Chương 1130: Báu Vật Niệm Thạch

Vừa quay về đấu trường, Mạc Phàm lập tức được đưa đi trị thương.

Độc tính lan ra có phần khoa trương, nửa người Mạc Phàm đã biến thành màu xanh biếc. Chính Hàn Tịch đã ra tay chữa trị, phải tốn rất nhiều thời gian mới loại bỏ được hết độc tố.

Sau khi loại bỏ hết độc tố, Hàn Tịch mới nối lại cánh tay cho hắn. Năng lực trị liệu của Hàn Tịch quả thật rất mạnh, chẳng bao lâu sau, cánh tay của Mạc Phàm đã khôi phục như cũ.

Thông thường, chi bị chém đứt chỉ cần còn nguyên vẹn và được mang về kịp thời, dưới sự trợ giúp của ma pháp hệ Trì Dũ là có thể nối lại và khôi phục rất nhanh. Nhưng nếu phần bị chém nát bét thì sẽ mất rất lâu, có khi phải cần đến mấy tháng.

"Nói cách khác, đó là báu vật của trận thi đấu đoạt bảo từ 32 năm về trước?" Mạc Phàm nhìn chằm chằm Hàn Tịch, hỏi.

"Đúng vậy, ai mà ngờ các cậu lại lạc vào trong đó." Hàn Tịch dùng băng gạc màu xanh vàng quấn quanh cánh tay Mạc Phàm, dặn hắn không được vận động mạnh trong một hai ngày tới.

"Mẹ kiếp, suýt nữa thì bị thằng béo người Thụy Điển kia hại chết!" Mạc Phàm không nhịn được chửi thề.

Lẽ ra ngay từ đầu không nên tin lời của thằng béo đó, suýt nữa thì cả đám mất mạng ở cái nơi quỷ quái kia. Mục Ninh Tuyết đã phải sử dụng Băng Sát Tinh Cung, không biết sẽ mất bao lâu để phục hồi, có ảnh hưởng đến các trận đấu sau này hay không vẫn còn là một ẩn số. Cô ấy đã trông chờ vào cuộc thi đấu của học phủ chi tranh này biết bao.

"Tiếc thật, nếu các cậu mang được báu vật kia về thì tốt biết mấy. Ta nhớ không lầm thì đó là một viên Niệm Thạch. Viên Niệm Thạch này có thể tăng cường tinh thần lực trên phạm vi lớn, đối với các pháp sư hệ Tâm Linh, hệ Nguyền Rủa, hệ Không Gian mà nói, nó có ích lợi vô cùng lớn." Hàn Tịch thở dài nói.

"Viên Niệm Thạch này quý lắm sao?" Mạc Phàm hỏi.

"Vào thời đó, giá trị của nó cũng không quá đắt, bởi vì người ta đã đào được một mỏ Niệm Thạch ở Iceland, nên Niệm Thạch lúc ấy rất phổ biến trên toàn thế giới. Cũng chính thời gian đó, rất nhiều nhân tài xuất chúng về hệ Không Gian, hệ Tâm Linh đã xuất hiện nhờ vào lợi ích mà Niệm Thạch mang lại. Về sau, mỏ Niệm Thạch bị khai thác cạn kiệt, rất nhiều thợ săn lão làng cũng không tìm được mỏ nào khác, cho nên đến thời đại của chúng ta, nó được xem như một món đồ cổ trân quý..." Hàn Tịch kể.

Thấy Hàn Tịch lộ vẻ hoài niệm, Mạc Phàm bèn lấy chiếc hộp vẫn còn dính dấu tay máu ra, mở nắp rồi đưa tới trước mặt ông, hỏi: "Có phải thứ này không?"

Hàn Tịch liếc nhìn, theo bản năng gật đầu ngay lập tức. Niệm Thạch khá đặc biệt, toàn thân màu bạc trong suốt, điểm xuyết những hoa văn tựa tinh vân, rất dễ nhận ra.

Nhưng rất nhanh, Hàn Tịch nhận ra điều gì đó, mắt ông trợn trừng lên hỏi: "Cậu... cậu lấy nó ở đâu ra???"

Tiếng hét của Hàn Tịch làm Mạc Phàm giật nảy mình.

"Em nhặt được thôi. Là đội của Kelly tìm thấy trước, nhưng kết quả thế nào thì ngài biết rồi đấy. Thế là nó rơi vào tay em, tiện thể mang ra luôn, không ngờ lại là báu vật từ 32 năm trước." Mạc Phàm vừa mừng vừa sợ.

Tăng cường tinh thần lực! Đây chẳng phải chính là tài nguyên mình đang cần nhất hay sao? Ma pháp hệ Không Gian của hắn cần được tăng cường rất nhiều, nếu không thì sức chiến đấu chẳng khác nào gân gà. Có viên Niệm Thạch này, hệ Không Gian của mình cũng có thể một mình đảm đương một phương.

"Tốt, tốt, tốt! Vừa táo bạo lại vừa cẩn thận. Đây đúng là một món đồ tốt!" Hàn Tịch phá lên cười.

Món hời từ trên trời rơi xuống, Mạc Phàm tội gì không nhận. Hắn đã mang về một món báu vật còn giá trị hơn cả bảo vật trong cuộc thi đoạt bảo lần này. Theo như Hàn Tịch ước tính, món đồ có niên đại 32 năm này nếu mang đi đấu giá, giá trị còn cao hơn một Hồn Chủng có lĩnh vực tốt nhất.

"Vậy ngài nói cho em biết cách sử dụng nó đi, hehe, tốt nhất là có thể giúp em tăng vọt sức mạnh một lần, như thế thì phần thi đấu sau sẽ càng tự tin hơn." Mạc Phàm cười toe toét.

"Ma pháp hệ Không Gian chia thành chín cảnh giới, ba cảnh giới đầu đều gọi là tiểu cảnh giới. Hiện tại, thực lực hệ Không Gian của cậu đang ở cảnh giới thứ hai, xem như là trình độ trung bình của tiểu cảnh giới. Bình thường có thể khống chế vật có trọng lượng dưới mười tấn, cũng có thể dùng ý niệm tạo thành tường chắn và phân tán ý niệm. Nhưng cậu cũng biết, so với Ngả Giang Đồ thì cậu vẫn còn kém rất xa." Hàn Tịch kiên nhẫn giải thích.

"Ầy... quả thật là hệ Không Gian của em không được học hành bài bản, đều là tự mò mẫm thôi." Mạc Phàm hơi ngượng ngùng nói.

"Ngả Giang Đồ đã ở trung cảnh giới, ta đoán chừng là đệ tứ cảnh. Trung cảnh giới và tiểu cảnh giới có sự khác biệt rất lớn. Ví dụ, hệ Không Gian của cậu khi chiến đấu với pháp sư cao giai chỉ có tác dụng hỗ trợ, nhưng khi đạt đến trung cảnh giới, chỉ cần cậu hoàn toàn tập trung và tiêu hao một lượng ma năng tương đương với ma pháp cao giai, cậu sẽ có thể tạo ra lực phá hoại không hề thua kém. Thậm chí di dời cả một ngọn núi để đè bẹp đối thủ cũng không thành vấn đề." Hàn Tịch nói.

"Thì ra là thế. Em cứ tự hỏi tại sao mình và Ngả Giang Đồ phần lớn đều sử dụng ma pháp sơ giai, trung giai của hệ Không Gian, mà uy lực lại chênh lệch lớn đến vậy. Hóa ra là do hệ Không Gian có liên quan mật thiết tới tinh thần lực." Mạc Phàm chợt bừng tỉnh.

"Tất cả các hệ ma pháp liên quan đến tinh thần lực đều được phân chia như vậy. Dù sao thì hệ Tâm Linh, hệ Nguyền Rủa, hệ Không Gian đều không có Linh Chủng, Hồn Chủng. Uy lực của ma pháp phụ thuộc vào tinh thần lực của pháp sư mạnh hay yếu, chứ không bị gông cùm bởi chòm sao hay tinh đồ. Cho nên, nếu tinh thần lực của cậu mạnh, ý niệm cũng sẽ mạnh theo. Khi cậu phải chịu đòn tấn công tinh thần, sức chống cự của cậu cũng sẽ tăng lên. Lấy ví dụ, nếu cậu đạt tới trung cảnh giới tinh thần lực, thì những pháp sư hệ Tâm Linh ở tiểu cảnh giới sẽ không thể nào quấy nhiễu được cậu." Hàn Tịch giải thích thêm.

Mạc Phàm nghe những lời này, hai mắt sáng rực lên.

Không ngờ tinh thần lực tăng lên thì khả năng chống lại hệ Tâm Linh cũng tăng theo, đây quả là một tin tốt.

Hiện tại, Mạc Phàm sợ nhất là các pháp sư hệ Tâm Linh. Ma pháp tâm linh và những đòn quấy nhiễu tinh thần của họ khiến hắn không thể thi triển các ma pháp hủy diệt. Nếu đúng như lời Hàn Tịch nói, tinh thần lực cao có thể nghiền ép đối phương, vậy thì hắn không cần phải e dè các pháp sư hệ Tâm Linh nữa, dù có gặp phải vẫn có đường lui.

"Vậy viên Niệm Thạch này..." Mạc Phàm nhìn viên đá màu bạc trong tay, ánh mắt trìu mến như nhìn con đẻ, không nỡ rời xa.

"Những lúc cậu minh tu, hãy để nó bên cạnh. Nó sẽ giống như một ma khí dưỡng hồn, đủ để tốc độ tăng trưởng tinh thần lực của cậu tăng lên gấp đôi. Tốc độ này rất nhanh, vì thế hãy cố gắng nâng cao tinh thần lực trước khi phần thi đấu tiếp theo diễn ra." Hàn Tịch nói.

Trên thực tế, Hàn Tịch cũng có mấy phần mong đợi. Nhớ lại hồi ở Cố Đô, thực lực của Mạc Phàm đã bỏ xa những người đồng trang lứa. Bây giờ đã lên cao giai, nắm trong tay sáu hệ, trong đó hệ Hỏa, hệ Lôi, hệ Triệu Hoán đều vô cùng xuất sắc. Nếu như hệ Không Gian cũng đạt tới một cảnh giới mạnh hơn, Mạc Phàm tại học phủ chi tranh lần này chắc chắn sẽ khiến người ta kinh ngạc, chấn động cả thế giới.

...

Có Hàn Tịch chỉ điểm, việc tu luyện hệ Không Gian của Mạc Phàm trở nên dễ dàng hơn nhiều.

Hàn Tịch nói không sai, tinh thần lực của Mạc Phàm đang ở cảnh giới thứ hai. Lần trước đối mặt với khế ước thú của Yake, tinh thần lực của hắn cũng đã tăng lên, trở nên mạnh mẽ hơn nhưng vẫn chưa đột phá cảnh giới, chỉ lơ lửng ở giữa đệ nhị và đệ tam cảnh giới.

Viên Niệm Thạch này quả là hàng hiếm, không gian bên trong khổng lồ, chứa đựng vô vàn năng lượng. Mạc Phàm không thể chờ đợi thêm, lập tức đi bế quan tu luyện.

Trước khi bế quan, Mạc Phàm cần phải phân chia chiến lợi phẩm.

Nếu là người khác, Mạc Phàm đã ém nhẹm chuyện Niệm Thạch, cứ nói là đồ mình tự tìm được. Nhưng làm vậy thì chính hắn cũng thấy mình quá bỉ ổi.

Đối với Mục Ninh Tuyết và Irene, Mạc Phàm sẽ không vào vai phản diện như thế.

Lần này có thể sống sót trở về là nhờ hai người họ đã dốc hết sức mình, nhất là Mục Ninh Tuyết, đến bây giờ vẫn còn trong tình trạng suy yếu. Mạc Phàm rất lo lắng cho cô ở trận đấu sắp tới.

Viên Niệm Thạch là món mà Mạc Phàm cực kỳ cần đến. Bỏ qua nó, những chiến lợi phẩm cướp được từ các đội nhỏ khác, cộng thêm Hồn Chủng từ Mios, tổng cộng trị giá hơn hai tỷ.

Irene và Mục Ninh Tuyết chia theo tỷ lệ 4:6, số tiền này cũng không kém hơn viên Niệm Thạch mà Mạc Phàm đã lấy.

Còn cái thằng khốn Tony người Thụy Điển đó nữa.

Mạc Phàm không lột da hắn là đã nể tình quan hệ hữu nghị quốc tế lắm rồi, thế mà còn dám đòi chia chác ư?

Tony béo cũng chịu khổ, thừa nhận thông tin sai lệch của mình đã khiến ba người suýt chút nữa bỏ mạng. Nhưng lần này vào sinh ra tử mà không được chia chác gì, trái tim hắn tan nát, cũng không dám lên tiếng đòi hỏi.

Irene cũng cảm thấy mình không xứng đáng, cô trả lại Mạc Phàm 200 triệu. Irene dựa theo quy tắc ban đầu, chỉ lấy đúng 20% phần của mình.

Mạc Phàm cũng không nói gì thêm, nhận lại số tiền kia vừa vặn trả nợ cho Bàng Lai. Số còn lại, hắn mua đồ ăn vặt cho Phi Xuyên Ngai Lang và Tiểu Viêm Cơ, những thứ này sẽ từ từ cải thiện thể chất của chúng, xem như là chuẩn bị trước cho lần tiến giai tiếp theo.

Dù bận bịu cả nửa ngày, tài sản chỉ còn lại một nửa, Mạc Phàm vẫn vui vẻ ra mặt.

Bất kể là Phi Xuyên Ngai Lang mang đến năng lực chiến đấu mạnh mẽ, hay là tu vi hệ Không Gian sắp tăng vọt, có thể nói bốn hệ ma pháp của Mạc Phàm đã đủ sức áp đảo toàn bộ các học viên quốc phủ khác.

Trong quá khứ, đối đầu với sinh vật cấp thống lĩnh còn khó khăn, bây giờ dù có hai ba con cấp thống lĩnh xông lên, hắn cũng có thể ung dung đối phó.

Đề xuất Tiên Hiệp: Ta Không Phải Hí Thần
BÌNH LUẬN