Chương 436: Đụng phải thứ gì đó!

“Ngươi cảm thấy cái chết của chị ấy rất có thể không phải do tai nạn, đúng không?” Đôi mắt Liễu Như chợt lóe lên vẻ phức tạp.

Mạc Phàm gật đầu, nói tiếp: “Ông lão kia là một pháp sư rất mạnh, nên ta thấy lời ông ấy nói chưa chắc đã là giả. Huống hồ, ngươi có chắc là chị ngươi bị bệnh tim không?”

Liễu Như suy nghĩ một lát rồi nói: “Sức khỏe của chị không tốt thật, nhưng căn bệnh này thì sau khi chị ấy mất ta mới nghe nói đến. Chuyện này cũng từng khiến ta thấy khó tin.”

“Ta cũng giống ngươi, muốn làm rõ chuyện này. Vì vậy, ngươi hãy cố nhớ lại xem, chị ngươi có từng nhắc đến nơi nào bất thường, hay có người đàn ông lạ nào xuất hiện quanh chị ấy không? Nếu có thì hãy cố gắng nói cho ta biết, là đàn ông thì càng tốt.” Mạc Phàm nói.

Mạc Phàm nhận được một thông tin chính xác từ Hoắc Đà, đó là chỉ Hấp Huyết Quỷ đực mới ra tay với phụ nữ. Hơn nữa, khi đã khóa chặt con mồi, chúng thường theo đuôi nạn nhân một thời gian, thậm chí còn tiếp xúc trực tiếp. Mạc Phàm nghĩ, nếu Liễu Nhàn từng tiếp xúc nhiều với một người đàn ông lạ mặt trước khi chết, thì kẻ đó chính là nghi phạm lớn nhất.

“Nếu phải nói đến một người đàn ông như vậy, thì ngươi cũng hợp lắm đấy.” Liễu Như nói.

Mạc Phàm thoáng lúng túng. Hóa ra kẻ mà mình đang giả mạo chính là người theo đuổi Liễu Nhàn.

Tuy nhiên, đây cũng là một manh mối quan trọng. Lát nữa phải đi thăm dò gã này mới được, không chừng sẽ có thu hoạch.

“Ngoài ta ra, không có ai khác sao?” Mạc Phàm hỏi.

Liễu Như lắc đầu, rồi liếc nhìn đồng hồ, nói: “Cũng không còn sớm nữa, ta phải về trường rồi. Nếu còn chuyện gì, ngươi có thể đến Đại học nữ sinh Thanh Nguyên tìm ta.”

Mạc Phàm cũng không tiện hỏi thêm, chỉ nhìn theo bóng Liễu Như rời đi.

Liễu Như vừa đi khỏi, Mạc Phàm liền hóa thành một bóng đen mờ ảo, lướt qua mấy dây thường xuân, lặng lẽ đột nhập vào khuê phòng của hai chị em.

Căn phòng tràn ngập đồ dùng của con gái, có màu hồng, có màu xanh lam, có cả hồng phấn xen lẫn xanh lam.

Trong phòng còn có rất nhiều búp bê, chất đống trên giường, trên bàn, hoặc treo trên tường. Mặc dù Mạc Phàm đã vận dụng con mắt trinh thám chuyên nghiệp của mình để tìm kiếm manh mối, nhưng đáng tiếc, ngoài mấy món nội y sặc sỡ, hắn chẳng tìm thấy thứ gì đáng chú ý.

“Xem ra chỉ có thể ngồi đợi tin tức từ Linh Linh thôi.” Mạc Phàm tự nhủ.

...

Không lâu sau, Mạc Phàm liền hội họp với Linh Linh.

“Thi thể đã hỏa táng từ sớm, nếu còn giữ lại thì ta đã có thể phán đoán được có phải cô ấy bị Hấp Huyết Quỷ tấn công hay không rồi. Không ngờ loại yêu ma hành sự cực kỳ bí mật ở phương Tây này lại chạy sang nước ta, mấy cái tổ chức gọi là Thánh Điện kia lại để yên không quản sao!” Linh Linh kinh ngạc nói.

“Vậy rốt cuộc ngươi có phát hiện gì không?” Mạc Phàm hỏi lại.

Linh Linh nhìn chằm chằm vào chiếc laptop một lúc, sắp xếp lại thông tin rồi nói: “Tất cả tài liệu đều cho thấy nguyên nhân tử vong là do bệnh tim tái phát, không có điểm nào bất thường, giấy chứng tử của bác sĩ cũng không có vấn đề gì. Thật tình, nếu không phải lão già Hoắc Đà kia quả quyết đã tận mắt chứng kiến, thì ngay cả ta cũng không xếp vụ này vào danh sách án yêu ma gây ra đâu. Chẳng trách không có ai nhận nhiệm vụ treo thưởng này.”

“Phiền phức rồi, chẳng có manh mối gì cả. Nếu con Hấp Huyết Quỷ kia chỉ tấn công ngẫu nhiên, thì dù chứng minh được sự tồn tại của nó, chúng ta cũng không cách nào bắt được. Đau đầu thật.” Mạc Phàm xoa xoa thái dương.

“Ta đã đến cục cảnh sát mượn video giám sát ở nhà ga hôm đó, ta vẫn chưa xem kỹ, hy vọng sẽ tìm được manh mối.” Linh Linh an ủi.

“Nếu thật sự không có gì, chúng ta đành phải đến nói chuyện với cô em gái Liễu Như kia thêm lần nữa.” Mạc Phàm kiên trì nói.

“Cũng chỉ có thể như vậy.”

Để tìm hiểu vụ án một cách rõ ràng nhất, Mạc Phàm và Linh Linh đợi đến tối mới đến ga tàu điện ngầm nơi Liễu Nhàn tử vong. Dựa vào con đường và thời gian cô gái đã đi, họ quyết định dựng lại hiện trường vụ án.

Trời tối, lượng người qua lại quanh ga tàu điện ngầm không nhiều. Thậm chí từ cửa vào kéo dài xuống hết cầu thang đã vắng tanh không một bóng người. Dưới ánh đèn huỳnh quang mờ ảo, những đường ray tàu điện ngầm trông có mấy phần âm u, từ xa còn liên tục vọng lại tiếng kim loại va chạm kỳ quái.

“Mạc Phàm, ngươi có để ý không, giờ này tất cả các chuyến tàu đều đã ngừng chạy rồi, chuyến muộn nhất cũng đã rời đi từ năm phút trước. Nói cách khác, năm phút trước, tất cả mọi người trong ga đều đã lên chuyến tàu đó và rời đi. Liễu Nhàn rõ ràng biết rõ lịch tàu, tại sao lúc này còn vào ga làm gì?” Linh Linh vừa đi vừa nói, tay không rời chiếc laptop.

Trên màn hình laptop của cô là những đoạn video giám sát từ nhiều máy quay trong ga ngày hôm đó. Trong đó, một khung hình xám trắng có phần âm u ghi lại cảnh Liễu Nhàn đi đôi giày cao gót màu đen, chậm rãi bước vào ga tàu điện ngầm. Lúc đó, trong ga và xung quanh cô không một bóng người.

Linh Linh dựa vào bước di chuyển của Liễu Nhàn trong video để vẽ lại lộ trình, thậm chí mô phỏng cả hành động của cô. Đây là phương pháp cảnh sát thường dùng để phá án, ngay cả các đội Thợ Săn trong thành phố cũng hay dùng kỹ thuật cơ bản này.

“Đúng là cô ấy vào ga sau khi chuyến tàu cuối cùng đã rời bến. Hơn nữa, dáng đi cũng không giống người đang vội vã đuổi theo tàu.” Mạc Phàm chỉ vào hình ảnh Liễu Nhàn trên màn hình, phân tích.

“Vậy có thể cô ấy đã bị dụ đến đây.” Linh Linh suy đoán.

“Rất có khả năng. Bây giờ chúng ta hãy xem qua các đoạn băng ghi hình để điều tra xem chuyện gì đã xảy ra trong ga tàu điện ngầm trước đã. Ngoài ra, xung quanh đây có mấy cửa hàng tiện lợi và cột đèn giao thông, camera ở đó hẳn đã ghi lại những người từng tiếp xúc với Liễu Nhàn trước khi cô ấy vào ga.”

“Tự nhiên ta thấy hơi sợ, nếu lũ Hấp Huyết Quỷ này thật sự có thủ đoạn mê hoặc con người, thì người thường khó mà thoát khỏi nanh vuốt của chúng.” Linh Linh lo lắng nói.

Nghe Linh Linh nói về những sinh vật có năng lực khống chế tâm linh, Mạc Phàm liền nhớ tới mấy con Cổ Hoặc Ma Chu ở Kim Lâm hoang thành. Cũng phải, nếu lũ Hấp Huyết Quỷ này đã có thể ngang nhiên ẩn náu săn mồi trong thành phố, thì việc chúng có những thủ đoạn đặc biệt như vậy cũng không lạ.

“Hơn nữa, so với những loại yêu ma chúng ta từng gặp, Hấp Huyết Quỷ thông minh hơn nhiều. Nếu Liễu Nhàn thật sự bị Hấp Huyết Quỷ tấn công, thì sinh vật này thậm chí còn biết cách ngụy tạo nguyên nhân cái chết. Những vụ án nạn nhân được chẩn đoán tử vong do bệnh tim đột phát như Liễu Nhàn sẽ không được giao cho đội Thợ Săn, vì vậy con Hấp Huyết Quỷ kia có thể ung dung hút máu mà không sợ bị phát hiện. Một thành phố hơn chục triệu dân, mỗi ngày có một người đột tử cũng không phải chuyện gì đáng ngạc nhiên.”

...

“Mạc Phàm, mau lại đây xem… Cô ấy dừng lại ở đây, như thể đã đụng phải ai đó!” Linh Linh đột nhiên kinh ngạc thốt lên.

Vozer tỏa khắp muôn nơi

Đề xuất Voz: [Hồi Ký] Chiều Hoàng Hôn Năm Ấy