Chương 1178: Tâm Sự Của Triệu Mãn Duyên
Mấy ngày sau, tất cả mọi người đã hoàn toàn được xả hơi. Venice vốn là một thành phố tràn ngập sức quyến rũ, sau khi trận chung kết kết thúc, bọn họ cũng có thể ở lại đây ăn mừng thêm mấy ngày mấy đêm.
Toàn là những người trẻ tuổi nên ai cũng quẩy hết mình. Mạc Phàm say khướt cả ngày, đáng tiếc là cồn không có tác dụng với Mục Ninh Tuyết, nếu không thì hắn đã nổi hứng "thịt" cô ấy, gạo nấu thành cơm, làm tới mức tình yêu bùng cháy như thiêu thân.
Tình cảm của Mạc Phàm đối với Mục Ninh Tuyết vẫn luôn như vậy. Cứ phải cứng rắn chứ không thể mềm lòng, dùng cách nào cũng được, nếu không thì chẳng biết đến bao giờ mới tu thành chính quả. Hắn đối với nàng quá thẳng thắn rồi.
"Moá nó, muốn nôn chết đi được! Tên người chim Giang Dục kia giới thiệu cái loại rượu quái quỷ gì thế, uống vào cứ như phân trâu đun nước sôi, hậu vị mạnh vãi. Suýt chút nữa là tớ chén luôn cả một vũ nữ U40 rồi, đây là nỗi nhục lớn nhất đời tớ!" Triệu Mãn Duyên tức tối chửi ầm lên.
Mạc Phàm đứng ở ban công bên cạnh, nhìn bộ dạng say xỉn của Triệu Mãn Duyên mà thấy buồn cười.
Hôm qua người dìu cậu ta về là một người đàn ông U40 chứ đâu phải phụ nữ.
Sau khi tỉnh rượu, trời đã xế chiều, hoàng hôn màu cam rực rỡ bao trùm cả thành phố Venice. Những gam màu lộng lẫy, từ những ô cửa kính trang trí sặc sỡ, ánh sáng lấp lánh phản chiếu trên kênh nước, cho đến những người phụ nữ Venice xinh đẹp và đằm thắm, tất cả đều khiến người ta cảm thấy đặc biệt dễ chịu.
Đương nhiên, Mạc Phàm không đắm chìm trong men say chiến thắng quá lâu. So với những trận chiến nảy lửa, những thứ này có phần ảm đạm và vô vị. Nhớ lại các trận đấu, hắn không khỏi tự thán phục chính mình.
Lúc trước cha bán nhà cho mình vào trường cấp ba Thiên Lan quả là một lựa chọn sáng suốt đến mức nào. Ha, mình đúng là một thiên tài ma pháp!
"Đi, đi hóng gió cho tỉnh rượu." Triệu Mãn Duyên nói với Mạc Phàm.
"Được, đi ra bờ biển bên kia đi." Mạc Phàm đáp.
Không biết những người khác đã đi đâu, chắc là rủ nhau đến một nơi nào đó rồi. Chắc chắn không phải đi dạo ngoài đường ở Venice, nếu không thì chưa đầy một phút sẽ có người nhận ra rồi lao vào xin một cái ôm thắm thiết.
Mạc Phàm và tên ham vui Triệu Mãn Duyên này không cần phải che giấu thân phận, dù sao họ cũng chẳng phải ngôi sao điện ảnh hay thần tượng âm nhạc. Dù cho Học Phủ Chi Tranh được mọi người chú ý, nhưng phần lớn công chúng không thể chỉ nhìn qua màn ảnh xa mà nhận ra họ ngay lập tức ngoài đời được, chỉ cần thay đổi trang phục một chút là lại giống như bao thanh niên dạo phố khác, có chăng là đẹp trai hơn một tẹo.
Hai người đi đến ven biển Venice. Toàn bộ Venice nằm trong một vùng vịnh rộng lớn có hình bán nguyệt không đều, thú vị là có một dải biển cắt ngang, trông như một dây cung thô sơ.
Trong lúc rảnh rỗi, Mạc Phàm và Triệu Mãn Duyên đi đến con đê dài trong vịnh biển. Nơi đó không thuộc về Venice, hai người cũng chẳng quan tâm nó tên là gì, chỉ biết ở đây phong cảnh rất đẹp.
Dọc theo đường đê biển, người qua lại cũng không ít, phía trên có những khách sạn cao cấp, tỏa ra ánh sáng vàng rực rỡ trong hoàng hôn.
"Kỳ lạ, từ lúc nào mà nơi đó có thêm một hòn đảo nhân tạo vậy?"
"Có gì lạ đâu, hòn đảo dùng để thi đấu trận chung kết cũng là đảo nhân tạo đó thôi. Cũng có khả năng là chúng ta lâu rồi không tới đây."
"Cũng đúng, đúng là tôi ít học quá, ngay cả Venice có thêm đảo nhân tạo mới cũng không biết."
Hai lão già đi bộ bên bờ biển, ánh mắt thi thoảng nhìn về hướng thành phố Venice.
Nơi này còn cách Venice một vùng vịnh khá lớn, hòn đảo thi đấu trận chung kết lúc trước cũng ở khu vực này.
"Cậu dẫn tớ đến nơi vắng vẻ này làm gì? Ngoài hóng gió ra thì còn có tâm sự gì đúng không?" Mạc Phàm cảm thấy Triệu Mãn Duyên có điều gì đó trong lòng, bèn mở miệng hỏi trước.
"Vậy mà cậu cũng nhìn ra, cậu là giun trong bụng tớ à?" Triệu Mãn Duyên kinh ngạc.
"Có gì thì nói mau đi." Mạc Phàm mất kiên nhẫn.
Triệu Mãn Duyên hơi do dự, không biết có nên nói chuyện này với Mạc Phàm hay không.
"Liên quan đến cha tớ. Cha tớ cũng lớn tuổi rồi, hồi trẻ lại mắc nhiều bệnh nan y. Lần này giành được hạng nhất, tớ cũng coi như làm cha được nở mày nở mặt, ai ngờ ông lại đổ bệnh, không thể nhìn thấy được kết quả này..." Triệu Mãn Duyên thở dài.
"Chuyện này cũng tiếc thật. Cậu không về thăm ông ấy sao?" Mạc Phàm hỏi.
Mỗi người con trai trưởng thành đều muốn làm cha mình tự hào. Không cần sự giúp đỡ từ gia đình, có thể tự lập và trưởng thành trong xã hội này đã là một thành tích đáng nể rồi.
Mạc Phàm hiểu được cảm xúc của Triệu Mãn Duyên. Trước đây, hắn cũng từng khiến mọi người trong họ hàng và cả cha mình thấy bộ dạng bất cần đời, không có tiền đồ, chỉ biết ăn rồi chờ chết.
"Hơi sợ." Triệu Mãn Duyên nói.
"Sợ?"
"Bệnh tình của cha tớ rất nghiêm trọng. Mấy lão pháp sư Trì Dũ hệ nhà tớ nói nếu bệnh lại tái phát thì hơn một nửa là sẽ ra đi. Mặc dù cả nhà đều đã chuẩn bị tâm lý, nhưng cứ nghĩ tới việc cha không còn cơ hội sống tiếp thì trong lòng tớ rất khó chịu." Triệu Mãn Duyên nói nhỏ, giọng không còn vẻ cà lơ phất phơ như mọi khi.
"Nghiêm trọng đến vậy sao?" Mạc Phàm hơi sững sờ.
Hắn không ngờ cha của Triệu Mãn Duyên lại gần cửa tử đến vậy, mà Triệu Mãn Duyên cũng chưa từng nói với mình.
"Cho nên tớ mới muốn làm điều gì đó nổi bật, để cha có thể ra đi một cách thanh thản. Bây giờ tớ rất sợ, sợ lúc tớ về gặp cha, nói cho ông nghe về kết quả, rồi ông sẽ nở một nụ cười mãn nguyện và nhắm mắt xuôi tay. Nếu tớ không đi gặp, chuyện đó sẽ không xảy ra. Đây cũng là lý do khiến tớ sợ hãi." Triệu Mãn Duyên nói ra những lời này, không biết đã giấu kín trong lòng bao lâu.
"Chữa trị không thể kéo dài thời gian được sao?" Mạc Phàm hỏi.
Triệu Mãn Duyên lắc đầu, bệnh của cha cậu đã kéo dài mười năm nay, cầm cự được đến bây giờ cũng là nhờ người có y thuật cao tay giúp đỡ.
"Trừ khi có phép cải tử hoàn sinh, nếu không thì cũng giống như ung thư giai đoạn cuối vậy." Triệu Mãn Duyên nói.
Mạc Phàm thấy Triệu Mãn Duyên đã chuẩn bị tâm lý, bèn thở dài nói: "Tớ cứ tự hỏi một công tử bột mỗi ngày đều hưởng thụ như cậu tại sao lại muốn vào đội tuyển quốc phủ, từ bỏ gái gú, vùi đầu vào tu luyện. Đã đến nước này rồi thì cậu phải về gặp cha mình. Thay vì dùng suy nghĩ cực đoan đó để trốn tránh, chi bằng cậu cứ đến thẳng trước mặt ông ấy. Kể cho ông nghe cậu đã uy phong lẫm liệt ở Venice như thế nào, để ông có thể thanh thản ra đi. Cũng nên nói lời tạm biệt để cha cậu được yên lòng."
"Cậu nói cũng đúng, chỉ là tớ lo anh của tớ..." Triệu Mãn Duyên nói.
Vozer tỏa khắp muôn nơi
Đề xuất Voz: [Tư vấn - Review] Vô tình hôn gái ... em phải làm sao?