Chương 464: Sông Sa Võng

Mọi người đi về phía trước chưa được bao lâu thì đã thấy cát bụi cuồn cuộn nổi lên ở phía xa. Ngay sau đó, một đoàn người hối hả chạy về phía này.

Khi họ đến gần, cả nhóm mới nhận ra đây là một đội pháp sư thợ săn còn khá trẻ, trông có vẻ cũng là những tài năng xuất chúng.

Vừa trông thấy thi thể của Sa Khiếu Hổ, sắc mặt của đám người này lập tức thay đổi. Trong đó, một nữ pháp sư có làn da ngăm đen, vẻ mặt đầy bất phục, hùng hổ bước lên, chỉ vào nhóm Mạc Phàm nói với giọng khó chịu:

“Mấy người cũng vô sỉ quá rồi đấy! Con Sa Khiếu Hổ này bị chúng tôi truy đuổi cả nửa ngày trời, còn bị chúng tôi đả thương. Vậy mà chỉ lơ là một chút đã bị các người nẫng tay trên. Làm pháp sư thợ săn mà không biết quy tắc không được tranh đoạt con mồi đã bị đội khác khóa chặt à?”

Khí thế của nữ pháp sư da ngăm đen vô cùng bức người, giọng nói thì chói tai và sắc lẻm. Ai nghe cũng cảm nhận được sự khó chịu tột độ của nàng ta.

“Bà cô của tôi ơi, lúc chúng tôi phát hiện ra con Sa Khiếu Hổ này, nó đang hùng hục lao về phía chúng tôi đấy. Nếu không giết nó trước, chẳng lẽ đợi nó xơi tái cả bọn này hay sao?” Triệu Mãn Duyên bực mình lên tiếng đầu tiên.

“Ngươi gọi ai là bà cô? Ta còn chưa tới ba mươi!” Nữ pháp sư da ngăm đen tức điên lên.

“Hả? Thật không vậy? Tôi thấy tính tình của cô có khác gì mấy bà thím bị cướp mất địa bàn nhảy đầm ở quảng trường đâu?” Mạc Phàm cũng không tha, bồi thêm một câu. Hắn và Triệu Mãn Duyên lập tức trở thành cặp bài trùng, kẻ tung người hứng trêu chọc nàng ta.

Nữ pháp sư da ngăm đen nghe vậy, mặt mày tái mét, ra cái điều nếu không ra tay dạy dỗ hai tên trời đánh này thì không ai nhận ra mình nữa.

Nhưng đột nhiên, một nam tử râu quai nón trông như đội trưởng từ phía sau đã kéo nàng ta lại.

Hắn không muốn đôi bên phải động thủ. Dù sao đây cũng là địa bàn của yêu ma, pháp sư thợ săn với nhau nên tương trợ lẫn nhau thì hơn. Chẳng qua con mồi cứ thế bị cướp mất khiến ai cũng bực bội. Dù gì con Sa Khiếu Hổ này cũng là do cả đội bọn họ hợp sức làm nó bị thương, sức của nó đã suy giảm nhiều, không còn hung hãn như ban đầu nữa.

“Bảo sao lúc đối phó với con Sa Khiếu Hổ kia mình lại thấy dễ dàng như vậy.” Trương Tiểu Hầu lúc này mới bừng tỉnh ngộ.

Khi cả nhóm đối phó với con Sa Khiếu Hổ, Trương Tiểu Hầu đã phát hiện trên người nó có rất nhiều vết thương. Ban đầu cậu còn tưởng nó vừa đánh nhau với yêu ma nào khác, hóa ra là đã đại chiến một trận với nhóm pháp sư thợ săn này. Có lẽ vì thấy không địch lại nổi nên nó mới bỏ chạy, ai ngờ lại chạy đúng vào khu vực của nhóm Mạc Phàm, thành ra để họ hưởng lợi.

“Các vị tiểu huynh đệ! Dù sao con Sa Khiếu Hổ này cũng bị chúng tôi làm cho tiêu hao sức lực trước, các vị mới có thể giết nó dễ dàng như vậy. Hay là thế này đi… chúng ta cùng kiểm tra dị cốt, dị huyết, dị bì trên người nó, sau đó chia năm năm, thấy sao?” Vị đội trưởng râu quai nón đưa ra lời thương lượng.

Nhưng Mạc Phàm đâu có ngốc mà tự dưng chia phần cho người khác?

Các người tự làm mất con mồi, một lúc lâu sau mới chạy tới đây rồi nhận vơ là của mình? Lại còn đòi chia năm mươi phần trăm? Dễ ăn vậy sao?

Nằm mơ giữa ban ngày à?

Suy cho cùng cũng vì Sa Khiếu Hổ nổi tiếng hung ác, mà thi thể này lại khá có giá trị. Tuy không đến mức khiến người ta đỏ mắt, nhưng vì được bảo tồn khá nguyên vẹn, nếu bán đi cũng được khoảng 10 đến 20 vạn!

Mạc Phàm bình thường khá dễ tính, nhưng cứ đụng đến tiền là một xu cũng không nhả!

“Đến cả mặt mũi thợ săn cũng không cần nữa rồi, hừ!” Tương tự, Linh Linh cũng tỏ ra khó chịu với hành động của đối phương.

“Hừ, con nhóc nhà ngươi nói ai không biết xấu hổ hả? Con mồi này vốn là của chúng ta. Ngươi bước ra đây cho ta, bước ra đây! Hôm nay không dạy dỗ ngươi, ta không mang họ người nữa!” Nữ pháp sư da ngăm đen kia liền xù lông, chỉ thẳng vào mặt Linh Linh mắng xối xả.

“Chúng tôi làm theo quy định của thợ săn, tại sao cô lại nói chúng tôi không biết xấu hổ?” Vẻ mặt của vị đội trưởng râu quai nón cũng trầm xuống.

“Chẳng lẽ không ai dạy các người phải tôn trọng tiền bối à?” Linh Linh nói.

“Tiền bối? Ha ha ha ha, ngươi nói cứ như thật ấy, định chọc ta cười chết à? Cái đám trói gà còn chưa chặt như các ngươi, nhìn là biết một lũ sinh viên từ học viện nào đó ra ngoài cho biết đó biết đây rồi. Nếu không phải chúng ta làm con Sa Khiếu Hổ bị thương trước, có lẽ giờ các ngươi đã thành một đống xương khô rồi. Đáng lẽ các ngươi phải cảm ơn chúng ta mới đúng. Sa Khiếu Hổ không phải là thứ mà đám công phu mèo cào các ngươi có thể…” Nữ pháp sư da ngăm đen cay nghiệt nói.

Người này tính tình cực kỳ nhỏ nhen, cằn nhằn không dứt. Nhưng Linh Linh vẫn thản nhiên như không, ung dung lấy huy chương thợ săn của mình ra, đặt xuống trước mặt nữ pháp sư còn chưa biết mùi đời kia.

Khi nữ pháp sư da ngăm đen nhìn thấy huy chương, hai mắt nàng ta liền trợn trừng, cái miệng đang luyên thuyên bỗng cứng đờ lại.

Nàng ta nhìn Linh Linh với vẻ không thể tin nổi, rồi lại nhìn chiếc huy chương thợ săn, càng không thể tin vào mắt mình.

Huy chương thợ săn cũng giống như ma cụ, đều được khắc sâu ấn ký linh hồn, muốn làm giả cũng không thể được.

Nhóm bọn họ đều là thợ săn Cao cấp, muốn lên được cấp Đại sư còn cần cả một núi điểm treo thưởng nữa.

Mà Liên minh Thợ săn lại có quy định, thợ săn cấp thấp phải tôn trọng tiền bối, không được tranh đoạt con mồi với tiền bối, càng không được có bất kỳ hành động bất kính nào…

Vẻ mặt của nữ pháp sư da ngăm đen lúc này phải nói là vô cùng đặc sắc, hồi lâu không thốt nên lời.

Khuôn mặt của vị đội trưởng râu quai nón cũng cứng đờ khi nhìn thấy huy chương.

Một tiểu nha đầu mà đã là thợ săn Đại sư? Vậy những người khác trong đội của cô bé này còn đến mức nào nữa?

Đội ngũ này quả thật sâu không lường được!

Chẳng trách Sa Khiếu Hổ vừa rời khỏi bọn họ không bao lâu đã biến thành một cái xác!

Đội trưởng râu quai nón và nữ pháp sư da ngăm đen dẫn theo đội của mình mặt xám mày tro co cẳng chạy mất, coi như mất hết cả mặt mũi.

Ai bảo bọn họ tham lam làm gì? Rõ ràng đã để mất con mồi, lại còn chạy tới đòi người khác chia phần. Kết quả thì sao? Đụng ai không đụng, lại chọc phải yêu nghiệt Linh Linh, đúng là tự rước họa vào thân.

Khúc nhạc đệm này nhanh chóng trôi qua. Mọi người lại tiếp tục hành trình.

Mảnh sa mạc này cũng không phải là vô tận. Đi về phía trước một lúc, vô số nham thạch và hang đá bắt đầu xuất hiện.

Sa Khiếu Hổ xuất hiện ngày càng nhiều. Chỗ nào tránh được thì cả đội đều cố gắng tránh, nếu thật sự không tránh được thì cũng đành phải thống khoái chiến một trận.

Trong nhóm có Trương Tiểu Hầu, những gì cậu học được trong quân đội lúc này đã phát huy tác dụng. Dựa vào thân pháp lanh lẹ, cậu dẫn dụ những con Sa Khiếu Hổ mà cả đội không thể tránh né đi chỗ khác.

Một khi số lượng Sa Khiếu Hổ vượt quá ba con, việc đối phó sẽ trở nên vô cùng khó khăn. Vì vậy, mọi người thường xuyên thấy cảnh Trương Tiểu Hầu chạy như điên trên sa mạc, dụ đám Sa Khiếu Hổ ngốc nghếch kia đi nơi khác để cả đội an toàn vượt qua.

Dọc đường đi, mọi người không gặp phải nguy hiểm gì đáng kể, dần dần tiến tới khu vực sông Sa Võng.

Sông Sa Võng là một con sông trên cao nguyên đã khô cạn từ không biết bao giờ. Trải qua năm tháng bị nắng gió bào mòn, lòng sông trở nên vô cùng rộng lớn. Mặc dù trên bản đồ, sông Sa Võng trông cũng giống như những con sông khác trải dài trên mảnh đất Đôn Hoàng, nhưng chiều dài của nó lên tới gần 20.000 km. Nơi hẹp nhất cũng phải rộng đến 10 km

Đề xuất Tiên Hiệp: Từ Thăng Cấp Kiến Trúc Bắt Đầu Trường Sinh
BÌNH LUẬN