Chương 537: Là Ngươi Vô Năng
“Xin lỗi, xin lỗi… Tớ thật sự không cố ý…” Ngả Đồ Đồ trông như một chú mèo con làm sai, mất sạch vẻ ngang bướng thường ngày, chỉ biết đứng đó với đôi mắt hoe đỏ, lí nhí xin lỗi Mạc Phàm.
Nàng sẽ không đời nào xin lỗi gã Cố Kiếm kia, vì loại người như hắn, nàng chẳng thèm để vào mắt. Nhưng nàng lại không thể không để tâm đến Mạc Phàm, bởi vì nàng đã coi hắn là bạn bè thật sự của mình!
Nhìn Ngả Đồ Đồ bị thương nặng như vậy, Mạc Phàm chỉ xoa nhẹ mái đầu nhỏ của nàng, trong lòng không hề có ý trách cứ.
Thời gian hai người ở chung cũng không phải là ngắn, Mạc Phàm đã hiểu rõ tính cách của Ngả Đồ Đồ. Cho nên dù nàng có nghịch ngợm mạo danh hắn đi thi đấu, Mạc Phàm cùng lắm cũng chỉ cạn lời, sau đó răn đe vài câu lấy lệ mà thôi.
Dù sao nàng cũng là con gái, dù có phạm lỗi gì cũng không đáng bị sỉ nhục, mắng chửi thậm tệ như cái cách của tên Cố Kiếm kia!
Mạc Phàm sẽ không làm thế. Kể cả Ngả Đồ Đồ có phá hỏng cả ba trận đấu của hắn, hắn cũng tuyệt đối không dùng những lời lẽ bẩn thỉu đó để mắng nàng. Tình bạn với Ngả Đồ Đồ là một chuyện, quan trọng hơn là một người đàn ông thì trong bất kỳ hoàn cảnh nào cũng không thể mất đi phẩm giá, trở nên cặn bã như thế!
“Đừng khóc, đừng khóc.” Mạc Phàm nhẹ giọng an ủi.
“Cậu… Cậu không trách tớ à?” Ngả Đồ Đồ ngẩng lên, dụi dụi đôi mắt đỏ hoe, nhìn Mạc Phàm với vẻ không dám tin.
“Lần này cậu quậy hơi lớn thật, nhưng cũng không đến mức phải trách. Hơn nữa, cậu quên tớ là tuyển thủ được đặc cách rồi à? Nếu cậu không rủ tớ tham gia tranh suất đề danh, có khi tớ còn chẳng thèm đi ấy chứ.” Mạc Phàm nhếch miệng cười nói.
Ngả Đồ Đồ ngẩng lên nhìn hắn, ở khoảng cách gần như vậy, nàng chợt nhận ra tên Đại Ma Đầu này lúc cười trông thật rạng rỡ và tuấn tú, mang lại cảm giác ấm áp lạ thường.
“Nhưng tớ vẫn muốn xin lỗi cậu. Tớ sẽ nghĩ cách đền bù.” Ngả Đồ Đồ nghiêm túc nói.
“Được, tớ nhận lời, nhưng mà…” Mạc Phàm quay đầu, ánh mắt khóa chặt lấy gã Cố Kiếm vẫn đang lầm bầm chửi rủa cách đó không xa, rồi nói tiếp: “Chờ tớ giúp cậu đòi lại công bằng đã, sau đó chúng ta hẵng bàn chuyện đền bù.”
Mạc Phàm dìu Ngả Đồ Đồ, người đang trông tả tơi như mèo ướt, đến một bên ngồi nghỉ. Đinh Vũ Miên ngồi gần đó lặng lẽ quan sát, đợi Ngả Đồ Đồ ngồi xuống liền đưa cho nàng một chai nước để giúp nàng bình tĩnh lại. Sau đó, ánh mắt cô lại dõi theo Mạc Phàm đang bước về phía Cố Kiếm.
Là một pháp sư hệ Tâm Linh, cô có thể cảm nhận rõ ràng cơn thịnh nộ đang ẩn sau vẻ ngoài thản nhiên và đôi mắt trông có vẻ bình tĩnh kia của hắn.
...
“Ngươi là Cố Kiếm?” Mạc Phàm đi tới trước mặt Cố Kiếm, thản nhiên hỏi.
“Thì sao nào? Muốn đòi lại công bằng cho con nhỏ đó à?” Cố Kiếm đâu có mù, hắn đã thấy rõ cảnh Ngả Đồ Đồ rúc vào lòng gã này. Nghĩ đến đây, ánh mắt hắn càng thêm khinh bỉ.
Con đàn bà này vào được top 20, quá nửa là nhờ bán thân. Có thằng đứng ra che chở cho nó cũng là chuyện thường tình.
“Không có gì, chỉ đến báo cho mày biết một tiếng. Nếu bây giờ mày bò từ đây đến chỗ cô ấy, rồi tự vả vào mặt mình ba cái để xin lỗi, thì tao sẽ tha cho cái thứ súc sinh thô tục như mày! À nhân tiện, cho tao gửi lời hỏi thăm đến cả lò nhà chó nhà mày luôn nhé!” Mạc Phàm đứng trước mặt Cố Kiếm, tuôn một tràng. Câu cuối cùng hắn còn cố tình nhấn giọng, khiến cả đấu trường đều nghe thấy!
Cố Kiếm nghe xong, cả khuôn mặt tái xanh vì giận.
Hắn tức khí còn chưa nguôi, liền chỉ tay vào mặt Mạc Phàm gầm lên: “Mẹ mày mới là chó, nhân lúc lão tử chưa muốn phế mày, tốt nhất cút đi cho xa!”
“Bản thân không thắng nổi trận đấu, lại đi đổ tội cho một cô gái yếu đuối. Mày với chó chỉ khác nhau một điểm, đó là chó ít ra còn được sinh ra từ giao phối bình thường, còn cái loại súc sinh như mày là do ăn phải thứ gì bậy bạ rồi chửa hoang, sau đó thối quá tự nứt ra mà thành!” Mạc Phàm đáp trả.
Tràng chửi này khiến cả Đinh Vũ Miên và Ngả Đồ Đồ đều phải trợn tròn mắt.
Một là vì hai nàng vẫn chưa hiểu hết cái logic tục tĩu đó, hai là vì không ngờ Mạc Phàm lúc chửi người lại có thể lưu manh đến thế.
Mọi người ở đây đều là pháp sư, là sinh viên ưu tú của quốc gia, là rường cột tương lai của đất nước, đáng lẽ phải thấy chướng tai gai mắt với những lời thô bỉ như vậy… nhưng không hiểu sao nghe lại thấy đã tai thế không biết?
Toàn trường lặng ngắt như tờ, chỉ còn văng vẳng bên tai những lời chửi thối không ngửi được của Mạc Phàm. Vài nữ sinh có lẽ vẫn còn ngơ ngác, vội vàng quay sang hỏi mấy nam sinh đang cười nham hiểm bên cạnh.
“Mày… Mày…” Cố Kiếm vốn là công tử nhà giàu, vốn từ ngữ không đứng đắn hôm nay đã dùng hết sạch, nhất thời không biết đáp trả thế nào, chỉ có thể đứng đó tức đến hộc máu.
Mạc Phàm vốn xuất thân đầu đường xó chợ, loại người như Cố Kiếm sao có thể là đối thủ của hắn.
“Chửi bới thì hay ho gì, có giỏi thì lên sàn đấu một trận! Tao chắc chắn sẽ khiến mày phải hối hận vì đã sỉ nhục tao!” Cố Kiếm cuối cùng cũng lấy lại được bình tĩnh, chỉ tay vào mặt Mạc Phàm thách thức.
“Ồ, mày cũng biết chửi bới thì chẳng hay ho gì à? Thế lúc nãy mày mắng bạn của tao, Ngả Đồ Đồ, trông oai lắm cơ mà?” Mạc Phàm cười gằn.
Câu nói này lập tức khiến Cố Kiếm có cảm giác như tự lấy đá ghè chân mình. Hắn nhận ra mọi người xung quanh đều đang cười nhạo hắn, sắc mặt nhất thời khó coi đến cực điểm.
Nhưng hắn đời nào chịu thừa nhận mình đuối lý, gân cổ cãi: “Tao mắng sai à? Thực lực của nó căn bản không có tư cách vào vòng tranh suất đề danh, cái thứ ăn hại như vậy, tao mắng vài câu thì đã sao?”
“Đó là do mày bất tài, trận này vốn dĩ bọn mày không phải là đối thủ của người ta!” Mạc Phàm nói.
“Ha ha, mày thì mạnh chắc? Tao nói cho mày biết, nếu không phải nhà trường quy định không được tự ý giao đấu trong thời gian tranh suất đề danh, tao đã sớm đánh mày thành người thực vật rồi. Mày nên thấy may mắn vì được nội quy nhà trường bảo vệ, chứ tao thì không muốn vì một thằng rác rưởi như mày mà hủy hoại tiền đồ của mình! Trong đội có một con đàn bà ngu xuẩn như thế thì thắng bằng niềm tin à!” Cố Kiếm gào lên.
Mạc Phàm cũng nhìn ra tên Cố Kiếm này quả thực rất hèn, nhưng có các thầy cô trọng tài ở đây, nếu mình xông vào xử hắn, họ chắc chắn sẽ can ngăn, mà Cố Kiếm rõ ràng cũng không ngu đến mức rời khỏi tầm mắt của họ.
Hắn cười lạnh, nhìn Cố Kiếm nói: “Nhớ kỹ lời này của mày. Mày có dám cược với tao một ván không?”
“Tao nói đấy thì sao? Mọi người ở đây đều thấy, con đàn bà này rõ ràng có vấn đề… Mày muốn cược cái gì?” Cố Kiếm rõ ràng vẫn muốn vớt vát lại chút thể diện.
“Trận thứ ba, để tao đánh. Cùng với đồng đội của mày, cô ấy, và hai người kia… Nếu thắng, thì con mẹ mày phải làm đúng như lời tao nói: bò như chó từ đây sang đó, rồi để cô ấy tát cho ba cái xin lỗi.” Mạc Phàm đã cực kỳ căm ghét gã Cố Kiếm này.
Đúng là miệng chó không mọc được ngà voi, nếu không có giáo viên ở đây, hắn đã sớm đánh cho tên này thành thằng ngốc.
Cố Kiếm nghe xong liền sững người. Nhưng khi hắn liếc nhìn xung quanh, liền phát hiện tất cả mọi người đều đang dán mắt vào mình. Đối phương đã đưa ra yêu cầu như vậy, hắn căn bản không thể từ chối, từ chối chẳng khác nào thừa nhận mình chỉ mạnh miệng.
“Được thôi, nhưng nếu mày thua… À, tao nhớ trước ký túc xá của tao có một bãi cỏ, ở đó có một bà già đáng ghét hay dắt chó đi dạo, khắp nơi toàn là bãi mìn. Nếu thua, mày và con đàn bà ngu xuẩn kia phải đến đó ăn cho sạch.” Cố Kiếm cũng không phải dạng vừa, lập tức đáp trả.
“Cố Kiếm, điều kiện của cậu quá đáng quá rồi đấy.” Đồng đội Lý Kiệt có chút không nhịn được lên tiếng.
Cố Kiếm lườm hắn một cái cháy mặt, khiến hắn lập tức im bặt.
Mạc Phàm ngược lại chẳng hề bận tâm, Cố Kiếm có ra điều kiện gì hắn cũng chấp. Nếu là mấy tháng trước, Mạc Phàm sẽ không dám tùy tiện như vậy, nhưng hôm nay Tiểu Viêm Cơ đã tiến vào kỳ Ấu Niên, Mạc Phàm hắn tự tin ngút trời!
“Được… Phiền các vị trọng tài làm chứng giúp.” Mạc Phàm quay người lại, lớn tiếng nói với mấy vị trọng tài trên khán đài.
Ba vị trọng tài giám sát trận đấu hôm nay đều còn khá trẻ, bề ngoài thì tỏ vẻ bất đắc dĩ, nhưng trong lòng thì đã sớm hóng drama lắm rồi. Chậc chậc, làm trọng tài cho mấy trận thế này mới kích thích chứ!
Hơn nữa, cậu sinh viên này… đủ đàn ông, đủ ngông cuồng!
Đương nhiên, quy củ vẫn phải có, một vị trọng tài lên tiếng: “Đây là chuyện riêng của các em, muốn quyết định thế nào cũng được. Muốn đấu công khai hay ngấm ngầm ra sao, các em tự tính toán. Chỉ cần đôi bên đồng thuận, vậy thì không cần quan tâm đến chúng tôi.”
“Tôi không có vấn đề gì, chỉ là trận thứ ba mà ầm ĩ thế này, tôi thấy không muốn đánh nữa.” Lý Kiệt lúng túng nói.
Lưu Hân ở bên cạnh cũng gật đầu đồng tình, tỏ vẻ thà bỏ trận thứ ba còn hơn là phải cùng tên ngông cuồng này lên sân khấu, chỉ là không hiểu sao trông người này có chút quen mắt.
Vozer dẫn ta về nguồn ✿
Đề xuất Voz: Hai chữ: bạn thân