Chương 48: Không Cùng Đẳng Cấp
Ngay cửa động, Mục Bạch vẫn còn hiên ngang đứng chắn trước mặt U Lang Thú. Hắn điều khiển Băng Mạn, để sương giá từ từ đông cứng tứ chi của con yêu thú.
Mục Bạch vừa định thở phào nhẹ nhõm thì đột nhiên phát hiện U Lang Thú vẫn di chuyển được, dù có phần chậm chạp. Lớp sương băng hoàn toàn không thể ngăn cản nó tiến lại gần mọi người.
“Không đông cứng được sao?!”
Vẻ mặt Mục Bạch sững sờ.
Băng Mạn của hắn ít nhất cũng có thể đóng băng ba bốn người tại chỗ. Mục Bạch đã nghĩ rằng mình có thể câu giờ một chút để mọi người bình tĩnh lại. Nào ngờ sức mạnh tứ chi của con U Lang Thú này lại cường đại đến vậy, lớp băng giá trắng xóa cũng không thể cản bước nó.
“Rắc rắc!”
Một chân dẫm nát lớp băng, con U Lang Thú lại tiếp tục tiến về phía trước.
Mục tiêu của nó lúc này chính là Mục Bạch. Hai chân trước của nó giơ cao lên, rồi hung hăng chụp mạnh xuống!
“Oành!”
Một luồng chấn động mãnh liệt khiến cát bay đá chạy, cuồn cuộn nổi lên, đánh bay Mục Bạch ra xa năm sáu mét.
Mục Bạch không có chút năng lực phòng ngự nào, trúng phải luồng chấn động này liền ngã lăn ra đất. Hắn lộn mấy vòng rồi bất tỉnh nhân sự.
“Mục Bạch!”
Triệu Khôn Tam vội vàng chạy tới, liền phát hiện quần áo Mục Bạch đã rách bươm, da thịt hắn bị cát đá va đập đến tóe máu!
Vất vả lắm Hạ Vũ mới lấy lại tinh thần. Sau khi thấy cảnh tượng này, nàng sợ đến mức toàn thân mềm nhũn, ngồi thụp xuống khóc rống lên.
Tiếng khóc của cô gái dường như đã chọc giận U Lang Thú. Nó liền dẫm những bước chân nặng nề hướng về phía Hạ Vũ.
Trong mắt U Lang Thú, làm gì có khái niệm thương hương tiếc ngọc. Mục Bạch bị dư chấn làm cho toàn thân đẫm máu, không biết một cô gái mảnh mai như Hạ Vũ sẽ ra sao nữa?
“Chết tiệt, mau chạy đi!”
Trương Tiểu Hầu lo lắng gào lên.
Hắn cắn răng, một lần nữa chạy về phía Hạ Vũ, muốn kéo cô ra khỏi tầm mắt khủng bố của con U Lang Thú.
“Hầu tử, ngươi chán sống rồi à!”
Cách đó không xa, Mạc Phàm thấy cảnh này liền không giữ được bình tĩnh, vội vàng hét lớn.
Mạc Phàm đứng ngoài quan sát, hắn thấy hành động vừa rồi của Mục Bạch là cực kỳ ngu xuẩn. Sức của một người căn bản không thể lay chuyển được nó, đây là sức mạnh ở một đẳng cấp hoàn toàn khác. Hắn nhận ra con U Lang Thú này cũng không quá hiếu sát, nếu không với một trảo vừa rồi, Mục Bạch chắc chắn đã máu thịt be bét, khó giữ được mạng nhỏ!
“Hỏa… Hỏa Tư!”
Nhìn cảnh tượng hỗn loạn, Chu Mẫn gần như cắn nát môi mình mới có thể phóng thích được kỹ năng.
Quả cầu lửa bay về phía U Lang Thú. Có lẽ do quá hoảng loạn, Hỏa Tư này chỉ đánh trúng chân nó. Một ngọn lửa lớn bùng lên từ chân U Lang Thú, thiêu đốt lớp da xanh biếc của nó đến đỏ rực.
U Lang Thú căn bản không thèm để ý đến ngọn lửa, nó vẫn tiếp tục xông về phía Hạ Vũ và Trương Tiểu Hầu.
“Súc sinh, nếm thử Lôi Ấn của ta!”
Hứa Chiêu Đình gầm lên một tiếng, vô số tia điện quang vây quanh người hắn.
Dưới mệnh lệnh của Hứa Chiêu Đình, những tia điện này liền lao thẳng tới U Lang Thú!
Mỗi một tia sét màu tím hình vòng cung đánh lên thân thể U Lang Thú lại khiến nó run rẩy. Cuối cùng, U Lang Thú cũng dừng bước, hơn nữa còn phát ra tiếng gầm nhẹ đầy đau đớn!
Đôi mắt xanh biếc của nó lập tức chuyển hướng sang Hứa Chiêu Đình.
“Gràoooo!”
Miệng U Lang Thú há to, hướng về phía Hứa Chiêu Đình mà gầm rú.
Trong thoáng chốc, cuồng phong gào thét. Cửa động vốn đầy cát đá, lúc này bị luồng sức mạnh cuồng bạo cuốn lên, tựa như một con rồng đất bay về phía Hứa Chiêu Đình.
“Tam Bàn!”
Hứa Chiêu Đình thấy cảnh này, hoảng hốt kêu lên.
Vương Tam Bàn cũng hét lớn một tiếng:
“Địa Ba! Dịch Chuyển!”
Tuy thân hình Vương Tam Bàn mập mạp nhưng hắn cúi người rất nhanh, hai tay cắm sâu xuống mặt đất…
Mặt đất vốn đầy sỏi đá, nhưng dưới sức mạnh từ hai tay Vương Tam Bàn truyền vào, trong nháy mắt liền biến thành một vùng đất gợn sóng. Hắn có thể dễ dàng điều khiển nó, hệt như mặt nước tĩnh lặng bị ném một hòn đá vào, tạo ra từng gợn sóng lan tỏa.
Luồng Địa Ba này xuất hiện trên mặt đất sỏi đá, rồi hóa thành những gợn sóng nhanh chóng lan đến trước mặt Hứa Chiêu Đình…
Hứa Chiêu Đình vốn không thể né tránh luồng cát đá đang ập tới, thì đột nhiên làn sóng đất này xuất hiện, đưa hắn dịch chuyển ra xa khoảng năm sáu mét, giúp hắn tránh được một chiêu có thể đánh cho mình máu thịt mơ hồ!
Hứa Chiêu Đình đang nhắm tịt mắt, lúc này mở to ra liền phát hiện mình đang đứng ở một nơi khác. Khuôn mặt hắn hiện lên vẻ vui mừng khôn xiết, liền giơ ngón tay cái lên khen ngợi người bạn tốt Vương Tam Bàn của mình.
Vương Tam Bàn cười hì hì. Hắn cũng không ngờ Địa Ba mà mình phóng ra lại có thể kịp thời đến vậy.
“Mọi người đừng sợ! Chúng ta đông người thế này, mỗi người một ma pháp, chẳng lẽ không giết nổi con Độc Nhãn Ma Lang này sao!”
Sau khi thể hiện thực lực kinh người, Hứa Chiêu Đình lập tức trở thành người lãnh đạo, đứng ra kêu gọi mọi người.
“Mọi người mau hoàn thành Tinh Quỹ của mình! Lôi Ấn có hiệu quả làm tê liệt, con Độc Nhãn Ma Lang này chắc chắn sẽ khó di chuyển, nhân cơ hội này phản công nó!”
Vương Tam Bàn cũng hô hào cổ vũ.
Đúng như Vương Tam Bàn nói, U Lang Thú bị Lôi Ấn đánh trúng, đứng tại chỗ không ngừng run rẩy.
Đối với mọi người, đây không khác gì một tin tức cứu mạng. Trong chốc lát, tất cả đều bình tĩnh lại và bắt đầu liên kết Tinh Quỹ của mình.
“Quang Diệu! Tịnh Hóa!”
“Băng Mạn! Đóng Băng!”
“Thủy Vực! Giải Hóa!”
“Địa Ba! Dịch Chuyển!”
“Hỏa Tư! Bùng Cháy!”
Trong nháy mắt, có bảy tám học sinh thuộc các hệ khác nhau đã hoàn thành ma pháp của mình. Những ma pháp đủ loại này đồng loạt hướng về phía U Lang Thú.
U Lang Thú đang bị tê liệt đứng im tại chỗ, lập tức hứng chịu công kích từ bốn phương tám hướng. Nó tức thì rống lên từng tiếng thống khổ.
“Hệ Hỏa, hệ Hỏa tranh thủ thời gian! Chúng ta chỉ tạm thời khống chế được con Độc Nhãn Ma Lang này thôi. Hệ Hỏa mau thiêu chết nó!”
Hứa Chiêu Đình đã là thủ lĩnh, hắn vừa tiếp tục thi triển Lôi Ấn tiếp theo vừa lớn tiếng hô hào.
Hệ Hỏa chính là nguồn sát thương chủ lực mạnh nhất. Quang Diệu của hệ Quang chỉ có thể tạm thời làm mù mắt nó. Băng Mạn của các pháp sư hệ Băng chồng chất lên nhau, đã đông cứng bốn chân của U Lang Thú. Đây chính là thời điểm để hệ Hỏa tạo ra ngọn lửa nóng bỏng thiêu cháy nó!
Miệng nhỏ của Chu Mẫn cắn đến chảy máu, cuối cùng nàng cũng phóng thích hoàn chỉnh một Hỏa Tư chuẩn xác. Ngọn lửa chạm vào lưng U Lang Thú rồi bùng cháy dữ dội. Có thể thấy rõ nó càng thêm đau đớn mà gầm rú.
“Gràooooo… Gràooooooo!”
Khi mọi người còn đang nghĩ rằng đợt tấn công của mình đã có hiệu quả, thì con U Lang Thú đột nhiên phát ra hai tiếng gầm rống liên tiếp.
Hai luồng cuồng phong cát đá đồng thời nổi lên. Một luồng quét về phía Hứa Chiêu Đình và Vương Tam Bàn, một luồng khác lao thẳng về phía ba người đang thi triển ma pháp.
Hai luồng cát đá này đã tạo thành đòn tấn công hủy diệt, từng người từng người bị đánh cho da tróc thịt bong…
Con đường sống vừa mới tìm thấy, trong nháy mắt đã bị cảnh tượng này đập cho tan tác
Đề xuất Voz: [Hồi Ký] 11 năm