Trên sân trường, Lâm Đình Ngọc không cam lòng ngoảnh lại. Quả thật, những lời Mạc Phàm nói lúc nãy hoàn toàn đúng. Điều hắn ghét nhất trên đời, thứ nhất là kẻ khác dám động vào chiếc nơ của hắn. Và điều không thể tha thứ nhất, chính là bị gọi là đồ đàn bà.
Mà mới vừa rồi, tên kia quả thật đã phạm vào tội đáng muôn chết. Nếu không đòi lại công đạo, sau này hắn làm sao có thể lăn lộn ở Học viện Minh Châu được nữa.
“Đông Phương đại ca, sao anh lại cản em? Anh muốn giữ hình tượng tốt đẹp trước mặt Mục Nô Kiều thì mặc anh, nhưng em thì không! Em chẳng cần cho cô ta chút mặt mũi nào cả.” Lâm Đình Ngọc tức giận nói.
“Ta không muốn cậu chịu thiệt.” Đông Phương Minh nói thẳng.
“Em chịu thiệt thế nào được chứ… Khoan đã, ý anh là thực lực của hắn còn mạnh hơn em?” Lâm Đình Ngọc cảm thấy nực cười, hỏi lại.
Nhìn khắp cả khu giáo chính của Học viện Minh Châu, người có thể đánh ngang tay với hắn cũng chỉ đếm trên đầu ngón tay thôi. Nói thật, hắn không tin lời Đông Phương Minh. Lẽ nào tùy tiện vớ phải một thằng đầu đường xó chợ miệng hôi mà cũng có thể thắng được hắn sao?
Đông Phương Minh cũng là kẻ kiêu ngạo, nên không muốn nhắc lại chuyện xưa, khi hắn còn là Thẩm phán viên thực tập, truy đuổi Đường Nguyệt và Mạc Phàm để rồi bị Mạc Phàm cho ăn hành.
Đông Phương Minh chỉ đáp lại qua loa với Lâm Đình Ngọc, sau đó nhanh chóng kéo hắn rời khỏi nơi này. Trong lòng thì thầm nghĩ: “Hóa ra tên này cũng là học viên của Học viện Minh Châu, sao trước giờ mình chưa từng thấy nhỉ?”
Về phần Lâm Đình Ngọc, hắn lại cho rằng Đông Phương Minh muốn giả bộ quân tử trước mặt Mục Nô Kiều nên mới làm vậy. Tóm lại, hắn nhất quyết không dễ dàng bỏ qua cho cái tên Mạc Phàm kia.
…
Bên kia, Mạc Phàm đi thẳng đến phòng làm việc của Tiêu viện trưởng để báo danh. Trên đường đi, hắn thầm nghĩ dù gì mình cũng từng là đại ma đầu khét tiếng trong đám tân sinh viên của khu giáo chính. Sao mới hơn nửa năm mà đã bị thiên hạ lãng quên rồi?
Chuyện này không ổn chút nào! Mấy tên gà đất chó sành vớ vẩn mà cũng dám đòi bẻ gãy hai tay hắn ư? Mà quan trọng nhất là lại còn trơ tráo chê hắn không đẹp trai?
“Tiêu viện trưởng, em đến báo danh!” Mạc Phàm chẳng thèm gõ cửa mà đẩy thẳng vào phòng viện trưởng.
Bên trong phòng làm việc, ngoài Tiêu viện trưởng còn có khoảng bốn, năm giáo viên chức vị không thấp, cùng mấy vị hội trưởng hội học sinh của các hệ. Thấy Mạc Phàm tùy tiện xông vào, ai nấy đều lộ vẻ kinh ngạc, nhìn chằm chằm vào tên học trò vô lễ này.
“Em là học sinh hệ nào vậy? Vào phòng làm việc của viện trưởng mà vô quy tắc như thế, không muốn học nữa à?” một vị chủ nhiệm tức giận nói.
Mấy vị hội trưởng hội học sinh cũng phải nể tên này. Ngay cả bọn họ, những nhân vật phong vân trong giới học sinh, được xem như lãnh tụ, thế mà vào phòng viện trưởng cũng phải khúm núm, cẩn thận từng li từng tí.
Còn tên này thì hay rồi! Không những không gõ cửa mà còn đi thẳng vào như chốn không người. Tên này chán sống rồi hay sao mà dám làm càn ở Học viện Minh Châu?
Vốn dĩ Tiêu viện trưởng cũng có chút bực mình với học sinh thiếu lễ độ này, trước mặt bao nhiêu giáo viên và học sinh ưu tú như vậy, không thể để mất uy nghiêm được. Nhưng khi nhìn rõ người đến là ai, cơn giận của ông cũng bị Mạc Phàm làm cho bay sạch.
“Các vị về trước đi, hôm khác ta sẽ gọi mọi người lại bàn tiếp vấn đề này!” Tiêu viện trưởng khoát tay, nói với mấy vị chủ nhiệm và học viên.
Bọn họ nghe vậy liền lộ vẻ mặt kinh ngạc, hình như Tiêu viện trưởng chưa bao giờ dễ tính như vậy. Rất nhanh, mọi người rời khỏi phòng, chỉ còn lại hai người.
“Vẫn khỏe chứ?” Tiêu viện trưởng nhìn Mạc Phàm, mỉm cười vui mừng.
“Vẫn khỏe ạ! Hơn nửa năm không gặp, con cũng thấy hơi nhớ Viện trưởng…” Mạc Phàm cười nói.
Những lời này hoàn toàn là thật lòng. Mạc Phàm lăn lộn bên ngoài vẫn luôn được Tiêu viện trưởng chiếu cố. Đối với hắn, Tiêu viện trưởng là một vị trưởng bối đáng kính nhất.
“Ta cũng vì nghĩ đến sự an toàn của con nên mới thông báo với mọi người rằng con đã chết. Bất quá, con có thể sống sót trở về từ sự cắn trả của ác ma, quả thật là một kỳ tích!” Tiêu viện trưởng nói. “Cũng là lỗi của chúng ta đã không bảo vệ tốt cho con. Dù sao, thiên sinh song hệ của con cũng quá đặc biệt rồi!”
Mạc Phàm xua tay: “Là do con làm việc quá khoa trương thôi! Dù sao thì cuối cùng cũng có kinh mà không hiểm… chẳng phải con vẫn trở về đây tiếp tục đi học được sao?”
Tiêu viện trưởng gật đầu. Không có chuyện gì là tốt rồi!
“Tiêu viện trưởng, nếu không có việc gì nữa thì con muốn ra ngoài với các bạn. À! Đúng rồi, con muốn đổi hệ!” Mạc Phàm như chợt nhớ ra điều gì đó, nói.
“Con chán Triệu Hoán hệ rồi sao?” Tiêu viện trưởng có chút bất ngờ.
“Triệu Hoán hệ đến một đội bóng còn không lập nổi, đến một mống con gái cũng chẳng có… nói chung là chẳng có gì sất! Thầy chuyển con sang Hỏa hệ đi! Nơi đó là đại hệ của học viện, đông người, chắc chắn sẽ náo nhiệt hơn nhiều!” Mạc Phàm nói với vẻ không mấy thiện chí.
Tiêu viện trưởng nghe vậy, bất đắc dĩ lắc đầu. Triệu Hoán hệ vốn đã ít người như vậy mà tên này còn gây ra cả đống rắc rối. Nếu cái tên sao chổi này mà vào Hỏa hệ, chẳng phải sẽ biến nơi đó thành cảnh gà bay chó sủa hay sao?
Mà thôi kệ hắn… Chuyện này cũng không khó giải quyết. Nếu Mạc Phàm muốn đến Hỏa hệ tu luyện thì cứ để hắn đến đó cũng tốt. Cạnh tranh khốc liệt trong Hỏa hệ đối với hắn cũng không phải chuyện xấu.
“Được rồi… được rồi! Thời gian này con cứ ở trong học viện mà dốc lòng tu luyện. Đợi thời cơ chín muồi, ta sẽ đề cử con vào đội tuyển quốc phủ. Hy vọng tại Đại Chiến Học Viện Thế Giới, con có thể thể hiện thật xuất sắc!” Tiêu viện trưởng suy nghĩ một chút rồi nói.
“Đại Chiến Học Viện Thế Giới? Đó là cái gì vậy?” Mạc Phàm hỏi.
“Rốt cuộc con có phải học viên không vậy? Sao ngay cả giải đấu thế giới giữa các học viện mà cũng không biết?” Tiêu viện trưởng nhướng mày, vừa bực mình vừa buồn cười nói: “Với lại, Linh Ẩn Thẩm Phán Hội ở Hàng Châu với quyền lực nội bộ đã đề cử con vào đội tuyển quốc phủ. Chẳng lẽ con không tìm hiểu chút nào về nó sao?”
Mạc Phàm nghe vậy liền há hốc mồm. Lúc này hắn mới lờ mờ hiểu ra lời của cô giáo Đường Nguyệt trước lúc chia tay.
“Hình như con có nói là sẽ tham gia cái loại thi đấu vớ vẩn này đâu? Thôi được, nếu cô ấy đã đề cử rồi thì con đành cố gắng hết sức vậy. Thắng thì là do trường đào tạo tốt, thua thì là do thể lực con không ổn!”
“Con có biết các đại thế tộc, các đại học viện, Liên Minh Thợ Săn, Hội Ma Pháp… bọn họ đã phải bỏ ra bao nhiêu tiền của, công sức để tranh giành một suất trong đó không?” Tiêu viện trưởng xoa xoa vầng trán hói của mình, đau đầu nói: “Con thì hay rồi… lại còn bảo ‘cố gắng hết sức’! Tóm lại, hội đồng xét duyệt của trường đã thông qua rồi thì con cứ xác định tinh thần đi… chạy không thoát đâu!”
“Vậy không phải là quá bá đạo sao? Nhân tài của Học viện Minh Châu chúng ta đông như kiến, cao thủ nhiều như mây, sao cứ phải bắt con đi cho bằng được?” Mạc Phàm nói.
“Vẫn còn một thời gian nữa đội tuyển quốc phủ mới tuyển chọn thành viên. Đại Chiến Học Viện Thế Giới còn được gọi là cuộc chiến thành Venice. Những chuyện này sau này con sẽ từ từ hiểu. Bây giờ, ta sẽ cho người của phòng giáo vụ dẫn con đi làm thủ tục đổi hệ… Mà thôi! Để ta đổi cho nhanh. Con cứ đến Hỏa hệ báo danh là được!” Tiêu viện trưởng nói.
“A! A! Vậy thì phải cảm ơn Tiêu viện trưởng trước rồi.” Mạc Phàm nói với vẻ cà lơ phất phơ.
“Đừng có gây thêm rắc rối nữa, giữa các viện hệ có sự khác biệt đấy. Không phải chuyện gì ta cũng giúp con được đâu!” Tiêu viện trưởng không yên tâm, dặn dò một câu.