Âm thanh chói tai kia vẫn còn văng vẳng bên tai Mạc Phàm, dai dẳng không dứt… Thật ra, Ngải Đồ Đồ đã thở hổn hển chạy về phòng mình từ lâu rồi, nhưng tiếng gào thét đầy ám ảnh đó vẫn chưa chịu tan biến.
Mạc Phàm nằm dài trên ghế salon, thở phào nhẹ nhõm. Có lẽ, lão đại Trảm Không đã từng gặp những người này. Dù họ đã biết tin hắn còn sống nhưng chưa thể xác nhận, ít nhất vẫn tốt hơn nhiều so với những người luôn cho rằng hắn đã chết thật.
Trong khoảng thời gian hắn biến mất, chắc hẳn đã có rất nhiều người lo lắng. Cảm giác được mọi người nhớ mong thật sự rất tuyệt. Dù người độc thân luôn tỏ ra phóng khoáng, nhưng cuối cùng cũng chỉ là tự lừa mình dối người.
Ai cũng muốn cảm nhận sự tồn tại của mình trên thế giới này. Nếu sự sống chết của bạn chẳng còn quan trọng trong mắt người khác, đặc biệt là những người bạn quan tâm, thì thật lòng mà nói, bạn còn chẳng bằng một người đã khuất. Hoặc có lẽ, bạn nên tìm một nơi khác để bắt đầu lại cuộc đời.
…
Sáng hôm sau, ánh nắng rực rỡ chiếu xuống những tán lá ven con đường nhỏ quanh co, lấp lánh trên mặt hồ tĩnh lặng trong khuôn viên trường, mang đậm hơi thở mùa thu…
Mạc Phàm vừa ngắm cảnh, vừa mường tượng ra một viễn cảnh tuyệt đẹp: Sáng sớm thức dậy, hắn sánh bước cùng hai mỹ nhân cùng phòng tiến vào Học viện Minh Châu. Chao ôi, cảm giác đó mới lãng mạn, mới thi vị làm sao!
Chẳng phải trong mấy bộ phim về tổng tài bá đạo, nhân vật chính thường bên trái ôm mỹ nhân ngực khủng mặt baby, bên phải là người đẹp thanh lịch trang nhã, khí thế bá vương rảo bước cùng một đám tiểu đệ mặt vênh váo tháp tùng hay sao?
Nếu có tên ngốc nào dám cản đường, hắn sẽ ném cho một ánh mắt khinh khỉnh rồi nói: “Chưa nghe danh công tử Bạc Liêu à? Ta có cả trăm cách để chơi với ngươi đấy, muốn thử không?”
Mạc Phàm cảm thấy mình đã tiến rất gần đến cảnh giới đó rồi, chỉ thiếu một bước cuối cùng là hai cô nàng xinh đẹp kia chịu phối hợp một chút mà thôi…
Nhưng hai nàng này đâu phải là những chú chim non nép mình bên cạnh hắn, mà là hai nàng công kiêu ngạo, luôn ngẩng cao chiếc cổ cao quý của mình mà dẫn đầu đoàn người.
“Chị Kiều, tên kia là Lâm Đình Ngọc, chó săn của Chu Thư Trà!” Ngải Đồ Đồ đang đi trên đường lớn, đột nhiên chỉ vào một gã trai phía trước nói.
Gã trai kia tai thính lạ thường, nghe thấy Ngải Đồ Đồ nói xấu mình liền quay lại. Hắn liếc nhìn Ngải Đồ Đồ và Mục Nô Kiều, sau đó quét mắt đánh giá Mạc Phàm từ trên xuống dưới.
“Ngải đại tiểu thư lại đổi người hầu mới à? Lần sau có đổi thì nên chọn đứa nào trắng trẻo đẹp trai một chút, chứ tìm một tên xấu xí thế này chưa chắc đã tôn lên vẻ đẹp của đại tiểu thư đâu…”
Một tên học viên mặt hoa da phấn đi cùng gã công tử kia lên tiếng. Hắn chẳng hề kiêng dè danh hiệu “ma nữ” của Ngải Đồ Đồ, giọng điệu vô cùng xấc xược.
“Hay nói đúng hơn là lại mua một cái bia đỡ đạn mới? Đã là bia đỡ đạn thì thực lực phải khá một chút chứ! Đừng như tên lần trước, mới một chiêu đã bị lão đại Chu Thư Trà của chúng ta đánh cho như chó… Nhìn cũng tàm tạm đấy, nhưng mà… yếu quá!”
Tên công tử bột này nói chuyện ngạo mạn, nhưng trong đầu Mạc Phàm lúc này chỉ hiện lên hai chữ “ẻo lả”. Hắn đang phân vân không biết có nên tiện tay gỡ cái mác dán trên trán tên này xuống không…
“À… khoan đã! Tên này hình như vừa mới sỉ nhục mình???”
Nghĩ vậy, máu nóng của Mạc Phàm bốc lên. Hắn lập tức bước tới trước mặt tên công tử bột, đôi mắt đen láy đầy thần thái nhìn chằm chằm vào kẻ thấp hơn mình nửa cái đầu, gằn giọng:
“Vừa rồi ngươi nói cái gì?”
Tên công tử bột chẳng hề sợ hãi, hơi ngẩng mặt lên nhìn Mạc Phàm rồi cười khẩy:
“Ta nói ngươi là người hầu đấy? Sao? Chọc giận ngươi à? Vậy để ta đoán lại nhé? Để xem ngươi là loại người gì cho bọn đệ tử thế gia kia…”
Mạc Phàm tức giận túm lấy chiếc nơ trên áo của tên kia, nhìn thẳng vào mắt hắn, thô bạo nói:
“Ngươi mở to cái mắt chó của ngươi ra nhìn cho rõ! Bố mày có chỗ nào không đẹp trai hả? HẢ???”
Ngải Đồ Đồ đứng bên cạnh nghe Mạc Phàm hỏi một câu như vậy, thiếu chút nữa là trẹo cả gót giày. Trong lòng nàng chỉ muốn lao lên đạp chết cái tên Mạc Phàm khốn kiếp này. Còn Mục Nô Kiều thì khóe môi giật giật, hoàn toàn cạn lời với gã này.
“Tiểu tử, tốt nhất ngươi nên buông tay ra, nếu không đừng trách Lâm Đình Ngọc ta không khách sáo! Đừng đợi đến lúc phải ngậm lấy đôi tay thối của mình chạy đến phòng y tế, cầu xin thầy giáo hệ Chữa Trị băng bó vết thương cho…”
Giọng Lâm Đình Ngọc đột nhiên trở nên lạnh lẽo. Hắn mặc kệ Mạc Phàm đang kéo chiếc nơ của mình. Ánh mắt hắn lúc này sắc lạnh, khí chất hoàn toàn khác hẳn vẻ ẻo lả lúc trước.
“Ta vẫn thích nắm đấy! Làm gì được ta nào? Ngươi dám sỉ nhục ta à? Nếu là trước đây, ta đã sớm ném ngươi ra giữa đường làm đá lót đường rồi, chứ không có chuyện để ngươi lảm nhảm từ nãy đến giờ đâu.” Mạc Phàm không hề có ý định buông tay.
Trong nháy mắt, không khí giữa hai người trở nên căng như dây đàn. Nếu hơi thở của họ có thể nhìn thấy được, có lẽ nó đã ngưng tụ thành hai tiểu vũ trụ va chạm vào nhau kịch liệt.
“Ngươi nhớ kỹ những lời mình vừa nói đấy!” Giọng Lâm Đình Ngọc càng thêm lạnh buốt.
Vừa dứt lời, một nam tử cao gầy bước tới. Người này khí thế mười phần, đi đến đâu mọi người đều tự động dạt ra nhường đường. Hầu hết đám đông vây xem đều mong mọi chuyện rối tung lên để có kịch hay mà xem.
“Chuyện gì vậy, Đình Ngọc?” Nam tử cao gầy bước tới, trên người tỏa ra bá khí của một thủ lĩnh. Hắn thậm chí còn lịch sự gật đầu mỉm cười chào Mục Nô Kiều, ra vẻ muốn đứng ra dàn xếp.
“Đông Phương đại ca, anh cũng thấy đấy… Em bình sinh ghét nhất người khác chạm vào nơ của em!” Lâm Đình Ngọc nói.
“Có một số thói quen, bỏ đi thì tốt hơn.” Mạc Phàm cười khẩy.
Hắn chỉ tiện tay nắm lấy, thế mà tên kia lại dám nói đó là nghịch lân của hắn. Đã vậy, Mạc Phàm liền dùng thêm sức giật mạnh.
Trong nháy mắt, chiếc nơ xinh xắn trên cổ Lâm Đình Ngọc bị Mạc Phàm giật phăng ra. Lâm Đình Ngọc lập tức như muốn bùng nổ, nhưng lại bị người họ Đông Phương kia cản lại.
“Ngươi chắc chắn phải chết!” Lâm Đình Ngọc chỉ thẳng vào mặt Mạc Phàm, gầm lên giận dữ.
“Đàn ông con trai không nên đeo nơ hoa thế này. Quá ẻo lả! Ta đang giúp ngươi đấy!” Mạc Phàm cầm chiếc nơ, tiện tay ném xuống đất, nhướng mày khiêu khích.
Sắc mặt Lâm Đình Ngọc tái mét. Hắn định mở miệng, ai ngờ Mạc Phàm đã nói trước:
“Đừng nói với ta là, ngươi cũng ghét nhất bị người khác gọi là đồ ẻo lả nha…”
“Ta muốn giết hắn!!!” Lâm Đình Ngọc tức đến mức muốn xông lên ăn thua đủ. Nếu không phải ở đây có nhiều người, có lẽ hắn đã dùng ma pháp nghiền nát tên trước mặt ra thành bã rồi.
Nam tử họ Đông Phương thấy Lâm Đình Ngọc mất bình tĩnh, liền vội vàng kéo hắn lại rồi lôi đi…
Đám đông đang hóng kịch vui thấy vậy liền “Ồ” lên một tiếng kinh ngạc. Từ trước đến nay, Lâm Đình Ngọc muốn gây sự với ai đâu có phân biệt hoàn cảnh… Sao lần này lại dễ dàng bỏ đi như vậy?
Chẳng lẽ tên vừa sỉ nhục Lâm Đình Ngọc kia có lai lịch rất lớn?
…
“Lạ thật! Bọn họ cứ thế bỏ đi sao?” Ngải Đồ Đồ có chút thất vọng.
“Mạc Phàm! Ngươi và Đông Phương Minh kia quen biết nhau à?” Mục Nô Kiều nhìn chằm chằm vào Mạc Phàm, như muốn nhìn thấu hắn.
“Không có ấn tượng! Thiên tài bại dưới tay ta, nếu không đủ một vạn thì cũng phải tám, chín ngàn rồi…” Mạc Phàm nhún vai, thản nhiên đáp.
Đông Phương Minh đang lôi tên công tử bột Lâm Đình Ngọc đi cách đó không xa, nghe thấy câu nói của Mạc Phàm thì thân thể lảo đảo… Hắn chỉ còn một chút nữa thôi là được làm Thẩm Phán viên, vậy mà lại bị chính cái tên này vĩnh viễn tước đi tư cách.
Tâm trạng của Đông Phương Minh lúc này y hệt Lâm Đình Ngọc, đều chỉ muốn quay lại giết chết tên khốn kia ngay lập tức
❂ Từng câu chữ → hóa vần ca ← Vozer thắm tình bao la ❂