Chương 553: Kẻ sống, người chết
Tìm một gian nhà trọ để ở lại, cuộc nổi loạn của vong linh khiến lượng khách du lịch đến Cố Đô giảm thê thảm, giá thuê phòng cũng khá phải chăng.
Ngày thứ hai mới xuất phát, nên khi đêm xuống, Mạc Phàm không ngủ sớm mà gọi Liễu Như cùng ra ngoài thành dạo một vòng. Từ lúc đến đây, Mạc Phàm vẫn chưa thực sự nhìn rõ dáng vẻ của nơi này, coi như chuẩn bị tâm lý để ngày mai đối mặt với vong linh.
Tường ở ngoại thành cực cao, Mạc Phàm dùng thân phận thợ săn mới được phép đi lên. Nhìn lướt qua không thể thấy điểm cuối của tường thành, Mạc Phàm kinh ngạc phát hiện số lượng thủ vệ lúc này nhiều hơn ban ngày gấp mười lần.
Gió lạnh từ xa thổi tới, xen lẫn mùi mục nát của bùn đất, những thủ vệ kia gọi đó là mùi của tử vong.
Tường thành cao vút, dài liên miên không dứt, như một đường cắt ngang mặt đất. Nếu có thể nhìn từ trên trời xuống, sẽ phát hiện trên tường thành có rất nhiều người đang đi đi lại lại, mà bên ngoài tường thành, vô số bóng đen cũng đang lững thững dạo bước một cách vô định…
Màn đêm như những sợi tơ đen dày đặc cuộn lại, âm u bao phủ khắp mảnh đất bên dưới. Dưới sự tẩm bổ của cơn mưa tử vong, hàng vạn sinh linh đang dần trưởng thành, vô số sinh vật không tên liên tiếp bò ra từ những nấm mồ sâu thẳm, dùng đôi mắt xanh biếc để dò xét thế giới này.
Hít một hơi thật sâu, luồng gió ngược chiều mang theo mùi của sinh vật sống… quả là một trải nghiệm độc đáo!
Đột nhiên, những vong linh đang di chuyển vô định như bị ác quỷ nhập xác, đột ngột tăng tốc lao về phía tường thành Cố Đô!
Thân thể chúng đen kịt, nhìn từ xa hệt như một đám dân tị nạn đang đổ về nơi có lương thực. Khi chúng tụ tập lại, lít nha lít nhít, trông như một cơn sóng thần màu đen đang ập vào tường thành, vẻ mặt dữ tợn và đôi mắt trợn trừng khiến vô số Pháp Sư phải tê dại da đầu!
“A oạch! A oạch!”
“Hống! Hống!”
Tiếng gào thét vang lên liên hồi.
Dù bị ngăn cách bởi một bức tường, người ở trung tâm thành phố vẫn có thể nghe thấy tiếng kêu rên của lũ vong linh này.
Chúng nó vây kín chân tường thành, dùng móng vuốt và hàm răng sắc bén tìm cách phá hủy vật cản đường kiếm ăn của chúng, thậm chí còn điên cuồng lao vào, đến mức máu thịt văng tung tóe.
“Bắp chân ta đang run lên đây này.”
Liễu Như đứng trên tường thành, giọng nói có vẻ sợ mất mật.
Mạc Phàm liếc nhìn Liễu Như một cái, trêu chọc: “Nói cho đúng thì ngươi cũng là vong linh đấy.”
Liễu Như tỏ vẻ không vui, nhe răng ra, ra vẻ “ta đây dù là vong linh cũng phải là vong linh mỹ nữ”.
“Tại sao lại có nhiều vong linh như vậy?”
Ánh mắt Liễu Như nhìn dọc theo tường thành. Tường thành dài vô tận, tựa như một dãy núi, mà bên dưới, mỗi một tháp canh đều có thể thấy một lượng lớn vong linh…
Ở một vài nơi, số lượng vong linh quá đông, chúng giẫm đạp lên nhau hòng tìm cách trèo qua tường thành.
Thủ vệ dĩ nhiên sẽ không để chúng vượt qua. Ngay sau đó, một loạt ma pháp, từ hỏa diễm, băng sương, đến sấm sét, bão táp điên cuồng oanh tạc xuống dưới, khiến máu thịt văng tung tóe, một cảnh tượng vừa hoành tráng vừa rợn người!
“Những người không liên quan xin mời rời đi!”
Một giọng nói không biết từ đâu vang lên, khiến toàn bộ tường thành rộng lớn đều nghe rõ.
Mạc Phàm và Liễu Như không có cơ hội quan sát trận chiến lâu hơn, họ nhanh chóng bị đuổi xuống. Ngay khoảnh khắc rời đi, Mạc Phàm xuyên qua bóng tối mịt mùng, nhìn thấy một thân ảnh khổng lồ xuất hiện ở phía xa!
Xung quanh thân ảnh đó là một mảng đen ngòm, như thủy triều màu đen. Dù không thấy rõ, cũng có thể tưởng tượng được nơi đó đã tụ tập biết bao nhiêu vong linh.
Mà thân ảnh đó ngạo nghễ ngẩng đầu lên trời, tiếng gào thét hóa thành ngàn vạn tiếng sét xuyên qua vùng đất, chấn động đến mức làm cả tường thành cũng phải rung chuyển.
Nếu Cố Đô là một tòa thành trì, thì thân ảnh kia chính là một vị vua, đang hiệu lệnh ba quân, hàng vạn quân lính như thủy triều lao tới…
Hình ảnh này khiến Mạc Phàm dù có thức trắng đêm cũng khó mà quên được.
Vẫn luôn cho rằng chiến tranh cách loài người rất xa, ai ngờ tòa thành đã trải qua vô tận năm tháng này lại đang phải đối mặt với một cuộc chiến như vậy.
Cuộc chiến sinh tử giữa người sống và kẻ chết!
Cơn chấn động này rất lâu sau vẫn chưa thể lắng lại.
…
…
Ban đêm rất ngắn ngủi, đối với những người đã sớm đi ngủ thì đúng là như vậy. Ngược lại, đối với những người chiến đấu ở ngoại thành, đây là một đêm dài đằng đẵng.
Mạc Phàm ngủ không yên giấc, vừa hừng đông đã tỉnh dậy.
Khi bình minh ló dạng, tiếng động rung chuyển mặt đất từ phương xa đã biến mất. Mạc Phàm mở mắt nhìn ra ngoài, thấy nội thành, đường phố, ngõ hẻm vẫn như một thành phố bình thường, tựa như đêm qua không có gì xảy ra. Mạc Phàm không thể nhìn thấy những thứ cách xa mười mấy dặm, nhưng trận chiến hẳn đã kết thúc.
“Ngủ không ngon à?”
Liễu Như đứng trên sân thượng đối diện hỏi.
“Nếu không sống ở đây thường xuyên, chắc chẳng mấy ai ngủ ngon được. Biết trước đã không lên tường thành, để rồi cả đêm gặp ác mộng bị vong linh công phá.” Mạc Phàm cười nói.
“Cũng không sao, chúng ta đang ở nội thành mà. Dù ngoại thành bị phá thì bên trong vẫn còn một lớp tường thành phòng thủ nữa chứ?” Liễu Như nói.
“Tiểu nha đầu đừng có nói hươu nói vượn! Tường thành bên ngoài do hơn một ngàn Thổ hệ Pháp Sư trấn giữ, làm sao có thể bị công phá được. Nếu bị phá, không biết bao nhiêu người sẽ chết. Đồ thì có thể ăn bậy, chứ lời thì không thể nói bừa!”
Một lão thái thái đột nhiên mắng, hóa ra là người ở lầu bên cạnh.
Quán trọ này cũng thú vị, phía dưới là nhà trọ xa hoa, phía trên lại là nhà trọ bình dân.
“Cháu xin lỗi ạ.”
Liễu Như lè lưỡi, ngại ngùng đáp.
“Người trẻ tuổi các ngươi thật kỳ cục, quên cả tinh thần tử thủ của tổ tiên, ai nấy chỉ biết trốn trong tường thành để người khác đi chết thay…”
Lão thái bà bắt đầu lải nhải không ngừng.
Mạc Phàm và Liễu Như cũng không muốn nghe tiếp, chuẩn bị một chút rồi tiến về ngoại thành phía Nam để tập hợp với gã lùn.
…
Đến cửa Nam, Mạc Phàm tìm cả nửa ngày vẫn không thấy gã lùn đâu. Mãi đến khi gã kia nhận cuộc gọi của Mạc Phàm rồi bắt đầu nhảy nhót, hắn mới nhìn thấy đỉnh đầu của gã.
Mạc Phàm phát hiện có vài người đang tụ tập xung quanh gã lùn.
Những người khác trông cũng bình thường, chỉ có một cô gái đeo khăn che mặt màu đen là khiến người khác đặc biệt chú ý.
Thời buổi này, mọi người ra ngoài đều dùng khẩu trang, ai lại dùng khăn che mặt như nàng, trông rất có phong thái quyến rũ.
Cũng không biết nàng dùng khăn lụa để che đi dung nhan, hay đơn giản chỉ là không thích mùi xác thối ngoài thành.
Đề xuất Huyền Huyễn: Lăng Thiên Kiếm Thần