Mạc Phàm cảm thấy khó chấp nhận nổi những lời gã lão sư này vừa nói.
Vị lão sư này cũng quá nóng tính rồi. Dù sao mình cũng là học viên vừa chuyển hệ, thế mà hắn lại chửi thẳng mình là đồ phế vật giữa cả ngàn học viên đang ngồi đây.
“Vậy sao ta lại ngồi ở đây, thưa lão sư?” Mạc Phàm cũng không phải quả hồng mềm, hắn bình tĩnh đáp lại.
Có Tiêu viện trưởng tự mình làm thủ tục chuyển hệ, Mạc Phàm không tin cái gã chủ nhiệm hệ Ngụy Vinh mặt như tinh tinh này lại có thể đuổi hắn ra khỏi Hỏa viện được!
Trong thoáng chốc, đôi lông mày rậm của Ngụy Vinh nhếch lên. Cái tên chuyển hệ này lại còn dám mạnh miệng như vậy sao?
Hơn 1000 học viên trong Hỏa viện này, có ai mà không cung kính với hắn đâu. Kể cả 10 người đứng đầu bảng xếp hạng, dù thực lực mạnh mẽ, bối cảnh sâu xa đến đâu, cũng chưa bao giờ dám ăn nói với hắn như vậy.
“Ngươi cảm thấy mình rất lợi hại đúng không?” Ngụy Vinh hỏi lại.
“Ít nhất cũng không phải loại phế vật như ngài nói.” Mạc Phàm trả lời.
“Kiểm tra tháng này đã kết thúc, xem như ngươi may mắn. Tháng sau, nếu ta thấy ngươi xếp hạng ngoài 1000, ngươi từ hệ nào thì cút về hệ đó cho ta. Tài nguyên Hỏa hệ là do ta phân phối, ta hoàn toàn có thể lấy lý do ngươi có biểu hiện kém cỏi để tước đoạt nó đi.” Ngụy Vinh nói không chút khách khí.
“Ngoài 1000 sao? Lão sư, hình như có phần hơi thấp thì phải?” Mạc Phàm cười nói.
“Hừ! Chờ ngươi đạt được rồi hẵng nói.” Ngụy Vinh lạnh giọng.
“Vừa rồi lúc tới, ta cũng đã quan sát nơi này một lượt. Nói thật với ngài, Hỏa viện này khiến ta có chút thất vọng…” Mạc Phàm lại nói tiếp.
“Ngươi nói cái gì?” Ngụy Vinh tức giận, trừng mắt hỏi.
“Ngài nói nơi này không nhận phế vật đúng không? Sao ta lại cảm thấy phế vật trong sảnh đường này lại nhiều như vậy? Hay là, do tài nghệ dạy dỗ của ngài cũng chỉ có thế thôi…” Mạc Phàm đáp trả.
Tâm trạng hôm nay của Mạc Phàm vốn đã không tốt. Bị hai lần chất vấn về vẻ đẹp trai của mình, hắn đã không muốn tính toán rồi. Vậy mà vừa đặt chân vào Hỏa viện liền bị chủ nhiệm hệ cố tình mắng là thứ tâm tư cẩu thả, là đồ phế vật?
Mình có trêu ghẹo ai đâu cơ chứ?
Trước kia, khi còn là tân sinh viên ở học phủ Minh Châu, hắn đã mang danh hiệu đại ma đầu quét ngang tất cả. Được Tiêu viện trưởng chiếu cố, các giảng viên cấp dưới gặp hắn còn phải khách khí nữa là…
Từ trước tới giờ, Mạc Phàm luôn nói ra những lời kinh người. Lúc này, những lời hắn phun ra liền khiến hơn 1000 học viên ở đây bị dọa choáng váng, cả hội trường dậy sóng!
Trong đại sảnh này có rất nhiều phế vật?
Câu nói này tuy không chỉ mặt điểm tên ai, nhưng thực chất lại chửi cả Hỏa viện, gom tất cả mọi người ở đây vào mắng một lượt.
Mắng học viên thì đã đành, đến cả chủ nhiệm hệ Ngụy Vinh hắn cũng dám mắng? Nói hắn là đồ phế vật không biết dạy dỗ học sinh…
Nhất thời, tất cả mọi người trong đại sảnh như muốn bùng nổ. Nếu ánh mắt có thể ngưng tụ thành lửa, có lẽ Mạc Phàm đã bị mấy ngàn cặp mắt này thiêu thành tro bụi từ lâu rồi!
Mạc Phàm nhìn sắc mặt lúc xanh lúc tím của chủ nhiệm hệ Ngụy Vinh, bất đắc dĩ lắc đầu, nhún vai.
Hết cách rồi, ai bảo lão già này khơi mào trước làm gì. Mình đâu thể vì hắn là lão sư mà phải kính sợ hắn được?
Từ sau cơn phong ba ở Hàng Châu, Mạc Phàm đã khắc sâu một điều, đó là thứ gì nên tôn kính, thứ gì không. Nhún nhường một người không phải vì họ lớn tuổi hay chức vị cao, mà là vì sự thông thái và khoan dung của một bậc trưởng bối. Mà cái gã Ngụy Vinh này cứ như ăn phải giấm chua, vừa mở miệng đã chửi người. Với cái tính Chí Phèo có sẵn trong người, mình mà không chửi cho hắn tắt bếp mới là lạ… Được rồi, Mạc Phàm thừa nhận, thật ra hắn cũng không ưa gã chủ nhiệm hệ ngu ngốc này, cho nên không khống chế được cơn nóng của mình!
“Được lắm! Được lắm! Được lắm!”
Chủ nhiệm hệ Ngụy Vinh nghiến răng nói ba tiếng, bộ dạng chỉ hận không thể xông lên đánh cho Mạc Phàm một trận tơi bời!
Học viên trong đại sảnh lúc này cũng một mảnh huyên náo, ầm ĩ cả lên!
“Cái tên chuyển hệ này là cái thá gì vậy? Hắn dám chửi chúng ta là phế vật? Tránh ra, tránh hết ra cho ta. Để ta lên tỉ thí với hắn. Ta mà không đánh cho ngươi răng rơi đầy đất thì thật có lỗi với danh tiếng học viên top 400 Hỏa Bảng của ta!”
“Còn chưa nhập học đã dám chạy tới Hỏa viện Minh Châu của chúng ta giương oai. Có chút đầu óc nào không vậy? Chán sống rồi sao?”
“Ta thấy tên chuyển hệ này cố tình tìm chết. Triệu Quý, dù sao ngươi cũng là cao thủ top 100 Hỏa Bảng, lên đi, một chiêu tiêu diệt hắn cho ta. Ta ghét nhất là cái loại thích lòe thiên hạ này.”
Trong đại sảnh, mọi người hận không thể lập tức đấm bay Mạc Phàm. Cũng có không ít người vây trước mặt hắn, muốn bắt hắn dập đầu tạ lỗi. Đương nhiên, cũng có một số kẻ chỉ âm thầm cười lạnh ở bên ngoài, không thèm để ý đến những lời nói vô căn cứ của một tên học viên chuyển hệ.
Nghĩ lại cũng đúng, bọn họ không giống như đám học viên tầm thường ở các khu khác. Dù sao, đám người ở đây cũng có chút thực lực.
Hoặc là do bản thân họ đúng là phế vật, bị chửi trúng tim đen nên nổi giận lôi đình. Hoặc là họ thật sự tâm cao khí ngạo, không chịu nổi những kẻ vô tri như vậy. Tóm lại, phần lớn học viên đều giữ thái độ im lặng quan sát, hoàn toàn không muốn chấp nhặt với một tên điên như Mạc Phàm!
…
“Kỳ lạ thật, ta đã nói đến mức này rồi mà nàng ta vẫn không quay đầu lại?” Mạc Phàm liếc nhìn cô gái tên Đinh Vũ Miên, thầm nghĩ trong lòng.
Vẫn là bóng lưng xinh đẹp ấy, vẫn là kiểu tóc tinh tế đó. Mạc Phàm cảm thấy hắn đã đốt cháy cả đại sảnh Hỏa viện này rồi, cho dù tâm tính có bình tĩnh đến đâu, ít nhất cũng nên quay lại nhìn mình một cái chứ?
Kết quả là, cô gái tên Đinh Vũ Miên đứng ở phía trước ngay từ đầu đã hoàn toàn không ngoảnh lại nhìn hắn lấy một cái. Ngược lại, cô nàng nam tính Hoàng Tinh Lệ thì nhìn hắn với ánh mắt không thể tin nổi. Trong đôi mắt ấy, ngoài sự tức giận muốn mắng người ra, dường như còn có ý: “Tiểu tử nhà ngươi chán sống rồi sao?”
Hoàng Tinh Lệ đối với Mạc Phàm cũng không hoàn toàn có ác ý. Bản tính nàng vẫn có chút lương thiện, nàng cảm thấy tên học viên chuyển hệ mới tới này tốt nhất nên nhanh chóng cút khỏi Hỏa viện càng xa càng tốt. Nếu không, chưa đầy một phút nữa, hắn sẽ bị băm thành trăm mảnh!
“Tất cả im lặng cho ta!”
Một tiếng quát lớn vang lên, quanh quẩn khắp đại sảnh.
Hai con mắt như lửa của Ngụy Vinh nhìn chằm chằm về phía Mạc Phàm, có thể cảm nhận được hơi thở Hỏa diễm nồng đậm tỏa ra từ trên người hắn.
Thoáng chốc, đại sảnh liền yên tĩnh trở lại, chỉ còn nghe thấy tiếng thở của mọi người.
“Nơi này là Hỏa viện của học phủ Minh Châu. Thiên tài tuyệt thế, Ngụy Vinh ta đây đã thấy nhiều rồi, nhưng từ trước tới nay, chưa có ai dám ở trong Hỏa viện của ta nói ra những lời như vậy. Được, ta muốn xem ngươi rốt cuộc có bản lĩnh gì. Thành tích của mỗi một học viên Hỏa hệ đều được ghi lại trên Hỏa Bảng, từ vị trí thứ nhất cho tới vị trí thứ 1149.” Giọng nói của Ngụy Vinh đanh như thép.
Trong lúc Ngụy Vinh nói, hơn 1000 người trong đại sảnh không ai dám phát ra âm thanh nào khác. Sự uy nghiêm của hắn, cũng giống như giọng nói vang dội, bao trùm cả đại sảnh to lớn này.
Ánh mắt Ngụy Vinh quét ngang qua hơn 1000 học viên đang ngồi, nói: “Trịnh Giai Tuệ! Đứng dậy!”
Trong đám người, một gã trai trông khá yếu ớt chậm rãi đứng dậy. Đối với hắn, bị điểm danh lúc này không phải là chuyện gì đáng tự hào, ngược lại có chút xấu hổ không có chỗ dung thân.
“Hắn chính là người xếp vị trí cuối cùng trên Hỏa Bảng.” Ngụy Vinh nhìn Mạc Phàm nói.
“Đông Phương Liệt! Đứng dậy.” Ngụy Vinh lại gọi.
Lúc này, một nam tử ngồi ở hàng cuối cùng trong đại sảnh, dáng vẻ có chút cà lơ phất phơ, rất không tình nguyện đứng dậy. Trên gương mặt hắn vẫn còn treo nụ cười hóng chuyện, trong nụ cười ấy lộ ra một tia kiêu ngạo không cách nào che giấu. So với Trịnh Giai Tuệ, hắn quả thực khác biệt như mặt trời rực rỡ so với một con đom đóm.
Ngụy Vinh chỉ vào Đông Phương Liệt, lại nói với Mạc Phàm: “Đây là người đứng hàng thứ nhất trong Hỏa viện.”
Vozer tỏa khắp muôn nơi