Chương 565: Phong... Phong Bàn!
“Aaa…!”
Mọi người còn chưa kịp phản ứng, một con vong linh đã nhanh như chớp lao tới, tóm lấy một thanh niên trong nhóm rồi lôi tuột đi mấy mét.
“Cứu… Cứu… A a a!!!”
Tiếng kêu cứu của gã thanh niên còn chưa dứt, vài con vong linh khác đã ập đến, xúm lại quanh người hắn. Chỉ trong nháy mắt, chúng đã xé nát thân thể gã, máu thịt văng tung tóe.
Hai thanh niên còn lại sợ đến hồn bay phách lạc, vội vàng quay đầu chạy về phía làng. Mặc cho bùn lầy bắn đầy mặt, họ cắm đầu cắm cổ phóng về phía hàng rào gỗ.
Thế nhưng, tốc độ của vong linh còn nhanh hơn nhiều. Lập tức có vài con từ hai bên ập đến, một gã thanh niên bị chúng tóm lấy hai tay rồi xé toạc ra, máu tươi phun xối xả!
“Cứu mạng, cứu mạng với!”
Gã thanh niên cuối cùng gào lên trong tuyệt vọng, lảo đảo chạy về đến bên hàng rào, cả người như mất hồn.
Hoàng hôn buông xuống, trời càng lúc càng tối, mưa càng thêm nặng hạt. Dân làng đang tụ tập bên trong hàng rào vẫn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra, mãi đến khi thấy gã thanh niên mình mẩy đẫm máu của đồng đội chạy về, họ mới kinh hoàng nhận ra ngôi làng đã bị vong linh biến dị bao vây!
“Ba, cứu con… Cứu con!”
Không lâu sau, Hồng Tuấn mình mẩy đầy vết máu cũng chạy về. Khác hẳn với vẻ oai hùng lúc trước, giờ đây hắn cũng thảm hại chẳng kém gì những người kia.
“Mọi người mau lùi lại, ngươi tới đây!”
Tạ Tang quát lớn, một Tinh Quỹ màu lam hiện ra trước mặt, nhanh chóng hóa thành một lớp sóng nước bao bọc lấy Hồng Tuấn.
Được lớp sóng nước bảo vệ, Hồng Tuấn mới thở phào một hơi, hắn lắp bắp kêu lên: “Nhiều lắm, có rất nhiều vong linh, chúng nó… chúng nó…”
Các dân làng kinh hãi tột độ. Nếu chỉ xuất hiện một con vong linh biến dị thì còn có thể giải thích được, nhưng tại sao toàn bộ vong linh quanh làng đều tấn công họ? Chẳng lẽ bọn họ không còn được giếng thần che chở nữa ư? Như vậy khác nào một bầy cừu đang sống giữa lãnh địa của sói đói?
“Tiểu Lạc đâu, Tô Tiểu Lạc đâu?” Trương Tiểu Hầu đột nhiên túm lấy cổ áo Hồng Tuấn, phẫn nộ gầm lên.
“Ta… ta không biết, ở… ở phía sau thì phải…” Hồng Tuấn toàn thân run rẩy, dưới đũng quần đã bốc lên một mùi khai khó ngửi!
Trương Tiểu Hầu quẳng mạnh Hồng Tuấn sang một bên, lao thẳng ra ngoài hàng rào.
“Đại Phúc, đừng đi!”
“Thằng ngu, mày muốn chết à?!”
“Trưởng thôn, trưởng thôn, có vong linh trèo lên kìa!!!”
Tạ Tang còn định lao ra kéo Trương Tiểu Hầu lại, nhưng khi quay đầu nhìn, hắn kinh hãi thấy mấy bộ móng vuốt dài ngoằng đang bám vào hàng rào, đôi mắt xanh lè đói khát nhìn chằm chằm vào những người sống trong làng.
Tiếng gầm gừ vang lên ngày một nhiều, vong linh liên tục xuất hiện bên ngoài hàng rào. Các dân làng chết lặng, không biết phải làm sao để đối phó với những sinh vật đáng sợ này.
…
“Đại Phúc, cậu đi đâu vậy!”
Trong màn mưa lớn, một bóng người nhỏ nhắn xuất hiện bên cạnh hàng rào gỗ, nàng vừa thấy Trương Tiểu Hầu lao ra ngoài.
Trương Tiểu Hầu đột ngột dừng bước, thấy Tô Tiểu Lạc bình an vô sự, hắn mừng như điên.
“Cậu không sao, tốt quá rồi.” Trương Tiểu Hầu chạy tới trước mặt nàng, vừa mừng rỡ vừa lo lắng nói.
“Tớ dùng hương thuốc đánh lạc hướng chúng nó rồi, mau trở lại làng thôi. Chúng ta hình như đã mất đi sự phù hộ của giếng thần, xung quanh toàn là vong linh.” Tô Tiểu Lạc kéo tay Trương Tiểu Hầu chạy vào làng.
Thế nhưng, vừa vào đến làng, họ kinh hoàng phát hiện trên con đường lầy lội đã xuất hiện mấy con vong linh. Chúng đang dùng móng vuốt sắc nhọn xé xác dân làng, tham lam moi móc nội tạng của họ!
Thấy cảnh này, Tô Tiểu Lạc chết sững. Lẽ nào hàng rào gỗ cũng vô dụng rồi sao? Lẽ nào loại gỗ xám mà lũ vong linh vốn e sợ giờ cũng đã mất đi tác dụng?
Trong làng, tiếng la hét thảm thiết vang lên khắp nơi. Từng bóng người quen thuộc ngã xuống, nước mắt Tô Tiểu Lạc tuôn như mưa…
“Rốt cuộc là tại sao?”
“Tại sao lại như vậy?”
Tô Tiểu Lạc khóc nấc lên, đối mặt với cảnh thảm sát kinh hoàng này, tinh thần nàng gần như sụp đổ.
Đối với nàng, mỗi người trong làng đều là người thân. Giờ đây, họ đều ngã xuống trong vũng máu, ngâm mình trong bùn lầy, bị lũ vong linh hung tàn, độc ác coi như thức ăn. Thịt bị gặm sạch, ngay cả xương sọ cũng không tha, bị chúng cắn nát thành vô số lỗ thủng.
Ngôi làng tị nạn này đã được giếng thần phù hộ đời đời kiếp kiếp. Người khác vừa nghe đến vong linh đã sợ mất mật, nhưng đối với họ, chúng chỉ là những sinh vật vô tri. Có người nói họ là con cháu của thần linh, nên những vong linh dơ bẩn kia không dám xâm phạm.
Nhưng bây giờ thì sao?
Vị thần phù hộ họ đã ruồng bỏ họ, để cho lũ súc sinh này mặc sức giày vò những tín đồ thành kính nhất của Ngài sao?
Trong cơn mưa tầm tã, họ không có cách nào chống cự, bị tàn sát một cách dã man, không có lấy một chút thương xót!
Mưa rơi nặng hạt, Trương Tiểu Hầu đứng bên cạnh Tô Tiểu Lạc đang quỳ gục dưới bùn. Hắn ngẩng đầu lên, ánh mắt trở nên mông lung…
“Phong… Phong…”
Tô Tiểu Lạc bất lực ngẩng lên nhìn tên đầu gỗ Trương Tiểu Hầu, không biết hắn đang lẩm bẩm cái gì.
“Đại Phúc, cậu mau trốn đi. Cậu không phải người làng này, có lẽ làng chúng ta thật sự đã bị nguyền rủa, lũ vong linh này là đến vì dân làng chúng ta…” Tô Tiểu Lạc thì thào.
“Phong…”
Trương Tiểu Hầu vẫn đứng bất động. Tô Tiểu Lạc không hề nhận ra, dưới chân hắn, từng đường nét của một Tinh Quỹ đang dần được vẽ ra.
Thế nhưng, quá trình này vô cùng khó khăn, giống như não bộ bị tổn thương, ký ức bị ngăn trở, Tinh Đồ hiện lên đứt quãng.
“Phong… Phong Bàn!!!”
Cuối cùng, đồ án ma pháp ấy cũng hiện lên rõ ràng trong trí nhớ của hắn!
Một cơn gió lốc đột ngột bùng lên quanh người Trương Tiểu Hầu. Hắn theo bản năng vung hai tay lên, chỉ trong thoáng chốc, cả màn mưa dày đặc bị kéo vào một quỹ đạo xoắn ốc kinh hoàng!
Là gió!
Một luồng gió cực mạnh đang khuấy động cơn mưa, màn mưa điên cuồng bị lốc xoáy cuốn vào, hình thành một cái vòi rồng khổng lồ!
“Vù vù vù vù!!!”
Vòi rồng xuất hiện ngay trên con đường trong làng, vài con vong linh đang tàn sát dân làng lập tức bị hút vào bên trong con quái vật gió khổng lồ ấy.
Vòi rồng di chuyển, những căn nhà tranh xung quanh đều bị cuốn phăng đi. Vô số mảnh gỗ và cỏ khô hòa vào bên trong vòi rồng, còn lũ vong linh thì bị vô số mảnh gỗ vỡ vụn va đập, xé thành từng mảnh!
Cơn gió vô cùng hung bạo, nhưng lại không hề cuốn theo bất kỳ một dân làng nào. Vòi rồng chỉ nhắm thẳng vào lũ vong linh tàn ác kia mà càn quét
✩ Vần thơ VN rót dịu dàng — Vozer nâng bước trang vàng ✩
Đề xuất Tiên Hiệp: Đại Chúa Tể (Dịch)