Chương 1280: Địa Đầu Xà Quấy Nhiễu

Vừa đến tháp Đông Phương Minh Châu, hai người đi thẳng lên khu vực hình cầu trên đỉnh. Trước đây Mạc Phàm còn từng nghĩ không biết khi nào mới có dịp lên đây ngắm cảnh, ai ngờ lần đầu đặt chân đến lại là vì chuyện mua một mảnh đất.

Bước vào hội đồng thẩm định, Mạc Phàm nhận thấy nơi này vắng tanh, nhân viên còn nhiều hơn cả khách.

Điều thú vị là, dù không có mấy người đến nhưng cũng chẳng ai thèm chạy ra tiếp đón họ. Mạc Phàm quay sang nói với Mục Ninh Tuyết: "Xem ra những người ở đây đều có thành kiến với môn tộc của chúng ta thì phải?"

Mãi một lúc lâu sau, một người đàn ông trung niên mập mạp mới đủng đỉnh bước tới, vẻ mặt áy náy nói: "Thật ngại quá, tôi vừa có một cuộc họp không thể bỏ được. Chuyện là thế này, mảnh đất kia không thể dùng làm đất ở được, nhất là khi hai vị xin cấp phép cho 300 hộ dân, số lượng đó tương đương với cả một ngôi làng. Mà muốn một ngôi làng được an toàn, khu vực đó phải nằm trong vùng an toàn tuyệt đối, đồng thời cần xác định vị trí phân bố của yêu ma trong phạm vi 100 km."

"Ủy viên Phan này, có một điều tôi không hiểu. Trước đó tôi đã nhờ người đến kiểm tra mảnh đất, các ông nói với bạn tôi rằng mảnh đất đó không có vấn đề gì. Vì sao đến lúc tôi chuẩn bị xây dựng sơn trang thì các người lại đưa ra kết quả khác?" Mục Ninh Tuyết nghiêm túc chất vấn.

"Cái này... kết quả thẩm định luôn thay đổi, dù sao thì địa bàn của yêu ma cũng sẽ di dời. Theo như tài liệu của Liên Minh Thợ Săn mà người của tôi tra được, cách mảnh đất đó 30 km về phía Nam có một tộc yêu ma, phía Bắc cách 40 km cũng có một tộc khác. Nếu các vị có kết giới bảo hộ vững chắc thì chúng tôi cũng chẳng phải làm khó. Hoặc nếu đội ngũ pháp sư tuần tra trong làng đạt tiêu chuẩn, chúng tôi cũng sẽ không có ý kiến. Nhưng cả hai điều kiện này đều không đáp ứng thì làm sao chúng tôi dám phê duyệt? Tôi phải lo cho an toàn của người dân. Các vị tiền của nhiều, lỡ có người chết thì bồi thường là xong, còn chúng tôi lại bị nghi ngờ về năng lực làm việc," Ủy viên Phan nghiêm mặt nói.

"Sao tôi nghe câu này lại có cảm giác như ông đang ám chỉ chúng tôi không quan tâm đến sống chết của những người sẽ đến ở vậy?" Mạc Phàm hỏi ngược lại.

Ủy viên Phan tỏ vẻ không vui, nói: "Tôi chỉ đang bàn về vấn đề này thôi. Còn chuyện không tiếp đón hai vị chu đáo được, tôi xin lỗi. Hy vọng hai vị suy nghĩ cho kỹ, mảnh đất đó chúng tôi thẩm định là không cho phép sử dụng."

Nói xong, gã đàn ông mập mạp xoay người rời đi, dáng vẻ vênh váo đắc ý.

Sau khi Ủy viên Phan đi khỏi, Mạc Phàm và Mục Ninh Tuyết nhìn nhau.

"Em biết tên mập này sao?" Mạc Phàm hỏi.

Mục Ninh Tuyết lắc đầu: "Ông ta có quyền lực rất lớn, một khi đã nói mảnh đất đó có rủi ro thì nó sẽ trở thành đất chết. Anh cũng biết tình hình ở vùng duyên hải rồi đấy, trong khu vực an toàn thì tấc đất tấc vàng. Đất chưa được chính phủ khai hoang thì tư nhân cũng khó mà mua được."

"Được rồi, về cơ bản là đã bị các gia tộc, thế gia khác chiếm hết rồi đúng không?" Mạc Phàm nói.

"Ừm, đúng vậy. Em mua mảnh đất này ở gần thành phố Phi Điểu," Mục Ninh Tuyết trải một tấm bản đồ ra cho Mạc Phàm xem.

Mạc Phàm ghé mắt nhìn, quả nhiên vị trí này rất gần thành phố Phi Điểu.

Sau khi bị hải yêu càn quét, thành phố Phi Điểu đã phát triển nhanh chóng trong vài năm gần đây. Mục Ninh Tuyết chọn nơi này cũng không tệ, lại còn gần Ma Đô.

"Em đã nhờ Hiệp hội Ma pháp của thành phố Phi Điểu thẩm định sơ bộ, họ nói không có vấn đề gì, rủi ro nằm ở mức có thể sử dụng hoặc không. Bọn họ đã gửi đơn đề nghị lên tổng bộ ở đây là có thể sử dụng được, nhưng không hiểu vì sao Ủy viên Phan lại không chịu ký giấy thông qua," Mục Ninh Tuyết giải thích.

"Để anh ẩn thân vào xem thử thế nào," Mạc Phàm nói xong liền đi về phía căn phòng kia.

Khe cửa văn phòng chỉ hé mở, nhưng Mạc Phàm vẫn dùng Độn Ảnh lách vào dễ dàng. Mục Ninh Tuyết còn chưa kịp ngăn cản thì đã không thấy bóng dáng anh đâu nữa.

Mạc Phàm đúng là cao thủ to gan, dám dùng thủ đoạn ngay tại nơi này. Ám Tước Đấu Bồng đủ để che mắt đám nhân viên chính phủ có tu vi không thấp ở đây.

Vừa vào đến văn phòng của Ủy viên Phan, Mạc Phàm đã nghe thấy giọng của một cô gái.

"Cô cứ yên tâm đi, chỉ cần cô ta muốn mua đất thì phải qua tay tôi. Tôi không cho phép thì cô ta đừng hòng xây dựng được gì. Tôi làm ở đây bao nhiêu năm rồi, chưa một ai dám nghi ngờ phán quyết của tôi cả," giọng của Ủy viên Phan truyền ra.

Lúc này, gã đang ngồi trên ghế, tay kẹp điếu thuốc.

Bên cạnh gã là một người phụ nữ tóc dài gợn sóng, trông khá xinh đẹp, đang ngồi đối diện bàn làm việc của ủy viên, mỉm cười nói: "Cũng là nhờ chị tôi, Chu Nghệ Lâm, nhờ vả cả. Con nhỏ đó trước đây rất hiền lành, nhưng từ khi tu vi lên cao, trở thành ngôi sao của Học Phủ Chi Tranh thì lập tức vong ân bội nghĩa. Mục thị của chúng tôi đã tốn không biết bao nhiêu tài nguyên để bồi dưỡng, vậy mà nó chẳng những không báo đáp, lại còn tuyên bố sẽ đối đầu với chúng tôi. Nếu không phải thế, chúng tôi cũng chẳng cần dùng đến cách này."

"Hừ, đời tôi khinh nhất là cái loại này. Cô ta muốn đối đầu với Mục thị ư? Tôi sẽ khiến cho cô ta đến một cái môn tộc nhỏ nhoi cũng không lập nổi," Ủy viên Phan vừa nói vừa híp mắt nhìn xuống dưới váy của người phụ nữ.

"Vậy thì làm phiền Ủy viên Phan rồi. Có thời gian thì đến Đại Lê thế gia của chúng tôi chơi, chúng tôi nhất định sẽ tiếp đón ngài một cách tốt nhất," người phụ nữ cười khúc khích.

"Chắc chắn sẽ đến, tôi vẫn còn nhớ khu sơn trang nghỉ dưỡng nhà cô, nơi đó quả thật là một chốn tuyệt vời," Ủy viên Phan nói.

"À, suýt nữa thì quên mất. Nếu lần này ngài muốn đến đó thì e là không được rồi. Có mấy thợ săn phát hiện ra dấu chân của sơn thú, vẫn đang tìm cách loại bỏ. Sơn trang vốn được bảo hộ an toàn tuyệt đối, cũng không biết là tay thợ săn nào lại đi tung tin đồn thất thiệt này cho Hiệp hội Ma pháp, hại chúng tôi phải ngừng kinh doanh để quét sạch núi một lần nữa. Nhưng không may là các pháp sư của nhà chúng tôi gần đây đều đang chuẩn bị cho cuộc tranh đấu giữa các thế gia, rất khó để tiến hành việc đó. Ông cũng biết một lần quét sạch núi tốn thời gian và nhân lực thế nào rồi đấy," người phụ nữ làm ra vẻ bi ai.

"Nếu thợ săn đã phát hiện ra dấu chân và có đủ bằng chứng thì Hiệp hội Ma pháp nhất định sẽ chú ý đến," Ủy viên Phan nói.

"Tôi xem qua rồi, đó không phải dấu chân sơn thú mà chỉ là của một con dã thú lớn thôi. Sơn trang ở trên núi, có dã thú là chuyện bình thường. Không ít khách đến nghỉ dưỡng còn thích ăn thịt dã thú nữa là. Ủy viên Phan, ngài cũng biết một lần càn quét tốn nhân lực, thời gian, tiền bạc thế nào mà. Những chuyện như này chẳng phải chỉ cần ngài nói một câu là giải quyết xong sao?" Người phụ nữ chớp mắt liên tục.

"Chà..." Ủy viên Phan làm ra vẻ khó xử.

"Lần sau ngài đến đó, tôi sẽ cùng ngài uống trà. Gió đêm ở đó thổi dễ chịu lắm," giọng cô gái trở nên nhẹ nhàng, đầy ẩn ý.

Ủy viên Phan lập tức hiểu ra, mặt không đổi sắc, nói: "Việc nhỏ, việc nhỏ thôi. Tôi sẽ nói lại với Hiệp hội Ma pháp địa phương. Nói gì thì nói, tôi cũng rất thích nơi đó. Nếu đóng cửa thì quả thực là một sự mất mát lớn."

"Vâng, cảm ơn Ủy viên Phan. Đến lúc đó, tôi sẽ pha trà ngon nhất cho ngài."

"Được rồi, được rồi." Ủy viên Phan cười đến híp cả mắt. Gã vừa nghĩ đến khu sơn trang mát mẻ thoải mái kia, màn đêm đen kịt, một bình trà ngon, rừng trúc không người, mặc sức cho mình hành hạ mỹ nhân... nghĩ thôi mà đũng quần đã căng cứng.

...

Rời khỏi phòng, Mạc Phàm không khỏi lắc đầu.

Quả nhiên xã hội này đầy rẫy quy tắc ngầm. Tên Ủy viên Phan mập mạp này đã dựa vào quyền lực để làm không biết bao nhiêu chuyện buồn nôn.

Trở lại bên cạnh Mục Ninh Tuyết, Mạc Phàm kể lại toàn bộ câu chuyện.

Mục Ninh Tuyết nhíu mày, trong lòng vô cùng khó chịu.

Thực tế, trước đó tên Ủy viên Phan này cũng đã hẹn gặp riêng cô, địa điểm là một quán trà khá xa. Giờ nghĩ lại, đó chính là một ám hiệu. Nếu không thỏa mãn ham muốn của gã, thì đừng mơ được cấp phép sử dụng mảnh đất kia.

Đúng là một kẻ hèn hạ đến cực điểm. Tại sao loại người này lại có thể ngồi lên vị trí đó được?

"Tu vi của tên mập này rất cao, anh dùng Ám Tước Đấu Bồng mà suýt nữa bị hắn phát hiện, cho nên đừng mong dạy dỗ hắn một trận được," Mạc Phàm nói.

"Đừng làm gì cả. Dù sao hắn cũng là thành viên cấp trung của tổng bộ Hiệp hội Ma pháp, đụng vào hắn chỉ tổ rước thêm phiền phức lớn cho chúng ta. Ngược lại là Đại Lê thế gia, bọn họ đúng là một gia tộc phụ thuộc vào Mục thị, chủ yếu kinh doanh khu sơn trang nghỉ dưỡng đắt đỏ. Nhưng hơn phân nửa hoạt động là để hối lộ các nhân viên của Hiệp hội Ma pháp và chính phủ. Có thể coi họ là một thế gia chuyên xử lý các mối quan hệ trong bóng tối cho Mục thị," Mục Ninh Tuyết nói.

Một thế gia vọng tộc hùng mạnh ắt sẽ có những gia tộc phụ thuộc bám víu. Mục thị là một trong những thế gia khổng lồ nhất trong nước, thế lực của họ trải rộng khắp các thành phố.

Mà Đại Lê thế gia chính là một gia tộc như vậy ở thành phố Phi Điểu. Mục Ninh Tuyết muốn xây dựng môn tộc ở đây chắc chắn sẽ đụng chạm đến lợi ích của Đại Lê thế gia. Chỉ là cô không ngờ, vừa mới bắt đầu đã đụng phải đám địa đầu xà gây khó dễ.

"Đúng rồi, 'quét núi' là gì vậy?" Mạc Phàm hỏi Mục Ninh Tuyết.

☾ Bước vào thế giới mộng mơ… Vozer dịch từng tờ yêu thương ☽

Đề xuất Voz: Kể về những chuyện về sông nước không phải ai cũng biết
BÌNH LUẬN