Chương 11: Ngôi Sao Thứ Bảy
“Bốn viên, năm viên đều đã khống chế được, nhưng độ khó ngày càng cao hơn. Haizz, không biết trước khi học kỳ này kết thúc có thể khống chế được cả bảy tên tiểu quỷ này để nối liền tinh quỹ hay không nữa… Mà nói đi cũng phải nói lại, Hầu Tử bảo hiện tại cậu ta nhiều nhất cũng chỉ có thể luyện tập khống chế trong một giờ, thêm chừng năm phút là không chịu nổi. Sao mình vừa bắt đầu đã có thể luyện tập được hai tiếng rồi nhỉ? Chẳng lẽ đây là phúc lợi của việc thức tỉnh song hệ?” Mạc Phàm lẩm bẩm.
“Thời gian khống chế tinh tử lần đầu thường như nhau, nếu vậy chẳng phải thời gian của mình nhiều gấp đôi bọn Hầu Tử sao?”
Tinh thần lực của mỗi học viên ma pháp khi thức tỉnh đều có hạn, mỗi lần thử khống chế một ngôi sao đều là một lần hao tổn tinh thần. Với trình độ tinh thần lực của các học viên ma pháp hiện tại, tuyệt đại đa số mọi người chỉ có thể khống chế trong một giờ.
Bỗng dưng có ưu thế hơn một giờ luyện tập mỗi ngày, cộng thêm nỗ lực không ngừng, tiến độ tu luyện của Mạc Phàm đã vượt xa bạn học. Ngay cả học sinh xuất sắc nhất lớp là Mục Bạch – nghe chó săn của cậu ta chém gió thì cũng chỉ mới khống chế được ba ngôi sao mà thôi.
Bảy viên mới có thể tu thành chính quả, Mạc Phàm đã khống chế được bốn viên, hy vọng trong tuần này có thể đột phá lên năm viên. Xem ra việc thức tỉnh song hệ không chỉ đơn thuần mang lại cho Mạc Phàm hai hệ ma pháp ưu việt, mà thời gian tu luyện cũng nhanh hơn người khác rất nhiều.
Đúng là một ưu thế hoàn hảo!
Chinh phục đỉnh cao nhân sinh, cưới bạch phú mỹ, tất cả đều nằm trong tầm tay!
Tám giờ, chuẩn bị vào học. Tiết đầu tiên là Yêu Ma Học, giáo viên phụ trách môn này là chủ nhiệm lớp bên cạnh – Trương Kiến Quốc.
“Mạc Phàm, tại sao trò lại đến trễ? Ngay cả thái độ cũng không thể đàng hoàng một chút sao? Thiên phú của trò vốn đã không bằng hầu hết bạn học, thiên tư lại đặc biệt kém cỏi, đã vậy còn không chăm chú học hành. Trò xem bạn học Hứa Chiêu Đình đi, thiên phú Lôi hệ, thiên tư tốt, thái độ học tập cũng tốt, trò ấy đã có thể khống chế bốn ngôi sao Lôi hệ rồi. Còn trò thì sao? Ta nghe nói một cái cũng chưa được đúng không? Hỏa hệ thức tỉnh trên người trò quả thật lãng phí.”
Trương Kiến Quốc thấy Mạc Phàm đến muộn mà còn đủng đỉnh khoan thai, lập tức không chút khách khí mà răn dạy.
Mạc Phàm không khỏi bật cười khinh bỉ. Lão Trương Kiến Quốc “rau má” này, không nói thì thôi, cứ hễ mở miệng là y như rằng mỗi tiết đều phải lôi tên gia hỏa Lôi hệ kia ra nhắc một chút mới chịu được.
Bạn học tên Hứa Chiêu Đình kia chính là tên nhóc đã thức tỉnh Lôi hệ trong lễ khai giảng. Trương Kiến Quốc ngày nào cũng treo cậu ta bên miệng, dù đang giáo huấn người khác thì vẻ mặt cũng không che giấu nổi sự đắc ý.
“Tên kia khống chế được bốn viên ngôi sao thì đã sao, lão tử đây đã được 6 viên, chỉ còn thiếu bước cuối cùng thôi đó.” Mạc Phàm âm thầm khinh thường nhưng không nói ra, chỉ thản nhiên đi về chỗ ngồi của mình.
“Được rồi, mọi người mở sách Yêu Ma ra đi, hôm nay ta sẽ tiếp tục giảng giải cho các trò về các loại yêu ma thường gặp. Mọi người đều biết, yêu ma phân bố ở thế giới chúng ta đều nằm ngoài thành thị, chúng mang tính công kích tuyệt đối với nhân loại, lang thang khắp nơi và chém giết lẫn nhau. Như vậy, một khi Ma Pháp Sư ra ngoài nơi hoang dã gặp phải Độc Nhãn Ma Lang thì phải làm như thế nào?” Trương Kiến Quốc vui vẻ bắt đầu bài giảng.
Độc Nhãn Ma Lang là loại yêu ma sinh sống ở khu vực hoang dã gần với con người nhất. Mạc Phàm đã từng thấy hình dáng của nó qua sách vở và video, phải nói là cực kỳ hung tàn.
Người thường không có cách nào đối phó với loại sinh vật này, chỉ có Ma Pháp Sư mới có thể chiến đấu với nó. Đương nhiên, với những học viên ma pháp vẫn chưa thể phóng thích bất kỳ kỹ năng nào mà nói, một khi gặp phải Độc Nhãn Ma Lang thì chỉ có nước hứng chịu một trận gió tanh mưa máu, bị tàn sát không thương tiếc.
Độc Nhãn Ma Lang là yêu ma trọng điểm mà Trương Kiến Quốc đã dành cả một buổi để giảng giải, Mạc Phàm nghe đến phát phiền.
Hiện tại, Mạc Phàm dựa vào thời gian tu luyện gấp đôi độc nhất của mình đã khống chế được sáu ngôi sao Lôi hệ. Chỉ cần cậu tập trung tinh thần tuyệt đối là có thể khiến sáu ngôi sao nhỏ đó ngoan ngoãn xếp thành tinh quỹ.
Vấn đề là ngôi sao thứ bảy lại đặc biệt khó thu phục, tựa như một gái trinh tiết liệt nữ, dù mềm mỏng hay cứng rắn đều không chịu khuất phục, làm Mạc Phàm nóng hết cả ruột.
Mẹ nó, chỉ còn thiếu mỗi bước này thôi!
“Phàm ca, tiến độ tu luyện Hỏa hệ của anh đến đâu rồi?” Trương Tiểu Hầu thấy Mạc Phàm ngồi xuống liền vội vàng hỏi.
“Vẫn như cũ.” Mạc Phàm trả lời qua loa.
Hỏa hệ…
Đúng như Trương Kiến Quốc đã nói, đến giờ Mạc Phàm vẫn chưa thể khống chế được bất kỳ một ngôi sao Hỏa hệ nào.
Cũng chẳng có cách nào khác, học kỳ này hắn đã dồn tất cả tinh lực vào Lôi hệ cả rồi.
“Không thể nào, xem ra nền tảng của anh thật sự ảnh hưởng đến việc tu luyện rồi. Em nghe nói tên Mục Bạch kia đã có thể khống chế được bốn ngôi sao Băng hệ, nếu cậu ta nỗ lực hơn nữa vào mùa đông này, không chừng học kỳ sau là có thể hoàn thành việc phóng thích kỹ năng sơ giai của Băng hệ – Băng Mạn.” Trương Tiểu Hầu nói.
“Ta biết rồi.”
“Đại ca à, sao anh chẳng nóng nảy chút nào vậy? Em đã nói với anh rồi, cậu ta và tên chó săn Triệu Khôn Ba đang âm mưu dạy cho anh một bài học đó.”
“Không sao, cứ để bọn họ đến đây.”
Hiện tại trong đầu Mạc Phàm chỉ toàn suy nghĩ làm sao để khống chế được ngôi sao thứ bảy, những chuyện khác cứ coi như không khí.
“Haizz, nói chung là anh cẩn thận đi. Học kỳ này sắp kết thúc rồi, Phàm ca, học kỳ sau anh nhất định phải nỗ lực hơn. Nếu trong kỳ khảo hạch phóng thích ma pháp sắp tới mà anh không hoàn thành được, có khả năng nhà trường sẽ dựa vào đó mà buộc anh thôi học đó.”
Một học kỳ nhanh chóng kết thúc, Mạc Phàm mơ hồ cảm nhận được ngôi sao thứ bảy dường như đã bắt đầu cảm động trước sự thành tâm của mình.
“Mẹ nó, tu luyện thế này còn khó hơn cả hầu hạ nữ thần, ngày đêm nào cũng phải dỗ dành ngon ngọt.” Mạc Phàm một bên oán giận, một bên đi ra ngoài trường.
Cả học kỳ này, cậu gần như chưa từng bước chân ra khỏi cổng trường, ngày nào cũng luyện tập khống chế hai giờ, mười giờ minh tưởng, sau đó là đi học, ăn cơm, không một ngày nào ngơi nghỉ.
Dù sao thì học kỳ này cũng đã kết thúc, các bạn học đều nhân kỳ nghỉ đông này mà về nhà với mẹ cả rồi.
Ra khỏi trường, Mạc Phàm gần như vô thức định bắt xe buýt về nhà, nhưng khi bừng tỉnh lại thì trong lòng chỉ còn lại một mảng mờ mịt.
Suýt chút nữa thì quên, nhà đã bị lão ba bán mất rồi, cậu bây giờ chẳng khác nào một kẻ không nhà để về.
Hơn nữa lão ba Mạc Gia Hưng lại đang lái xe, Mạc Phàm nghĩ mình thật sự không còn nơi nào để đi. Cuối cùng, cậu quyết định đến nhà dì út để thăm Tâm Hạ một chút.
Nói gì thì nói, cũng đã nửa năm không gặp Tâm Hạ, không biết em ấy giờ ra sao nữa.
“Mình đến thẳng trường đón em ấy vậy.”
Mạc Phàm bắt một chiếc xe buýt đi về hướng một trường trung học khác.
Ngồi trên xe, Mạc Phàm rảnh rỗi không có việc gì làm lại tiếp tục luyện tập khống chế, xem thử ngôi sao thứ bảy kia đã chịu vào khuôn khổ hay chưa.
Mỗi ngôi sao thuộc các hệ khác nhau đều có tính tình khác biệt, cần phải dùng những thủ thuật khác nhau. Mạc Phàm thử dùng lời ngon tiếng ngọt dỗ dành mấy tối, lạ là có thể khiến ngôi sao này nghe lời. Song nó vẫn có chút đặc biệt táo bạo, khó mà chạm vào, làm không tốt còn có thể bị tinh thần phản phệ, lúc đó sẽ phải chịu những cơn đau đớn dữ dội, tinh thần lực cũng sẽ tiêu hao nhiều hơn.
Mạc Phàm vẫn không nắm chắc có thể thu phục được ngôi sao thứ bảy nóng nảy này, hễ một lời không hợp là liền động tay động chân, thật sự như mấy tiểu thư khó chiều, khó hầu hạ vô cùng.
Cũng may là quan hệ giữa đôi bên gần đây có vẻ tiến triển tốt, ngôi sao táo bạo này đã dần dần thể hiện ý muốn lắng nghe. Nếu không phải vậy, Mạc Phàm thật sự muốn khóc, riêng ngôi sao thứ bảy này đã tiêu tốn của cậu gần một tháng trời.
Đề xuất Voz: Khi Miền Ký Ức Giao Thoa