm tức giận vô cùng. Đang tính cho nó ăn thêm một chiêu Hỏa hệ thì hắn thấy hạt tà châu trên người mình bỗng sáng lên lập lòe.

Đúng rồi, hạt tà châu này chuyên hấp thụ năng lượng tà ác. Nói một cách nghiêm túc, nó còn là tổ tiên của con hồng ma nhỏ này, không chừng có thể hút được năng lượng của nó. Mạc Phàm thầm nghĩ.

Cân nhắc việc tên hồng ma nhỏ có thể cướp đoạt hạt tà châu, Mạc Phàm quyết định đánh cho nó tan tác rồi mới dùng tà châu hấp thụ năng lượng.

Các mảnh vỡ tà tính tỏa ra ánh sáng rực rỡ liền bị tà châu hút vào. Những mảnh vỡ cơ thể của hồng ma nhỏ sau khi bị tà châu hấp thụ đều lộ ra nguyên hình, hóa thành một luồng năng lượng đục ngầu chảy vào bên trong hạt tà châu, giống hệt như lúc dây chuyền Tiểu Nê Thu thu nạp tàn hồn vậy.

"Có hiệu quả thật này!" Mạc Phàm mừng rỡ. Hắn chỉ định thử xem sao, ai ngờ hạt tà châu này có thể hấp thụ được thật. Khó trách trước đó nó lại sáng lên.

"Để tao đánh mày thành từng mảnh, rồi thu lại từng mảnh một, xem mày còn giở trò được nữa không!" Sau khi tìm ra phương pháp, thủ đoạn của Mạc Phàm càng trở nên thô bạo hơn.

☾ Bước vào thế giới mộng mơ… Vozer dịch từng tờ yêu thương ☽

Đề xuất Voz: [Không thể ngủ] Hình như mới gặp ma trong nhà tắm
BÌNH LUẬN