Chương 1279: Mặc Đình Chi Thủ
"Mạc Phàm, tiếc là ở đây không có ma cụ nào hợp với trò, nhưng có một món ta nghĩ trò sẽ rất thích đấy," Tiêu viện trưởng nói.
Mạc Phàm vội bước tới, thấy Tiêu viện trưởng đang cầm một ma cụ hình bao tay. Toàn bộ ma cụ gồm ba mảnh ghép lại, trông ngầu cực.
"Đây là?" Mạc Phàm chưa từng thấy ma cụ nào có hình dạng bao tay.
"Tên nó là Mặc Đình Chi Thủ, một món ma cụ rất đặc biệt. Cũng không thể nói nó là ma cụ phòng ngự, vì nó không thể triệt tiêu, ngăn cản hay làm suy yếu năng lượng từ các đòn tấn công," Tiêu viện trưởng giải thích.
"Thế thì bỏ đi, nó còn tác dụng gì khác không ạ?" Mạc Phàm chịu thua.
Ma cụ phòng ngự mà lại không đỡ được sát thương, ai mà thèm dùng chứ.
"Từ từ, nghe ta nói hết đã. Đối với nhiều người, đây là một thứ vô dụng, nhưng lại cực kỳ hữu ích với trò. Mặc dù nó không thể dùng như ma cụ phòng ngự thông thường, nhưng nó lại rất mạnh vì có thể chuyển đổi ma pháp hủy diệt của một hệ nguyên tố nào đó nhắm vào người sử dụng thành một hệ nguyên tố khác. Có thể coi nó gần giống như một ma cụ chuyển đổi vậy," Tiêu viện trưởng nói.
Đem sát thương hủy diệt của hệ này thành sát thương hủy diệt của Lôi hệ mà uy lực vẫn không thay đổi.
"Tiêu viện trưởng, ngài đang lừa con đấy à, uy lực không giảm thì chuyển đổi thuộc tính có tác dụng gì chứ? Ví dụ đối phương dùng kỹ năng hủy diệt hệ Phong giết được con, vậy thì khi chuyển qua hệ Quang, con vẫn chết toi à?" Mạc Phàm nói.
"Đúng thế, uy lực tương đương. Nếu từ hệ Phong chuyển thành hệ Quang thì trò chắc chắn sẽ chết. Nhưng nếu nó được chuyển đổi thành Lôi hệ thì sao?" Tiêu viện trưởng nhìn Mạc Phàm, nghiêm túc hỏi.
Mạc Phàm sững người.
Vãi luôn!
Bảo bối! Đây chắc chắn là bảo bối!
Mạc Phàm sở hữu khả năng kháng Lôi không gì sánh bằng, sau khi có Bạo Quân Hoang Lôi, Lôi hệ cấp Linh Chủng bình thường đánh trúng người hắn còn chẳng thèm né.
Một ma pháp hệ Quang đánh tới, nếu không phòng ngự hay né tránh, Mạc Phàm chắc chắn sẽ bị thương nặng. Nhưng nếu là một ma pháp Lôi hệ cao giai đánh tới, Mạc Phàm lại chẳng hề hấn gì.
"Món Mặc Đình Chi Thủ này có thể chuyển đổi thuộc tính của nguyên tố khác thành Lôi hệ sao?" Mạc Phàm kích động hỏi.
Tiêu viện trưởng gật đầu: "Cho nên ta mới nói, thứ này trong tay người khác thì vô dụng, nhưng với trò lại là món đồ vô giá. Nhớ ngày đó trò đã dựa vào khả năng kháng Lôi và hấp thụ của mình để đánh bại thiên tài ma pháp mạnh nhất nước Anh - Triết La đấy."
Mạc Phàm gật đầu lia lịa. Nếu không phải Bạo Quân Hoang Lôi có đặc tính hấp thụ và kháng Lôi, hắn cũng không có cách nào đánh bại được Triết La. Cái cảm giác hứng trọn 5, 6 đòn Thương Lôi Trảo của Triết La, mùi vị hủy diệt đó làm sao Mạc Phàm quên được.
"Đúng là nó không phải ma cụ phòng ngự, nhưng nếu nó có thể chuyển đổi ma pháp hủy diệt của hệ nguyên tố khác sang Lôi hệ, thì với trò, nó chính là một món ma cụ phòng ngự hoàn hảo," Tiêu viện trưởng nói.
"Hahaha, cảm ơn Tiêu viện trưởng!" Mạc Phàm kích động nhận lấy món bảo vật này.
Đây đúng là một món quà lớn, Mạc Phàm vô cùng hài lòng, quyết định sẽ khắc ấn Mặc Đình Chi Thủ này vào linh hồn mình.
"Muốn thử một lần không?" Tiêu viện trưởng hỏi.
"Dạ muốn!" Mạc Phàm gật đầu.
"Ra ngoài mà thử, đây không phải chỗ thử đồ!" Giáo sư Sử tức giận nói.
...
Mạc Phàm cùng Tiêu viện trưởng đến sân luyện tập. Tiêu viện trưởng thi triển Bạo Lãng với Mạc Phàm, đây là ma pháp tấn công của Thủy hệ.
Mạc Phàm không phòng ngự, gọi Mặc Đình Chi Thủ ra. Sau khi Bạo Lãng quét tới, nó liền bị bàn tay màu tím nuốt chửng. Chưa đầy một giây sau, từ mặt sau của Mặc Đình Chi Thủ, một luồng lôi điện bắn thẳng vào người Mạc Phàm.
Uy lực của lôi điện rất mạnh, không biết Bạo Lãng của Tiêu viện trưởng là cấp thứ mấy. Mạc Phàm có cảm giác lôi điện đang lan tỏa khắp cơ thể mình.
"Lĩnh Vực Bạo Quân!"
Mạc Phàm thi triển lĩnh vực, hấp thu toàn bộ lôi điện.
Những tia lôi điện tán loạn trên người Mạc Phàm, nhưng rất nhanh đã yên lặng trở lại trong lĩnh vực của hắn. Mạc Phàm cảm giác uy lực của lôi ấn trong tay được tăng lên, liền phóng về phía bù nhìn luyện tập.
Bù nhìn luyện tập lập tức hóa thành tro bụi, không chịu nổi một đòn tấn công của Mạc Phàm.
"Không tệ, không tệ, đúng là đồ tốt!" Mạc Phàm vui mừng khôn xiết.
"Sử dụng nó cho thật tốt. Nó chỉ có thể dùng một lần, sau đó phải nạp lại năng lượng, cho nên hãy coi nó như một con át chủ bài," Tiêu viện trưởng nhắc nhở.
"Con rõ rồi ạ," Mạc Phàm gật đầu, có thể dùng nó làm một đòn sát thủ, nhất là khi đối đầu với kẻ địch mạnh.
...
...
Vớ được một món đồ tốt làm Mạc Phàm cảm thấy sảng khoái vô cùng.
Trên đường về chung cư, Mạc Phàm ngân nga một giai điệu. Về đến cửa, hắn thấy một đôi giày pha lê, nhìn đôi giày nhỏ nhắn đủ để người ta tưởng tượng ra một đôi chân ngọc ngà tinh xảo, trắng nõn mịn màng khiến người ta mê mẩn.
Mạc Phàm đẩy cửa, thầm đoán xem ai tới. Chắc chắn không phải Mục Nô Kiều hay Ngải Đồ Đồ, hai người này đều để giày bên trong.
Vừa bước vào, Mạc Phàm đã ngửi thấy một mùi thơm đặc biệt, xem ra là con gái rồi. He he, nếu mình chỉ ngửi mùi hương mà đoán được là ai thì pro quá, chắc chắn sẽ khiến người đẹp ngây ngất.
"Mạc Phàm, cậu lén la lén lút làm gì vậy hả?" Ngải Đồ Đồ khó hiểu hỏi.
"À, không có gì, xem là ai... A, Tuyết Tuyết, anh biết ngay là em mà, hahaha, bảo sao lúc đi trên đường tâm trạng anh lại vui như vậy," Mạc Phàm nhìn thấy Mục Ninh Tuyết, nụ cười lại càng rạng rỡ hơn.
Đương nhiên Mạc Phàm cũng cảm thấy hơi ngượng, mùi hương của mấy cô gái khác chỉ ngửi thôi cũng biết, vậy mà không nhận ra mùi hương của vợ cả. Xem ra trình độ ngửi mùi đoán người của mình cũng chưa đến nỗi tệ.
Mục Ninh Tuyết đang uống trà, liếc nhìn Mạc Phàm, sau đó bình tĩnh rót một chén trà đặt ở phía đối diện, ý bảo Mạc Phàm ngồi xuống có chuyện cần nói.
Mục Ninh Tuyết đến đây tìm Mạc Phàm, là có chuyện cần hắn ra tay.
Ai ngờ Mạc Phàm không biết xấu hổ ngồi ngay bên cạnh, cầm chén trà của Mục Ninh Tuyết uống một hơi cạn sạch.
Loại trà này vô cùng đắt đỏ, là Mục Ninh Tuyết mang tới để Mục Nô Kiều và Ngải Đồ Đồ nếm thử, cả ba đều là người có gu thưởng thức tinh tế. Còn Mạc Phàm chỉ coi nó là đồ giải khát, uống xong một chén còn chê ít, tu luôn cả ấm.
Cảm thấy có ánh mắt hơi ghét bỏ, Mạc Phàm mới ý thức được hành động không biết thưởng trà của mình là sai, bèn cười chữa ngượng: "Thị tộc tiến triển tốt chứ?"
"Đang gặp vấn đề," Mục Ninh Tuyết nói.
"Có phải muốn anh giúp đúng không?" Mạc Phàm hỏi.
"Ừm, em vừa mua một mảnh đất. Mảnh đất này đã được Hiệp Hội Ma Pháp đánh giá qua, kết quả là không phù hợp để phát triển thị tộc," Mục Ninh Tuyết nói.
Một môn tộc phải có lãnh địa riêng. Có vài căn nhà trong nội thành thì chỉ là trọc phú, không thể xưng là thị tộc ma pháp, càng không thể gọi là thế gia.
Mục Ninh Tuyết bắt đầu lập nghiệp từ hai bàn tay trắng, môn tộc muốn phát triển thành thế gia phải từ từ, không phải chuyện ngày một ngày hai.
"Muốn anh đánh cho mấy tên thẩm định ở Hiệp Hội Ma Pháp một trận à?" Mạc Phàm hỏi.
Mục Ninh Tuyết lườm hắn một cái, nói: "Có người cố ý quấy nhiễu sau lưng. Lúc em mua mảnh đất này cũng không biết trước đó Hiệp Hội Ma Pháp đã đánh giá nó là màu xám."
"Nói vậy là em bị lừa?" Ánh mắt Mạc Phàm trừng lên.
Mục Ninh Tuyết lắc đầu: "Cũng không hẳn. Mảnh đất đó không đắt, nhưng hiện giờ em cũng không có đủ tiền, mà về mọi mặt nó cũng không tệ. Nếu có thể giải quyết được vấn đề đánh giá, giá trị của nó sau này sẽ tăng cao hơn nhiều so với lúc mua, cũng thích hợp làm nơi phát triển lâu dài."
"Vậy anh đi cùng em tới Hiệp Hội Ma Pháp xem bọn họ nói thế nào," Mạc Phàm nói.
"Ừm, chuyện này tốt nhất là anh cùng em tới đó kiểm tra vấn đề. Nếu thật sự có vấn đề thì bỏ cũng được," Mục Ninh Tuyết gật đầu.
"Hừ, nếu có kẻ cố ý làm khó dễ, anh sẽ lôi mấy thằng thẩm định ra đánh cho rụng hết răng. Chán sống rồi mới dám bắt nạt người phụ nữ của Mạc Phàm này, sao không đi hỏi xem Thẩm Phán Hội ở núi Bắc Vũ đã bị anh xử lý thế nào?" Mạc Phàm hầm hè.
"Có muốn tớ nhờ người trong nhà giúp hai cậu không? Chuyện này cũng không phải chuyện lớn, đơn giản là do không gây được ấn tượng tốt với bên kia. Người nhà tớ có một số rất khéo léo, để họ ra mặt thì chuyện này sẽ được giải quyết nhanh chóng," Mục Nô Kiều nói.
Mục Ninh Tuyết lắc đầu: "Việc này cần chúng tớ tự giải quyết. Hơn nữa, những người bên phía Hiệp Hội Ma Pháp có đầy đủ lý do để không cho một mảnh đất đầy rủi ro được phát triển."
"Cũng được, có việc gì cần thì cứ nói với tớ một tiếng," Mục Nô Kiều không nói thêm nữa.
Hiệp Hội Ma Pháp quản lý rất nhiều thứ như lãnh địa, đá thức tỉnh, các ma pháp sư, tài nguyên, thuế má và nhiều thứ khác. Một môn tộc muốn phát triển đều phải xem sắc mặt của họ. Mạc Phàm lại không rành về những thứ này, chỉ có Mục Ninh Tuyết mới đủ kiên nhẫn để từng bước xây dựng nên môn tộc.
May mà không phải mọi chuyện nhỏ nhặt Mục Ninh Tuyết đều phải làm, nhưng những việc lớn liên quan đến môn tộc như thế này thì cô phải đích thân ra mặt.
"Hiệp Hội Ma Pháp còn có cả bộ phận đánh giá nữa à, sao anh không biết nhỉ?" Mạc Phàm nói.
"Cậu là một tên cuồng tu luyện, lại là một thợ săn, chẳng lẽ chưa từng tới Hiệp Hội Ma Pháp bao giờ?" Mục Nô Kiều tức giận.
"Cũng đúng, haha, lúc mới lên trung giai còn đến đó thức tỉnh, sau đó thì không tới nữa. Sau này phải đến nhiều hơn rồi, nghe nói chuyện gì họ cũng quản."
Vozer dẫn ta về nguồn ✿
Đề xuất Voz: Con đường mang tên em