Chương 12: Giải Phóng – Lôi Ấn
“Nào nào, xếp hàng vào vị trí!”
Mạc Phàm trầm tĩnh trở lại, tập trung cao độ để thử khống chế đồng thời bảy ngôi sao nhỏ một lần nữa.
Ngôi sao đầu tiên đã rất ngoan ngoãn, đó là nhờ công sức chăm bẵm mỗi ngày của hắn. Mạc Phàm chỉ cần ra lệnh một tiếng, ngôi sao hoạt bát này lập tức đứng yên, ngưng lại ở vị trí trung tâm tinh trần.
Ngôi sao thứ hai có vẻ hơi quật cường, dù không tình nguyện nhưng vẫn lập tức nối đuôi ngôi sao thứ nhất, xếp vào quỹ đạo. Theo sát phía sau là ngôi sao thứ ba, thứ tư và thứ năm. Ngôi sao thứ sáu đặc biệt nghe lời, tung tăng chạy đến nhập hội.
Chà, chỉ còn ngôi sao cuối cùng nữa thôi.
Ý niệm của Mạc Phàm tập trung cao độ, toàn bộ tinh thần lực lúc này đều dồn vào ngôi sao thứ bảy.
Ngôi sao này đang bay như điên trong tinh trần, nhưng khi nghe thấy ý niệm của Mạc Phàm thì cũng chậm rãi dừng lại, mang theo vẻ thiếu kiên nhẫn và khó chịu, từ từ tiến vào tinh quỹ.
Ngoan lắm, ngoan lắm!
Mạc Phàm cảm nhận được ngôi sao thứ bảy sắp bị khuất phục, trong lòng không khỏi có chút kích động.
Nếu sáu ngôi sao đầu là lũ cún ngoan ngoãn, chỉ cần ra lệnh là chúng sẽ đứng im không nhúc nhích, thì ngôi sao thứ bảy này đích thị là một con mèo chảnh chọe, mẹ nó, toàn thân toát ra vẻ cao ngạo và thiếu kiên nhẫn.
*Nếu ngươi đã muốn ta yên lặng thì ta đây cũng sẽ cố hết sức phối hợp một chút vậy.*
Từ từ, từ từ...
Cuối cùng, ngôi sao thứ bảy cũng chịu an tĩnh trở lại, cùng sáu ngôi sao khác nối đuôi nhau xếp hàng trên tinh quỹ.
Trong phút chốc, bên trong tinh trần rực rỡ duy mỹ xuất hiện một tinh quỹ kinh diễm mê người với màu tím đặc trưng của Lôi hệ. Ngôi sao thứ nhất kéo theo sáu ngôi sao khác cùng nhau chuyển động cực nhanh, tạo thành những vệt sáng tím biếc đầy mỹ lệ.
Tinh quỹ hình thành!
Ma pháp xuất hiện!
Mạc Phàm đang mặc bộ đồ đen ngồi ở băng ghế cuối trên xe buýt, bỗng nhiên một quỹ tích dạng đường cong lượn lờ quanh cơ thể hắn, màu tím tinh trần chợt lóe lên, bao bọc cả người Mạc Phàm trong một luồng năng lượng không thể diễn tả thành lời.
“Lôi Ấn, là Lôi Ấn!”
Trong lòng Mạc Phàm mừng như điên, chỉ muốn ngửa mặt lên trời cười một tràng thật to.
Xì, xì, xì ~~~~
Trên tay phải Mạc Phàm lúc này chẳng khác nào có một con mãng xà tím đang quấn quanh, sức mạnh của Lôi Ấn ngạo nghễ hiện hữu. Chỉ cần Mạc Phàm vung tay, nó nhất định sẽ hóa thành một đạo lôi điện cuồng bạo bay về phía giữa xe buýt.
“Trời ạ, Ma Pháp Sư, là Ma Pháp Sư!”
“Còn là Ma Pháp Sư Lôi hệ nữa! A… Sao cả người tôi đột nhiên có cảm giác tê dại thế này?”
Bên trong xe buýt vang lên những tiếng hô kinh ngạc, từ ông lão vừa mua xong mớ rau, cô gái đang cúi đầu lướt điện thoại, cho đến một gã sắc lang đang có hành vi đồi bại với một thiếu nữ. Tất cả đều kinh ngạc tột độ, nhìn chằm chằm về phía Mạc Phàm ở hàng ghế cuối.
“Đại… Đại pháp sư, lần sau tôi không dám nữa, lần sau tôi không dám nữa! Xin ngài tha cho tôi một lần, tôi có mắt như mù không thấy núi Thái Sơn.” Đột nhiên, gã sắc lang đang sàm sỡ thiếu nữ kia sợ đến mức quỳ rạp xuống đất, nước mắt nước mũi tèm lem hướng về phía Mạc Phàm cầu xin tha thứ.
Gã sắc lang trung niên này cho rằng vị Ma Pháp Sư trẻ tuổi kia vì trông thấy hành vi hèn mọn của mình mới tức giận bộc phát sức mạnh Lôi đình.
Sức mạnh Lôi đình này quả thực đáng sợ, cơ thể mọi người trên xe đều bị luồng năng lượng này làm cho tê rần, đặc biệt là gã sắc lang, bàn tay của gã giống như bị điện giật, sớm đã không còn cảm giác.
“Tha cho cái mạng chó của ngươi. Lần sau còn để ta bắt gặp, ta sẽ phế luôn tay ngươi.” Mạc Phàm đột nhiên đứng dậy, khí thế nghiêm nghị nhìn xuống gã sắc lang.
“Vâng, vâng, lần sau tuyệt đối không dám, tuyệt đối không dám nữa!” Nói xong, gã sắc lang thừa dịp tài xế dừng trạm, vội vàng lăn khỏi xe.
Các cô chú bác xung quanh lập tức cất lời khen ngợi. Thấy đây chỉ là một cậu học sinh trung học, ánh mắt sùng bái của mọi người dành cho Mạc Phàm càng thêm phần mãnh liệt.
“Mẹ ơi, anh trai kia ngầu quá! Sau này con có thể lợi hại được như anh ấy không ạ?” Một cậu bé khoảng bảy, tám tuổi kéo váy mẹ, ngây thơ hỏi.
“Ma Pháp Sư không phải ai cũng làm được đâu con, đặc biệt là Ma Pháp Sư Lôi hệ nữa đó, bảo bối à.”
Mạc Phàm nhận thấy ma pháp của mình đã gây chấn động trên xe, để tránh phiền phức, cậu vội vàng xuống ở trạm kế tiếp.
Đứng bên ven đường rồi mà tâm tình cậu vẫn chưa thể bình tĩnh trở lại.
“Đệch! Mẹ nó, ngầu vãi!”
Mạc Phàm hồi tưởng lại cảnh Lôi Ấn quấn quanh cánh tay, chỉ cần tùy ý vung lên là có thể khiến người khác khiếp sợ. Cảm giác này quá khủng, trước nay chưa từng có, cứ như một giấc mơ vậy.
“Đây chính là ma pháp?”
“Đây chính là ma pháp!”
Tim Mạc Phàm đập thình thịch, dù khi nãy Lôi Ấn vẫn chưa thực sự được phóng thích ra ngoài, nhưng hắn vẫn cảm nhận được uy lực lôi đình tuôn trào từ bên trong, tùy ý để mình kiểm soát. Quả thật, Lôi hệ đã mang lại cho hắn một nguồn sức mạnh không thể tưởng tượng nổi.
Tất cả mọi người trên xe đều nhìn mình với ánh mắt tôn kính, còn dọa cho tên sắc lang kia phải quỳ rạp dưới đất. Lôi lực thần kỳ quấn quanh cánh tay… Đây là niềm vui sướng mà trước đây hắn chưa từng có, thật khó mà tin nổi.
“Hahahaha, mình đã học được Lôi Ấn chỉ trong một học kỳ! Bây giờ trong cả ngàn người, mấy ai cản được mình? Mục Bạch thì sao chứ, Chiêu Đình thì đã thế nào? Tất cả cũng phải quỳ dưới chân lão tử mà thôi!”
Chỉ trong một học kỳ, Mạc Phàm đã có thể phóng thích Lôi Ấn, việc mà đám học sinh trong trường phải mất cả năm mới hoàn thành.
Từ lúc khai giảng đến khi kết thúc học kỳ, Mạc Phàm chỉ dùng tổng cộng 5 tháng. Tốc độ tu luyện này nếu công khai ra ngoài, khẳng định không chỉ bạn học cùng lớp mà cả chủ nhiệm lẫn toàn bộ giáo viên trong trường cũng phải há hốc mồm kinh ngạc.
Còn nhớ cách đây không lâu, lão sư dạy môn Yêu Ma là Trương Kiến Quốc cứ thao thao bất tuyệt khoe khoang về mấy học trò cưng mà lão đắc ý, nào là Mục Bạch, nào là Hoàng Khải Minh… đều đã có thể kiểm soát được bốn ngôi sao.
Hahaha, lão tử đây bây giờ đã phóng thích được cả Lôi Ấn rồi! Mục Bạch à, cái thằng “lục trà nam” như cậu lấy tư cách gì mà so găng với lão tử chứ?
Lôi Ấn này chỉ mới nắm trong tay thôi đã cảm nhận được sức mạnh lôi đình cuồng bạo muốn thoát ra. Thật không biết nếu chân chính phóng thích ra ngoài thì sẽ khủng khiếp đến mức nào nữa. Trời ạ, chỉ tưởng tượng thôi đã thấy kích động rồi!
Phải hít thật sâu, hít thật sâu, không thể cứ như một thằng ngốc đứng giữa đường lớn mà cười toe toét được. Phải bình tĩnh lại, hiện tại mình đã là một Ma Pháp Sư lợi hại rồi.
Mạc Phàm thực sự rất muốn sử dụng Lôi Ấn một lần nữa, có điều sau khi hoàn thành nó lúc nãy, cậu lại cảm thấy cơ thể dâng lên một cảm giác mất sức, choáng váng.
“Đây chẳng phải là cái gọi là tiêu hao tinh thần lực mà giáo viên đã nói sao?” Mạc Phàm lẩm bẩm.
Thường ngày, hắn có thể duy trì luyện tập khống chế trong vòng hai giờ, vượt quá thời gian đó tinh thần mới có cảm giác uể oải. Vừa nãy ở trên xe buýt, hắn luyện tập nhiều nhất cũng chỉ 20 phút, nhưng có lẽ vì Lôi Ấn hoàn thành trong nháy mắt đã rút cạn toàn bộ năng lượng tinh thần dồi dào của hắn.
Điểm này Mạc Phàm vẫn có thể ứng biến được. Chỉ cần không hoàn thành tinh quỹ hoàn chỉnh thì sẽ không tiêu hao quá nhiều ma năng. Thậm chí nếu đã nối liền tinh quỹ, chỉ cần không truyền toàn bộ tinh thần lực vào đó thì vẫn có thể đạt được hiệu ứng ma pháp mà chỉ tiêu hao một nửa năng lượng.
Trước đây chưa từng làm Ma Pháp Sư, chỉ toàn chơi Liên Minh Huyền Thoại, cảm giác này đúng là huyền thoại
Đề xuất Huyền Huyễn: Bán Tiên