Chương 1177: Đứng Hạng Nhất

___

Vù!

Dây chuyền Tụ Tinh sáng lên, ánh sáng màu lam bao bọc lấy thế giới tinh thần đang bị nguyền rủa của Mạc Phàm. Rất nhanh sau đó, một luồng cảm giác ấm áp chậm rãi chảy vào cơ thể hắn. Dòng máu của Mạc Phàm lưu thông trở lại, toàn thân cũng không còn cứng ngắc như đá nữa.

"Thứ này đúng là bảo bối mà, Tiêu viện trưởng!" Mạc Phàm nhìn dây chuyền Tụ Tinh, trong lòng thầm cảm ơn Tiêu viện trưởng.

Mạc Phàm đã đeo dây chuyền này từ lâu, điều làm hắn ngạc nhiên là mình đã lên cao giai rồi mà nó vẫn còn uy lực kinh người. Dây chuyền này đã giúp hắn không biết bao lần hóa nguy thành an.

"Ám Ảnh Khôi Lỗi!"

Thấy cái miệng khổng lồ kia sắp nuốt chửng mình, Mạc Phàm lập tức để lại khôi lỗi thế thân, còn bản thân thì dùng Ám Tước Đấu Bồng bỏ chạy.

Thân thể to lớn của Đại Xúc Trùng Ma vừa vặn tạo ra một mảng tối, Mạc Phàm dùng cách này để chạy trốn mà tim đập thình thịch.

Đại Xúc Trùng Ma nuốt gọn khôi lỗi của Mạc Phàm vào bụng.

Lúc này, những vị giám khảo ngồi không yên, nếu không ra tay thì Mạc Phàm sẽ mất mạng. Đại Xúc Trùng Ma không dễ đối phó, muốn nó nhả Mạc Phàm ra là chuyện cực kỳ khó khăn.

"Hừ, tôi đã cảnh báo rồi mà cậu không nghe, đây là do cậu tự chuốc lấy, đừng trách tôi vô tình." Nafru lạnh lùng nói.

Nafru khó mà khống chế được Đại Xúc Trùng Ma, nếu Mạc Phàm còn sống thì sau này cũng sẽ là một đối thủ đáng gờm. Cảm thấy tội lỗi ư? Nafru chẳng có cảm giác đó, đây là một cuộc tranh tài, có người chết ngoài ý muốn cũng là điều bình thường, huống hồ hắn cũng đã nhắc nhở đội Trung Quốc rồi.

"Cậu ta hẳn là sẽ không chết một cách dễ dàng như vậy." Mios nói, cô hiểu khá rõ về con người tên Mạc Phàm này, một kẻ xảo quyệt như vậy đâu dễ chết thế được.

"Mau nhìn phía trên kìa!" Said phát hiện ra điều gì đó trên đỉnh đầu Đại Xúc Trùng Ma.

Mọi người nhìn theo, thấy một chiếc áo choàng màu đen đang phấp phới, Mạc Phàm đã xuất hiện ở giữa hai cái đầu của Đại Xúc Trùng Ma.

"Cậu ta ở đó thì vừa rồi thứ mà Đại Xúc Trùng Ma nuốt là gì?" Nafru kinh ngạc.

"Là khôi lỗi, Hệ Ám Ảnh của cậu ta cũng rất lợi hại." Mios bừng tỉnh.

Đại Xúc Trùng Ma còn đang định tận hưởng cảm giác con mồi vừa chui vào bụng, nhưng lại không cảm thấy gì, cứ như nuốt phải không khí vậy. Bình thường mà nói, pháp sư bị nuốt sẽ dùng ma pháp tấn công vào dạ dày, nhưng cảm giác đó bây giờ hoàn toàn không có.

Vù vù!

Hai đường kiếm lửa sắc bén chém xuống, chém nát hai cái đầu cùng một lúc.

Gào!

Vừa mất hai cái đầu, Đại Xúc Trùng Ma thét lên đau đớn.

Nó có tất cả tám cái đầu, hiện tại chỉ còn lại một cái, nếu cái cuối cùng cũng bị mất nốt thì nó sẽ phải trở về địa ngục.

Đại Xúc Trùng Ma nổi giận, lập tức cuộn tròn thân thể lại thành một khối để bảo vệ cái đầu còn lại.

Mạc Phàm thấy tên to xác cẩn thận như vậy không khỏi nở nụ cười.

Quả nhiên sinh vật này trông thì đáng sợ nhưng thực chất chẳng làm được gì, chỉ dựa vào vẻ ngoài để dọa nạt những sinh vật nhỏ yếu, chứ gặp phải kẻ mạnh hơn thì cũng chỉ là một con bò sát nhát gan mà thôi. So với Đồ Đằng Huyền Xà thì không biết kém bao nhiêu bậc.

"Phi Xuyên Ngai Lang, lên!"

Mạc Phàm ra lệnh một tiếng, Phi Xuyên Ngai Lang xông ra, nhanh như ánh sáng, chui vào khe hở giữa thân thể Đại Xúc Trùng Ma đang sắp cuộn tròn lại.

À húuu!

Phi Xuyên Ngai Lang càng đánh càng hăng, đối mặt với Đại Xúc Trùng Ma chỉ còn một đầu, nó không hề e ngại chút nào.

Đại Xúc Trùng Ma cuộn mình lại như một thùng sắt khổng lồ, thân ảnh nhỏ bé của Phi Xuyên Ngai Lang đã không còn thấy đâu nữa.

"Cự Ảnh Kiếm Trận!"

Mạc Phàm không khoanh tay đứng nhìn. Cứ cái đà này, Phi Xuyên Ngai Lang ở bên trong sẽ bị ép chết. Hắn phải ngăn không cho Đại Xúc Trùng Ma cuộn tròn lại trước khi Phi Xuyên Ngai Lang phá hủy cái đầu cuối cùng.

Tư Dạ Thống Trị hoàn thành nhanh chóng, dưới khí tức hắc ám nồng đậm, từng thanh kiếm ảnh bay về phía Đại Xúc Trùng Ma.

Không cần nhắm chuẩn, số lượng Cự Ảnh Kiếm cùng Cự Ảnh Châm nhiều như vậy, tuy không thể cầm chân nó hoàn toàn nhưng cũng đủ để làm nó chậm lại.

"Không Gian Trọng Lực!"

Mạc Phàm khống chế cả hai loại ma pháp, Hệ Ám Ảnh giam cầm, Hệ Không Gian xiềng xích, không cho Đại Xúc Trùng Ma có cơ hội cuộn tròn.

"Bọn tớ tới rồi đây!" Mục Nô Kiều cùng Giang Dục đồng thanh nói.

Mục Nô Kiều thi triển Băng Phong Linh Cữu, chiếc quan tài băng khổng lồ đè lên một phần thân thể của Đại Xúc Trùng Ma.

Đại Xúc Trùng Ma liều mạng cuộn mình lại, chỉ cần bảo vệ được cái đầu cuối cùng thì nó vẫn có thể sống lại, vong linh mạnh nhất ở chỗ bất tử bất diệt.

À húuu!

Phi Xuyên Ngai Lang ở bên trong tầng tầng lớp lớp cơ thể của Đại Xúc Trùng Ma phát ra một tiếng gầm rú bá khí.

Cơ thể Đại Xúc Trùng Ma co quắp kịch liệt, sau đó mọi người thấy Phi Xuyên Ngai Lang đi ra từ trung tâm, miệng nó còn đang ngoạm cái đầu cuối cùng.

Cái đầu này vừa rời khỏi cơ thể, thân thể khổng lồ của Đại Xúc Trùng Ma liền trở thành một sinh vật chết, đổ sụp xuống, khung xương hóa thành bột rồi tan vào bùn đất.

"Chết rồi sao?" Mục Nô Kiều nhìn con quái vật đổ sụp xuống, thở phào một hơi nhẹ nhõm.

Kết thúc rồi, trận đấu này cuối cùng đã kết thúc.

"Chúng ta thắng rồi ư?" Giang Dục vẫn có chút không tin được.

Thân thể của Đại Xúc Trùng Ma ở thế giới này rất khó bảo tồn, sau khi hài cốt sụp đổ thì lập tức tan biến.

Tàn phách của nó bị Mạc Phàm thu lấy. Với cấp bậc hiện tại của Tiểu Nê Thu, tàn phách cấp thống lĩnh cũng không có cơ hội chạy thoát, sẽ bị mang đi ngưng luyện thành năng lượng để cường hóa các tinh trần của Mạc Phàm. Còn Nước Suối Pharaoh, Mạc Phàm càng không thể bỏ qua.

Tiểu Nê Thu điên cuồng hút, không để lại một chút gì cho đội Ai Cập. Bây giờ trong bụng Tiểu Nê Thu tràn đầy Nước Suối Pharaoh, nó tỏa ra ánh sáng mang khí chất uy nghiêm, khác xa với vẻ đen thui ngày xưa.

Trời sinh song hệ tiêu hao thời gian và tài nguyên vô cùng lớn, không có Tiểu Nê Thu chắc giờ Mạc Phàm vẫn đang lẹt đẹt ở trung giai. Cho nên, nhìn thấy Tiểu Nê Thu lên cấp, Mạc Phàm biết tu vi của mình trong thời gian tới sẽ tăng mạnh.

"Sao lại thế... tại sao lại như vậy..." Nafru đứng ngây ra đó, xung quanh không còn một bóng vong linh, hồn bay phách tán. Hắn khuỵu xuống đất, không thể tin được Đại Xúc Trùng Ma cũng không làm gì được Mạc Phàm.

"Chúng ta mạnh ở chỗ sử dụng chiến thuật biển vong linh, mục tiêu hàng đầu là làm hao tổn sức lực của bọn họ." Mios nói.

Đội Anh quốc và đội Hy Lạp đều mạnh, có thể đối phó được với Đại Xúc Trùng Ma nhưng không đối phó được với chiến thuật biển vong linh của họ.

Toàn bộ Nước Suối Pharaoh bị cướp đi, cho dù bọn họ còn sức lực nhưng cũng đã không còn ý chí chiến đấu.

Bỏ Hệ Vong Linh qua một bên thì bọn họ đâu có bản lĩnh để vào tới vòng này. Một mình Mạc Phàm có thể hạ gục toàn bộ bọn họ, đánh nữa cũng không có ý nghĩa.

"Chúng tôi nhận thua."

"Không cam lòng đâu, rõ ràng chúng ta có thể giành được hạng nhất mà!"

"Chúng ta đến được vòng này rồi thì cũng nên biết điểm dừng, hạng ba cũng không tệ, ít nhất là không mất đi Nước Suối Pharaoh..."

Trận chung kết, nhảy một phát lên trận chung kết. Thắng trận thì hạng nhất, thua trận thì hạng ba, hạng hai sẽ được quyết định giữa hai đội còn lại trong trận tam phương hỗn chiến.

Hiện tại bọn họ đã thua, đứng hạng ba.

Phần thưởng cho hạng ba mặc dù cũng phong phú nhưng bọn họ đã không còn Nước Suối Pharaoh, đây là một sự đả kích chí mạng.

...

"Đội Trung Quốc thắng!"

"Đội Trung Quốc đứng hạng nhất!"

Tiếng của trọng tài chính trang trọng vang lên. Venice đã chuẩn bị pháo hoa ăn mừng từ trước, chúng được bắn lên cao, ánh sáng năm màu chiếu rọi trên khuôn mặt mỗi thành viên của đội Trung Quốc.

"Hú hú, chúng ta thắng rồi, chúng ta thắng rồi!"

"Mạc Phàm, Mạc Phàm ơi, quả nhiên cậu pro vãi chưởng!"

Giang Dục cùng Triệu Mãn Duyên phấn khích đến mức khiêng Mạc Phàm lên.

Mạc Phàm không phòng bị, cứ ngỡ hai người này sẽ khiêng mình đến chỗ những thiếu nữ đang hâm mộ, ai ngờ bọn họ lại ném thẳng hắn xuống biển.

"Hahahaha, thoải mái ghê!"

Hai người này cũng nhảy xuống theo, nước biển lạnh buốt cũng không làm giảm được sự phấn khích của họ. Sự kích động và cuồng nhiệt quá mức như muốn làm nước biển bốc hơi.

Hai cái thằng thần kinh này làm trò rồi những người khác cũng làm theo, cả đám người bu lấy Mạc Phàm, đem cảm xúc, sự phấn khích, niềm vui sướng khó mà dùng lời diễn tả hòa vào dòng nước biển, không phân biệt nam hay nữ.

"Mọi người, giỏi lắm!" Phong Ly cùng Tùng Hạc đứng trên bờ, bọn họ cũng vô cùng kích động. Nhớ lại thời còn trẻ của mình, vinh quang này đối với họ quá hiếm hoi. Chiến thắng này thật sự kích động lòng người, làm Phong Ly và Tùng Hạc cũng có chút rung động.

"Nói nhiều làm gì, xuống đây đi!" Mạc Phàm không biết lớn nhỏ, trực tiếp thi triển Niệm Khống, kéo Phong Ly và Tùng Hạc xuống biển.

Hai người không có phòng bị, mà cho dù có phòng bị thì bọn họ cũng không thể từ chối phần nhiệt tình này.

Đúng thế, già thì có sao nào, tâm không già, không dối lòng, khát vọng chiến thắng xa xôi, mà giờ đây lại sục sôi sức sống.

Sau khi hai giáo viên bị kéo xuống nước, nhiều người cũng không hẹn mà cùng nhau nhảy xuống, ở trong nước vui mừng, chúc mừng cho chiến thắng tưởng chừng như không có cơ hội chạm đến này.

"Sao không thấy Mục Ninh Tuyết nhảy xuống đây nhỉ?"

"Muốn làm cái gì? Tớ nói cho cậu biết, đừng có mà nghĩ bậy, cao hứng thì cao hứng, đừng tưởng tớ sẽ không đập nát cái bàn tay chó của cậu ra cho heo ăn!" Mạc Phàm giận dữ.

"Cậu nghĩ đi đâu thế, tớ chỉ nghĩ là nếu cô ấy nhảy xuống đây thì mọi người sẽ biến thành tượng điêu khắc bằng băng hết thôi."

"Cô ấy biết chúng ta chiến thắng thì sẽ rất vui vẻ. Mà nói nữa, tớ còn chưa thấy cô ấy cười bao giờ, người xinh đẹp như vậy thì cười lên chắc chắn sẽ càng xinh hơn."

"Đúng vậy, không có cô ấy thì ngày hôm nay chúng ta không có được như này đâu."

✫ Một chữ gieo, ngàn câu hát ✫ Vozer hóa giấc mơ xanh

Đề xuất Tiên Hiệp: Món Nợ Bất Tận
BÌNH LUẬN