Chương 1092: Bệnh Dịch Hỗn Loạn
Thân thể của Hồng Ma Nhỏ vẫn đang cố gắng ngưng tụ lại. Mỗi lần bị Ngưng Tụ Tà Châu hấp thụ một mảnh cơ thể, khí tức của nó lại suy yếu đi vài phần. Sau khi nhận ra đây không phải là tà châu bình thường, Hồng Ma Nhỏ bắt đầu lộ vẻ hoảng sợ, vội vàng tìm cách trốn thoát qua lỗ thủng mà Mạc Phàm đã tạo ra trước đó.
Mạc Phàm sao có thể để nó chạy thoát? Hắn lập tức thi triển Ti Dạ Thống Trị, dùng Cự Ảnh Đinh ghim chặt cơ thể năng lượng này lại.
Cứ hấp thụ từng mảnh một, quả nhiên khi đã tìm ra phương pháp thì mọi chuyện trở nên dễ dàng hơn nhiều.
Bị đánh nát rồi lại bị hấp thụ, lặp đi lặp lại nhiều lần, mảnh cơ thể cuối cùng của Hồng Ma Nhỏ cũng bị hút vào trong Ngưng Tụ Tà Châu.
Mạc Phàm kiểm tra năng lượng bên trong, quả thực đã tăng lên không ít. Đây là một tin tuyệt vời đối với hắn.
"Anh Phàm, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy?" Trương Tiểu Hầu đi vòng tới, vẻ mặt vẫn còn mờ mịt.
"Giải quyết được nguồn gốc bệnh dịch, không ngờ lại thu được năng lượng tà khí. Chuyện này nói ra dài dòng lắm, việc liên lạc với chính phủ thế nào rồi?" Mạc Phàm hỏi.
"Khu cách ly xảy ra bạo loạn, dường như các bệnh nhân không thể khống chế được cảm xúc của mình nữa." Trương Tiểu Hầu nói.
"Có kiểm soát được tình hình không?"
"E là không thể, dù sao số người bị nhiễm bệnh cũng quá nhiều."
Lòng Mạc Phàm lại trĩu nặng. Mặc dù đã tìm ra và tiêu diệt được nguồn cơn, nhưng bệnh vẫn là bệnh, những vật chất có hại kia vẫn còn trong cơ thể họ. Có lẽ bệnh dịch này không chỉ khiến họ mất đi lý trí mà còn khuếch đại những cảm xúc tiêu cực trong lòng, đây mới là điều đáng sợ nhất của Hồng Ma.
"Linh Linh, có thể tìm ra thứ gì giúp loại bỏ bệnh dịch không?" Mạc Phàm hỏi.
Giải quyết được Nịch Chú cũng là nhờ tìm ra Ngạt Thư để chế tạo kháng thể, từ đó sản xuất vaccine cho các thành phố ven biển.
Bệnh dịch này cũng cần phải tìm ra kháng thể từ nguồn lây bệnh, Mạc Phàm hy vọng Linh Linh sẽ có cách.
"Ngạt Thư là sinh vật, trên người nó tất nhiên sẽ có kháng thể. Vừa nãy anh chiến đấu với con quái vật này cũng thấy rồi, ma pháp không thể làm nó bị thương được. Bản thân nó là một khối năng lượng, tuyệt đối không có kháng thể." Linh Linh nói.
"Nếu nó là một khối năng lượng mà không phải sinh vật sống, vậy làm sao nó có thể truyền nhiễm dịch bệnh cho người khác được?" Phân Ai là một nữ hầu thực tập, cũng biết đôi chút về bệnh dịch.
"Trước đó em đã thấy kỳ lạ, tại sao các phương pháp điều trị thông thường lại không có tác dụng, khiến bệnh dịch ngày càng lan rộng và nghiêm trọng hơn. Nhưng căn bệnh này không bắt nguồn từ cơ thể, mà là từ trái tim con người. Nói một cách nghiêm túc, đây là một loại lây nhiễm cảm xúc tiêu cực. Mỗi người bệnh đều mang trong mình những cảm xúc tiêu cực, dưới sự xúc tác của con quái vật kia, những cảm xúc này sẽ lan rộng ra. Triệu chứng bên ngoài thì đúng là bệnh cảm cúm, nhưng việc xảy ra bạo loạn lại là do tâm bệnh. Nói cách khác, cảm xúc tiêu cực của mọi người ảnh hưởng lẫn nhau, không phải lây qua không khí hay thức ăn, mà là lây qua đường cảm xúc." Linh Linh giải thích.
"Trên đời này lại còn có loại dịch bệnh như thế sao?" Trương Tiểu Hầu khó tin nổi.
"Thứ này không phải miễn nhiễm hoàn toàn với ma pháp, nó thuộc về lĩnh vực của Tâm Linh hệ. Chỉ là một khi tà khí quá lớn mạnh thì Tâm Linh hệ cũng lực bất tòng tâm, dù sao bản thân Tâm Linh hệ cũng không thực sự có hiệu quả hủy diệt." Linh Linh nói.
"Nói nhiều cũng vô ích, khu cách ly đã xảy ra bạo loạn, coi như chúng ta đã thất bại, nhất định sẽ bị Đại hiền giả trách phạt." Phân Ai nói.
"Hừ, chuyện này sắp rối tung cả lên rồi. Lỗi là do bọn họ không cử người cấp bậc cao hơn tới đây, lại còn muốn hãm hại hai em." Mạc Phàm hừ lạnh, "Cái Parthenon Thần Miếu này rõ ràng không thánh thiện như người đời vẫn tưởng."
"Nếu là Tâm Linh hệ, em có thể thử xoa dịu cảm xúc tiêu cực của mọi người xem sao." Tâm Hạ nói.
Linh Linh lắc đầu: "Có quá nhiều người bị nhiễm bệnh, chị không thể nào xoa dịu hết được. Cho dù chị là một ma pháp sư Tâm Linh hệ Siêu giai, khi đối mặt với số lượng người bệnh khổng lồ như vậy, tinh thần của chị cũng sẽ sụp đổ. Biện pháp tốt nhất không phải là trấn áp nó, mà là chuyển nó đến một nơi hợp lý, nếu không Hồng Ma Nhỏ sẽ sớm hồi sinh, thậm chí còn đáng sợ hơn trước."
Nói xong, Linh Linh nhìn Ngưng Tụ Tà Châu trên tay Mạc Phàm, dường như đã nghĩ ra điều gì đó nhưng tình hình khẩn cấp nên không hỏi nhiều, chỉ nói với Mạc Phàm: "Hạt châu này có thể hấp thụ những thứ đó à?"
"Đúng vậy, nó có thể hấp thụ, nhưng anh cảm thấy tà tính trong tà châu lại tăng thêm một chút." Mạc Phàm nói.
Vật này đã được Bao lão đầu xử lý qua, Ngưng Tụ Tà Châu giờ chỉ đơn thuần là một vật chứa năng lượng, không còn mang theo sự mê hoặc hay tấn công tinh thần. Nhưng sau khi hấp thụ Hồng Ma Nhỏ, nó lại trở nên lạnh lẽo và đặc quánh hơn. Ngưng Tụ Tà Châu sẽ tịnh hóa Hồng Ma Nhỏ thành năng lượng mà Mạc Phàm có thể sử dụng, nhưng chắc chắn sẽ có nhiều tạp chất.
"Chị Tâm Hạ, chị không thể dùng tâm niệm của mình để chống lại nguồn năng lượng tiêu cực khổng lồ này, nhưng chị có thể dẫn chúng vào bên trong hạt châu này. Bệnh dịch cũng sẽ theo đó mà biến mất." Linh Linh nói ra biện pháp của mình.
Chuyển những năng lượng cảm xúc tiêu cực kia vào hạt châu, Tâm Hạ sẽ không bị tà khí tấn công, đây đúng là cách tốt nhất.
"Được, chuyện này không nên chậm trễ, chúng ta trở về khu cách ly thôi." Tâm Hạ nói.
Trên đường trở về, Mạc Phàm gọi điện thoại cho Bao lão đầu, hỏi xem Ngưng Tụ Tà Châu sau khi hấp thụ một lượng lớn năng lượng cảm xúc như vậy có nuôi dưỡng ra một Hồng Ma đời kế tiếp hay không. Hắn cần phải biết để làm nó cạn kiệt hoặc nhờ Bao lão đầu tịnh hóa. Nếu lỡ nuôi ra một con Hồng Ma còn đáng sợ hơn thì gay go, dù sao cũng có hơn nửa thành phố bị nhiễm bệnh cơ mà.
...
Khung cảnh ở khu cách ly bây giờ là một mớ hỗn loạn. Các thiết bị y tế bị bệnh nhân đập phá, ngay cả phòng cách ly cũng bị phá tan tành. Nếu không phải thành phố Tạp Khắc có mấy ma pháp sư mạnh mẽ đặt kết giới nhốt hết các bệnh nhân lại, không biết cả thành phố sẽ biến thành dạng gì.
Các ma pháp sư quân đội xếp thành hàng dài đứng bên ngoài, nhưng vì các bệnh nhân vẫn là con người chứ không phải yêu ma, nên họ không biết phải dùng ma pháp gì để đối phó.
"Các cô chạy đi đâu vậy? Nơi này đã thành ra thế này, còn dám tự ý rời khỏi vị trí! Chuyện này tôi nhất định sẽ báo cáo lại với Điện Mẫu để xử lý hai cô thật nặng!" Cổ Lan thấy Tâm Hạ và Phân Ai, lập tức thẹn quá hóa giận mà chỉ trích.
Cổ Lan đến đây vốn chỉ để kiểm tra tình hình, phòng trường hợp Parthenon Thần Miếu bị mang tiếng là không ứng phó toàn lực. Nhưng bà ta không ngờ bệnh dịch lại trở nên nghiêm trọng thế này, cả thành phố đang hoảng loạn, một số quan chức thậm chí đã đề xuất những phương pháp vô nhân đạo để ngăn bệnh dịch lan sang nơi khác.
"Parthenon Thần Miếu phái đám trẻ con còn hôi sữa các người đến đây, tốt lắm, tốt lắm! Nếu đã không muốn cứu giúp Croatia thì đừng có giả nhân giả nghĩa nữa! Croatia chúng tôi không cần loại thương hại này, chúng tôi rất thất vọng về Thánh nữ An Đức của các người!" Quan chỉ huy Darry tức giận nói.
"Chuyện này... chuyện này không liên quan tới Thánh nữ An Đức, chúng tôi đã cử vị này... vị ứng cử viên này đến đây, là do cô ta xử lý không tốt!" Cổ Lan biến sắc, vội vàng đổ hết tội lỗi lên đầu Tâm Hạ.
"Ứng cử viên? Cô ấy ư?" Darry liếc nhìn Tâm Hạ, thấy cô gái này cũng chỉ trạc tuổi mình.
Mặc dù ứng cử viên của Parthenon không phân biệt tuổi tác, nhưng cô gái này vẫn còn quá trẻ, trông như một học sinh trung học.
"Cách đây không lâu Điện Mẫu đã đề cử cô ta làm ứng cử viên, Đại hiền giả của chúng tôi không xem xét kỹ mà đã phái cô ta tới đây." Cổ Lan tiếp tục đổ thêm dầu vào lửa.
Nếu bệnh dịch ở Croatia trở nên nghiêm trọng, Đại hiền giả Mai Lạp Nhược cũng sẽ phải chịu trách nhiệm hoàn toàn, điều đó cũng sẽ ảnh hưởng tới Thánh nữ An Đức. Bây giờ tình hình đã nghiêm trọng, nếu không thể trốn tránh thì chỉ còn cách đổ trách nhiệm lên đầu người khác, để mọi người tin rằng Đại hiền giả không có lỗi, lỗi là do một ứng cử viên vô dụng.
"Anh Phàm, Tâm Hạ, hai người nhìn vị tướng quân mặt sắt đứng cạnh quan chỉ huy kia đi." Giọng Trương Tiểu Hầu trầm xuống, vẻ mặt nghiêm túc.
"Có chuyện gì thế?" Mạc Phàm hỏi.
"Anh ta không có quân hiệu rõ ràng, nhưng lại mặc quân phục cấp tướng. Loại quân nhân này thường làm những việc..." Trương Tiểu Hầu ngập ngừng.
Mạc Phàm liếc nhìn quan chỉ huy Darry, cũng thấy được vị tướng quân mà Trương Tiểu Hầu nói.
"Ý của chú là, nếu tình hình không thể kiểm soát được, họ sẽ..." Mạc Phàm không dám nghĩ tiếp.
Bệnh dịch truyền nhiễm còn đáng sợ hơn cả yêu ma, cho nên chính phủ sẽ không để nó lây lan thêm nữa. Những người điên cuồng mất lý trí kia sẽ phá vỡ kết giới, và đến lúc đó, người ra tay chính là vị tướng quân không mang quân hiệu kia.
Tâm Hạ thông minh, lập tức hiểu được ý của Trương Tiểu Hầu.
Đề xuất Voz: Gặp em