Chương 520: Ngưng Thần Phản Kích

Tật Tinh Lang lao tới cực kỳ hung hãn, tựa như mũi tên đã rời cung. Tốc độ của nó nhanh đến mức tạo ra một luồng khí xoáy quanh thân...

Làn sóng gợn đầu tiên do Đinh Vũ Miên tung ra ập vào người Tật Tinh Lang. Thế nhưng, tốc độ của nó vẫn không hề suy giảm, chỉ thấy trong con ngươi nó lóe lên một tia nghi hoặc.

Làn sóng gợn thứ hai lại tiếp tục ập tới. Ánh nhìn tàn bạo, rực lửa trong mắt Tật Tinh Lang đột nhiên biến mất, thay vào đó là vài phần long lanh.

Làn sóng gợn thứ ba đánh tới, bước chân Tật Tinh Lang đột nhiên chậm lại. Khí thế hung mãnh ban đầu thoáng chốc đã tiêu tan quá nửa.

Sau làn sóng thứ ba, Tật Tinh Lang đã vọt tới trước mặt Đinh Vũ Miên. Nhưng đúng lúc này, làn sóng gợn thứ tư liền xuất hiện. Sự điên cuồng hung bạo của Tật Tinh Lang khi chạm phải làn sóng này liền tan thành mây khói. Ngay cả móng vuốt sắc bén đang giơ lên định tấn công cũng không biết đã hạ xuống từ lúc nào...

“Ngoan nào!”

Đinh Vũ Miên vươn tay, nhẹ nhàng vuốt ve bộ lông bờm xờm trên cổ Tật Tinh Lang.

Lúc này, Tật Tinh Lang đâu còn là một con sói hung dữ nữa. Nó hoàn toàn biến thành một con chó Husky, lưỡi thè ra, đuôi vẫy tít lấy lòng chủ nhân. Trông vừa hưởng thụ vừa ngốc nghếch!

“Ngoan! Qua một bên chơi đi.”

Đinh Vũ Miên nhẹ nhàng nói.

Tật Tinh Lang vô cùng nghe lời, chạy sang một bên vẫy đuôi ngồi xem. Cái đuôi ngày thường vốn luôn cứng đờ, giờ đây lại ngoan ngoãn không khác gì một chú chó con. Có lẽ chỉ còn thiếu mỗi cái vòng cổ nữa là đủ bộ!

Thấy cảnh tượng này, Mạc Phàm nhìn mà cạn lời. Đây mà là hiếu chiến sao? Hiếu chiến cái con khỉ!

Lúc trước ở sông Sa Võng, Tâm Hạ vẫn luôn thi triển kỹ năng Linh Y - Trấn An. Khi đó Mạc Phàm đã cảm thấy ma pháp Tâm Linh hệ rất biến thái rồi. Ai ngờ nó còn biến thái đến mức này, biến Tật Tinh Lang hung dữ của hắn thành một con chó to xác ngoan ngoãn...

“Có chút tiền đồ nào không hả?”

Quả thật, Mạc Phàm không thể nhìn nổi nữa. Hắn vội vàng thu Tật Tinh Lang về không gian triệu hồi.

Nếu không thu hồi nhanh, không khéo Đinh Vũ Miên lại cho thêm một liều thuốc mê nữa, tới lúc đó nó quay lại cắn chủ thì khổ!

Cũng may Đinh Vũ Miên không phải là ma pháp sư Cao cấp Tâm Linh hệ như Quỷ Phụ. Ma pháp Cao cấp Nhiếp Hồn Khống Tâm của Tâm Linh hệ nếu thi triển lên người Tật Tinh Lang, thì lúc đó nó thật sự sẽ phản bội lại hắn!

Lúc này, hắn không thể trông cậy vào Tật Tinh Lang được nữa. Vì vậy, Mạc Phàm dồn toàn bộ tâm tư lên dây chuyền Ngưng Thần. Đây chính là chìa khóa duy nhất để hắn giành chiến thắng...

...

“Liệt Quyền – Cửu Cung!”

Một khi đã chiến đấu thật sự, Đinh Vũ Miên không khác gì một kẻ điên. Một quả đấm lửa to gấp đôi bình thường oanh thẳng xuống mặt đất. Chín cột lửa khổng lồ bùng lên, biến toàn bộ đấu trường thành một biển lửa màu nâu nhạt!

Ngọn lửa màu nâu nhạt này không phải là một Hỏa chủng đặc biệt mạnh, cũng không bá đạo như ngọn lửa màu đỏ hoa hồng của Mạc Phàm. Nhưng nhờ có thiên phú trời sinh của Đinh Vũ Miên, nó lại biến thành nỗi kinh hoàng đáng sợ, khiến cho Mạc Phàm không có bất kỳ khoảng trống nào để né tránh!

Bùng!

Đột nhiên một cột lửa phun lên ngay dưới chân Mạc Phàm. Dựa vào thân pháp linh hoạt, vốn hắn có thể chạy ra khỏi phạm vi của cột lửa. Thế nhưng, cột lửa này lại quá mức khổng lồ, nhất thời khiến Mạc Phàm phản ứng không kịp. Chờ tới khi hắn ý thức được mình vẫn còn trong phạm vi tấn công của Cửu Cung, thì hắn đã bị Hỏa Trụ đánh bay lên trời.

Mạc Phàm hét thảm một tiếng. Giữa không trung, hắn bị ngọn lửa điên cuồng thiêu đốt. Chỉ trong chốc lát, toàn bộ áo của hắn bị đốt sạch, chỉ còn trơ lại bộ ngực trần với những vết bỏng loang lổ!

Mạc Phàm rơi từ trên không trung xuống đất nghe một tiếng “Rầm”!

Mặc dù lửa Cửu Cung thiêu đốt khắp nơi, nhưng Mạc Phàm vẫn chưa chết. Hắn vẫn đứng dậy được, sống dai như gián. Sau khi đứng dậy, hắn phun ra một ngụm máu tươi.

Đinh Vũ Miên nhìn Mạc Phàm như vậy mà cảm thấy kinh ngạc.

“Trong tình huống như vậy, ngươi vẫn không chịu sử dụng ma cụ phòng ngự sao?” Đinh Vũ Miên hỏi.

Không biết tên Mạc Phàm này có được Hỏa chủng gì mà kháng lửa rất mạnh, hay là do hắn có ba hệ nên thể chất khác người thường? Đối với một pháp sư bình thường, nếu bị ngọn lửa Cửu Cung đánh trúng thì chắc chắn hơn phân nửa đã tàn phế. Vậy mà Mạc Phàm ngược lại còn có thể bò dậy được.

“Cô đã muốn chiêm ngưỡng thân thể của ta, sao ta nỡ từ chối chứ?” Mạc Phàm cười toe toét.

“Dẻo miệng lắm. Nếu tiếp theo ngươi không sử dụng ma cụ, ta đảm bảo trong vòng một tháng ngươi đừng mơ mà đứng dậy được.” Đinh Vũ Miên lạnh lùng nói.

Mạc Phàm vẫn đứng im, bắt đầu vẽ Tinh Đồ của mình.

Rất nhanh, hai tinh quỹ màu đỏ đã đan vào nhau, tạo thành một đường viền Hỏa văn. Vô số tinh quỹ khác bay lượn xung quanh hắn, tỏa ra ánh sáng rực rỡ rồi kết nối lại với nhau...

“Vô dụng thôi!”

Đinh Vũ Miên biết Mạc Phàm đã bị dồn vào đường cùng.

Trên thực tế, cho dù Mạc Phàm có sử dụng Khải ma cụ cũng chẳng có tác dụng gì. Ma pháp không thi triển ra được, gọi ra Khải ma cụ cũng chỉ giúp hắn câu giờ thêm một chút mà thôi.

Thấy Mạc Phàm lúc này còn vẽ Tinh Đồ, Đinh Vũ Miên biết hắn định từ bỏ rồi.

Đừng nói là Tinh Đồ, cho dù là Tinh quỹ hắn cũng chưa chắc đã vẽ nổi. Chỉ là nàng muốn xem hắn định giở trò quỷ gì.

Khi Tinh Đồ vẽ đến đường thứ tư, Đinh Vũ Miên đương nhiên sẽ không để Mạc Phàm tiếp tục vẽ đường thứ năm.

Tinh quỹ Tâm Linh hệ được Đinh Vũ Miên hoàn thành gần như trong nháy mắt. Một đạo Tâm Linh Trùng Kích vô hình tạo thành một tia chớp trong không khí, lấy tốc độ cực nhanh đánh thẳng vào người Mạc Phàm!

Thế nhưng thân thể Mạc Phàm vẫn bình yên vô sự. Bên trong thế giới tinh thần của hắn, Tinh Vân lập tức hứng chịu đòn tấn công này. Các hạt sao vốn đang nhanh chóng sắp xếp thành tinh quỹ bỗng bị sóng tâm linh tấn công. Chúng tức khắc hoảng loạn, chạy tán loạn như một bầy cừu gặp phải sói dữ, hoàn toàn không còn nghe theo mệnh lệnh của Mạc Phàm nữa!

“Ngưng Thần!”

Vào lúc này, sợi dây chuyền trước ngực Mạc Phàm đột nhiên phát ra ánh sáng màu xanh thẳm lấp lánh.

Ánh sáng này chảy vào trong tâm trí hắn. Nó không tạo thành một bức tường tâm linh để ngăn cản đòn tấn công linh hồn, mà tiến vào nơi sâu thẳm trong tâm trí, giúp Mạc Phàm tăng cường sự tập trung!

Tâm Linh Trùng Kích chẳng qua cũng chỉ là một luồng điện giật vào tâm trí khiến người ta đau đớn, từ đó mất đi năng lực khống chế. Mà dây chuyền Ngưng Thần lại giúp tinh thần của pháp sư tập trung lên gấp bội! Mặc dù đau đớn không thuyên giảm, nhưng năng lực chịu đựng lại được tăng cường.

Những hạt sao đang sợ hãi bỏ chạy lập tức bị Mạc Phàm mạnh mẽ khống chế, bắt quay trở lại.

Tinh Đồ ở đường thứ năm vừa thành hình đã bị Tâm Linh Trùng Kích tấn công suýt nữa thì đứt gãy. Thế nhưng nhờ có dây chuyền Ngưng Thần, nó đã kịp dừng lại ngay trước khi sụp đổ hoàn toàn. Cuối cùng, tinh quỹ thứ năm cũng hoàn thành thuận lợi, hơn nữa tinh quỹ thứ sáu còn bắt đầu được vẽ ra.

“Ma khí Ngưng Thần?”

Rốt cuộc Đinh Vũ Miên cũng hiểu tại sao tên này lại có can đảm vẽ Tinh Đồ trước mặt nàng.

Nàng muốn thi triển thêm một đạo Tâm Linh Trùng Kích nữa, nhưng đã quá muộn. Huống hồ hiện tại hắn còn đang trong trạng thái được ma khí Ngưng Thần trợ giúp, Tâm Linh Trùng Kích của nàng chưa chắc đã đạt được hiệu quả cắt đứt.

“Đến lúc ta đáp lễ rồi!”

Toàn thân Mạc Phàm bùng lên ngọn lửa đỏ rực chói mắt, điên cuồng bốc cao, thiêu đốt cả không khí xung quanh.

“Hồng Viêm!”

“Liệt Quyền!”

“Cửu Cung!”

Đề xuất Tiên Hiệp: Vạn Tướng Chi Vương
BÌNH LUẬN