Chương 554: Nữ Nhân Che Mặt

Ngoài nữ nhân đeo khăn che mặt màu đen này, còn có một nam tử đi bên cạnh. Nói là đồng hành, nhưng trông gã càng giống một tên tùy tùng hơn.

Tính cả gã lùn và đồng đội của hắn là gã đàn ông cường tráng, đội này có tổng cộng bảy người, năm nam hai nữ.

Sáng sớm, gió thổi tới mang theo một mùi vị quái đản, nhưng không biết vì sao khi mặt trời lên cao một chút thì mùi hương đó lại tan biến, trận chiến oanh liệt đêm qua cứ như chưa từng xảy ra.

Cửa Nam ban ngày đã mở, bọn họ chỉ cần đăng ký là có thể ra ngoài.

Ra khỏi tường thành, theo sự dẫn đường của gã lùn, bảy người bắt đầu đi về hướng thôn Dương Dương.

Hướng Nam là hướng về dãy Tần Lĩnh, bất kể là bay hay đi xe thì yêu tộc Tần Lĩnh đều chẳng nể mặt ai, vì vậy di chuyển ở phía Nam căn bản không có phương tiện giao thông nào, chỉ có thể đi bộ.

Mạc Phàm đi tới, thực sự vô cùng tò mò về nữ nhân che mặt có chút khác người kia.

Nàng ngược lại không hề quái dị, thực tế trang phục của nàng rất tuyệt diễm. Bên trong là một lớp áo lụa thượng hạng, bên ngoài khoác một chiếc áo choàng màu đỏ rũ xuống đầy vẻ hào hoa phú quý, khẽ rung động theo mỗi bước chân. Đường cong yêu kiều như xà nữ không thể nào bị chiếc áo choàng che lấp hết được.

Mạc Phàm đi ở phía sau, ánh mắt rất khó dời đi, từ vòng eo đến cặp mông, từ cặp mông đến đôi chân, rồi từ đôi chân đến làn da trắng nõn… Không có chỗ nào là không mê hoặc, không có chỗ nào là không hút hồn người!

Mạc Phàm cũng là người từng trải, mỹ nữ đã gặp không ít, nhưng đồng hành cùng nữ nhân quyến rũ tuyệt diễm này một thời gian dài không những không bớt hứng thú mà còn càng thêm hứng thú.

“Này lùn, ông kiếm đâu ra bà cô này thế?”

Mạc Phàm cuối cùng không thể cưỡng lại sự hiếu kỳ, hỏi gã gian thương kia.

“Nàng nói muốn tới nơi này, trả tiền còn nhiều hơn cả cậu, nên ta dẫn nàng đi thôi.”

Gã lùn nói thẳng, lúc nói chuyện còn lén liếc nữ nhân đó, trong con ngươi như có tia sáng lóe lên, rồi nhìn Mạc Phàm, nở một nụ cười đầy ẩn ý mà chỉ đàn ông mới hiểu.

“Sao thế, hồn bay phách lạc rồi à?”

“Ta chỉ thuận miệng hỏi thôi. Cảm giác cô ta không đơn giản.” Mạc Phàm nói.

“Sao có thể đơn giản được. Thiên hạ gọi là ải mỹ nhân, nhưng ta đây sành sỏi lắm rồi, dạng xinh đẹp nào, vóc người nóng bỏng cỡ nào, kỹ thuật điêu luyện ra sao cũng từng hưởng qua. Còn nữ nhân này… Chà chà, ta bất kể nàng là dạng gì, chỉ cần có thể cùng nàng một lần thì sau này không động vào nữ nhân nào khác nữa cũng cam lòng.” Gã lùn nói với giọng điệu hèn mọn.

Giọng nói kia không chút che đậy, rõ ràng coi Mạc Phàm là cùng một loại người.

“Ngươi không có chút tư tưởng lành mạnh nào cả à?” Mạc Phàm nói với giọng đầy chính nghĩa.

“Ta không lành mạnh chứ thằng mẹ nào cứ lẽo đẽo sau mông con nhà người ta nãy giờ?”

“Đệt… Còn bao lâu mới tới thôn Dương Dương?” Mạc Phàm mặt dày không đổi sắc, hỏi.

Gã lùn cũng chẳng buồn nói thêm với cái loại hạ lưu nhưng giả bộ đứng đắn như Mạc Phàm, lắc đầu: “Cậu đừng lo lắng khi nào đến thôn Dương Dương, mà nên lo lắng khi nào trời tối thì hơn.”

Nói xong, gã lùn chỉ tay về phía mặt trời đang dần lặn xuống đường chân trời.

“Mặt trời đã muốn lặn rồi á??” Mạc Phàm chửi thầm một câu, thời gian trôi nhanh vãi…

“Hiện tại là mùa đông, ban ngày ngắn, tỏ ra có chút kiến thức được không vậy?” Gã lùn nói.

“Ngươi còn chưa cho ta biết lai lịch của nữ nhân này.”

“Cậu tự đi mà hỏi đi!”

Mạc Phàm chột dạ, không còn cách nào khác đành quay về vị trí của mình.

Lúc này, Liễu Như khẽ mở miệng nói nhỏ: “Khí tức của nữ nhân kia rất kỳ quái.”

“A, đúng rồi, chính là khí tức.”

Mạc Phàm bừng tỉnh. Suốt một đường quan sát, Mạc Phàm không đơn thuần là ngắm nhìn nàng, mà luôn cảm thấy có một điều gì đó không thích hợp…

“Hẳn là pháp thuật hệ Hắc Ám.”

Pháp sư tu luyện hệ nào thì rất dễ bị ảnh hưởng đến khí chất. Phán đoán của Liễu Như không sai, nữ nhân kia toàn thân toát ra vẻ quyến rũ, nhưng đồng thời cũng phát ra đặc tính của hắc ám. Mạc Phàm tu luyện chính là Ám Ảnh hệ, cũng coi như hiểu sơ về pháp thuật hắc ám. Mà Liễu Như cũng được xếp vào loại sinh vật bóng đêm, khứu giác còn nhạy bén hơn Mạc Phàm nhiều.

Đương nhiên, tu luyện pháp thuật hắc ám chưa chắc là người xấu, cho dù là hệ Trớ Chú, chỉ cần tuân thủ công ước của Hội Ma Pháp thì vẫn có thể tu luyện bình thường…

“Nàng nhất định rất đẹp.” Liễu Như nói tiếp.

“Ngươi cũng nhìn ra được điều này à?” Mạc Phàm kinh ngạc hỏi.

“Ừm.”

Liễu Như cũng đang quan sát nàng, mang theo vài phần thưởng thức và ước ao. Thấy Liễu Như như vậy, Mạc Phàm không khỏi nhìn thêm vài lần.

Sắc trời dần tối, Mạc Phàm và Liễu Như dù gì cũng từng đối mặt với vong linh, màn đêm tịch mịch thế này rất dễ làm lòng người hoảng loạn… Vùng đất này lớn như vậy, làm sao có thể khẳng định mình sẽ không chạm phải một bầy vong linh chứ? Đây chính là lý do vì sao phải tốn một khoản tiền lớn để thuê hướng dẫn viên, nếu tự mình đi, không chừng cỏ trên mộ đã cao hai mét rồi.

“Lại đây, ăn cái này vào.” Gã đàn ông cường tráng mở cái bọc sau lưng ra, bên trong là một đống thức ăn màu xám.

Người này tuy thân thể cường tráng, nhưng lại là người bình thường, trên người không hề có khí tức ma pháp.

“Có đồ ăn hả, không nói sớm, ta vừa hay đang đói…”

Mạc Phàm cũng chẳng khách sáo, vừa thấy gã đàn ông phát thức ăn cho mọi người liền lập tức cầm lấy một củ. Cái thứ màu xám này trông khá giống khoai lang, chỉ hơi lớn một chút, hắn không nghĩ nhiều liền cắn một miếng.

“Phụt!!”

Một giây sau, Mạc Phàm trực tiếp phun thứ vừa cắn ra ngoài, cặn bã màu xám rơi đầy xuống đất.

“Tên khốn, ngươi cho ta ăn cái thứ quái quỷ gì tởm vậy!!” Mạc Phàm nổi giận mắng.

“Đây là tỏi xám, dùng để che giấu khí tức người sống, có nó vong linh sẽ không tấn công chúng ta. Thứ này số lượng có hạn, ngươi vừa nôn ra một củ, nếu không sống qua đêm nay thì chính là do ngươi tự tạo nghiệt đấy.” Gã lùn lập tức giải thích.

“Khó ăn như vậy, lão tử thà bem nhau với vong linh một trận còn hơn là ăn cái của nợ này.” Mạc Phàm nói.

Câu này vừa nói ra, nữ tử che mặt kia đôi mắt chợt sáng lên, nhìn Mạc Phàm bằng ánh mắt khác hẳn.

“Câu này ngươi nói hay lắm… Suỵt, các ngươi lắng nghe.” Gã lùn ra hiệu cho mọi người im lặng.

“Nghe cái gì?”

“Dưới lòng đất, trong bùn đất…”

Mọi người lập tức im lặng, quả nhiên lớp cát mịn pha lẫn bùn đất dưới chân bắt đầu có dấu hiệu chuyển động.

Thoạt nhìn, cảnh tượng này trông như một loại cây lương thực nào đó của nông dân đang khó khăn đâm chồi nảy lộc dưới lớp đất khô cằn, thế nhưng vẻ mặt nghiêm nghị của gã lùn đã cho mọi người biết chuyện gì sắp xảy ra

Đề xuất Voz: Ngôi Làng Linh Thiêng
BÌNH LUẬN