Tại một thành phố nhỏ, Hỏa hệ có thể xem là khá hiếm thấy trong lớp học. Nhưng ở Học viện Minh Châu, Hỏa hệ lại cực kỳ phổ biến.
Nguyên nhân là vì những học viên xuất sắc nhất từ vô số thành phố đều được sàng lọc và quy tụ về đây. Hơn nữa, để vào được khu học xá chính của Học viện Minh Châu, họ phải đạt ít nhất là trình độ Trung cấp.
Ở cấp bậc này, với những gia đình có chút điều kiện, nếu con cái họ đam mê Hỏa hệ, họ hoàn toàn có thể dùng phương pháp dẫn dắt thức tỉnh để tăng xác suất nhận được hệ này.
Vì vậy, Hỏa hệ nghiễm nhiên trở thành một trong những hệ lớn nhất!
Thiên phú song hệ bẩm sinh của Mạc Phàm gần như ai cũng biết, nên hắn thấy chẳng cần phải che giấu làm gì nữa.
Dù sao Hỏa hệ cũng là hệ tu luyện chính của hắn. Trong môi trường cạnh tranh khốc liệt như khu học xá chính này, hắn phải tranh đoạt tài nguyên một phen mới có thể khiến Tinh Trần của mình được nâng cao đáng kể.
Hiện tại, Tinh Vân Hỏa hệ của hắn đã đạt đến cấp ba. Tuy vẫn còn một chặng đường rất xa mới tới được Tinh Hà cấp Cao, nhưng tu luyện là cả một quá trình tích lũy lâu dài. Tranh đoạt tài nguyên từ bây giờ cũng là để chuẩn bị cho tương lai.
Hệ Hỏa của Học viện Minh Châu được gọi là Hỏa Viện, với số học viên lên đến hơn 2000 người. Số thường xuyên có mặt tại trường cũng hơn 1000, đó là chưa kể những người đã tốt nghiệp. Nếu gộp tất cả lại, đây là một con số khổng lồ, không thể đếm xuể.
Mạc Phàm chọn chuyển hệ đúng vào một ngày khá đặc biệt. Hôm nay chính là ngày Hỏa Viện tổ chức kỳ kiểm tra hàng tháng để xếp hạng toàn bộ học viên.
Mục đích của kỳ kiểm tra rất đơn giản: phân phối tài nguyên. Xếp hạng càng cao, tài nguyên nhận được càng nhiều. Khi đã lên tới Trung cấp, việc tu luyện ngốn tài nguyên như một cái động không đáy. Muốn trở thành kẻ đứng đầu, chắc chắn phải có nguồn tài nguyên dồi dào chống lưng.
Mạc Phàm là học viên chuyển hệ, mà lần này có khoảng 1100 người tham gia kiểm tra. Vì chưa từng tham gia lần nào, dĩ nhiên hắn bị xếp chót bảng Hỏa Viện, đội sổ sau 1100 người. Lượng tài nguyên phân cho hắn đương nhiên ít đến đáng thương...
…………..
Mạc Phàm vừa bước vào đại sảnh của Hỏa Viện, một không gian có thể chứa hơn nghìn người. Từ trên xuống dưới, trong ra ngoài, cả đại sảnh rực một màu đỏ thẫm. Ngay khoảnh khắc bước vào, hắn có cảm giác như cả nơi này đang bừng bừng cháy!
Nhìn lên những bức tường và xà nhà cao vút xung quanh, hắn có thể thấy những hỏa văn lấp lánh, màu sắc biến ảo. Nếu đứng ở những góc độ khác nhau, những hỏa văn này trông như những ngọn lửa đang nhảy múa, sống động vô cùng.
Trong đại sảnh rộng lớn là một khán đài với những hàng ghế được xếp ngay ngắn. Lúc Mạc Phàm vào, nơi này đã đông nghịt người, tiếng nói chuyện ồn ào như ong vỡ tổ.
Cũng may, vừa vào đã có cả dàn mỹ nữ đập vào mắt. Có lẽ vì tu luyện Hỏa hệ nên Mạc Phàm cảm nhận được một luồng hơi thở nóng bỏng, quyến rũ tỏa ra từ họ, khiến hắn được một phen mở rộng tầm mắt.
Ngay lập tức, Mạc Phàm liền lân la về phía mấy cô nàng, chọn một vị trí sát bên cạnh. Vừa ngồi xuống, hắn đã tham lam hít lấy hít để hương thơm tỏa ra từ họ. Đa phần là mùi hoa hồng ngọt ngào, xen lẫn một vài mùi nước hoa khác đầy kích thích và mãnh liệt!
“Này! Trông cậu lạ mặt thế? Chắc là người của hệ khác đến đây đục nước béo cò, định tiếp cận Đinh Vũ Miên của chúng ta chứ gì? Loại như cậu mà cũng si tâm vọng tưởng à?”
Một cô gái tóc ngắn ngồi hàng trước quay lại, ném cho hắn một cái nhìn khinh bỉ.
Mạc Phàm nghe vậy, máu nóng bốc lên, liếc nhìn cô ta một cái.
Hôm nay là lần thứ hai có người chê hắn xấu. Thật không thể tha thứ! Lúc trước là một tên con trai ẻo lả, giờ lại đến một cô nàng nam tính.
“Chúng ta đều là bạn học, sao cô không nghĩ là mấy cô gái này có hứng thú với tôi?” Mạc Phàm hỏi ngược lại.
Mấy cô gái xung quanh nghe vậy liền đồng loạt quay lại, ánh mắt họ như muốn nói bốn chữ: Đồ không biết xấu hổ!
Thế nhưng, có một chuyện khiến Mạc Phàm hơi bất ngờ. Một cô gái có mái tóc dài mềm như nhung, ngồi chếch phía trước hắn, lại không hề quay đầu lại.
Thật ra, ngay từ đầu Mạc Phàm đã để ý đến cô ấy. Mái tóc óng mượt như tơ, hai bên còn bện hai lọn tóc nhỏ trông cực kỳ đáng yêu, khiến người ta say đắm. Vừa hiền thục, dịu dàng, lại không mất đi vẻ cao quý, tinh tế.
Quả nhiên, cô gái đặc biệt này có mắt nhìn người. Chắc hẳn cô ấy biết mình nói đúng.
“Này tên kia, thức thời thì cút ra hàng sau ngồi đi. Đừng có ngồi đấy ngứa mắt. Chỗ này là chỗ quen thuộc của chị em bọn ta nửa năm nay rồi.” Cô gái tóc ngắn nói.
“Tôi không thích đi thì sao?” Mạc Phàm thản nhiên đáp.
“Nói cho cậu biết, Hoàng Tinh Lệ ta đây cũng xếp hạng 300 trên Hỏa Bảng đấy. Muốn xử một tên vô danh tiểu tốt như cậu thì thừa sức. Đừng ép ta phải ra tay, phí chữa trị của đám người bên Trị Dũ hệ không rẻ đâu.” Cô nàng nam tính tên Hoàng Tinh Lệ hăm dọa.
“Tinh Lệ, kệ cậu ta đi, đừng gây chuyện nữa.” Cô gái tên Đinh Vũ Miên lên tiếng.
Cô vẫn không quay đầu lại... Mạc Phàm vẫn chỉ thấy được kiểu tóc cao quý đặc biệt đó, khiến lòng hắn càng thêm tò mò.
“Vũ Miên, cậu không cần phải khách sáo với mấy con ruồi bọ này làm gì, sau này lại rước thêm phiền phức. Cứ tẩn cho tên không biết xấu hổ này một trận, lần sau gặp chúng ta sẽ tự biết điều ngay. Thật không hiểu sao loại người này lại thức tỉnh được Hỏa hệ nữa chứ?” Hoàng Tinh Lệ bực bội nói.
Mạc Phàm ngồi bên cạnh nghe mà trong lòng lại có chút mong đợi, không biết cô gái tên Đinh Vũ Miên kia quay lại sẽ có dung mạo xinh đẹp đến nhường nào.
Tiếc là, cô vẫn không hề quay lại.
……………….
Không lâu sau, chủ nhiệm Hỏa Viện, thầy Ngụy Vinh với thân hình to lớn, uy nghiêm bước vào. Thầy vừa xuất hiện, hơn 1000 học viên Hỏa hệ lập tức im phăng phắc.
Thầy bước lên bục giảng, ánh mắt quét qua những hàng ghế xếp hình rẻ quạt đang chật kín học viên, rồi cất giọng sang sảng:
“Ai là Mạc Phàm?”
Mạc Phàm nghe gọi tên mình thì hơi ngạc nhiên, đành bất đắc dĩ đứng dậy.
Mọi ánh mắt lập tức đổ dồn về phía hắn. Phải biết ở đây có hơn 1000 người, được chủ nhiệm hệ đích thân gọi tên ngay khi vừa xuất hiện đúng là chuyện hiếm có.
“Cậu là học viên mới chuyển đến?” Ngụy Vinh hỏi.
“Vâng ạ.” Mạc Phàm gật đầu.
“Sắp hết học kỳ rồi còn chuyển đến làm gì? Chỗ của ta không nhận loại người tâm tư hời hợt, có khi lại là một tên phế vật!!” Ngụy Vinh nói thẳng không chút kiêng dè.
Từ trước tới giờ, thầy Ngụy Vinh vẫn luôn nóng tính như vậy. Khi biết hôm nay có một học viên chuyển đến, thầy đã kịch liệt phản đối.
Ai ngờ tên này lại có lai lịch không nhỏ, được đích thân Viện trưởng làm thủ tục chuyển hệ. Thủ tục hợp lệ, Ngụy Vinh không nhận không được. Nhưng quy tắc giữa các hệ rất khác nhau, mà chủ nhiệm hệ là người nắm quyền cao nhất. Ngụy Vinh chẳng quan tâm tên nhóc này có lai lịch lớn cỡ nào, đã rơi vào tay thầy thì đừng hòng được nể mặt.
Hỏa Viện của thầy tuy đông người thật, nhưng ai cũng là tinh anh được tuyển chọn từ hàng nghìn người cả