Chương 564: Vong Linh Đột Kích

Ngọn lửa một lần nữa chính xác rơi xuống con xác thối đã tàn sát hai người dân trong thôn. Con xác thối bị đánh bay ra xa, lửa bùng lên thậm chí còn đốt cháy cả cọc gỗ bên cạnh.

Mưa lớn làm suy giảm uy lực của hỏa diễm, ngọn lửa trên người con xác thối nhanh chóng bị dập tắt. Tên thanh niên Hồng Tuấn khinh khỉnh nhổ một bãi nước bọt…

Nếu không phải vì trận mưa lớn này, con xác thối kia đã bị hai phát Hỏa Tư của mình nổ cho tan xác rồi!

Con xác thối vẫn chưa chết. Nó loạng choạng bò dậy, mở cái miệng đẫm máu tươi gầm lên với Hồng Tuấn.

Thân thể nó đã bị nổ đến biến dạng, nhưng tốc độ lại không hề suy giảm, điên cuồng lao về phía hắn…

Hồng Tuấn lại tung ra một quả Hỏa Tư nữa, nhưng đáng tiếc lần này lại không trúng con vong linh đang di chuyển với tốc độ cao. Trong nháy mắt, nó đã áp sát trước mặt, dọa hắn sợ đến trắng bệch cả mặt!

“Lui lại!”

Một giọng nói già nua vang lên bên cạnh, chính là trưởng thôn Tạ Tang vừa đi lấy thuốc về! Quanh người ông ta cuộn lên một luồng sóng nước. Tạ Tang hét lớn một tiếng, một dòng lũ cuồn cuộn lập tức ập về phía con xác thối.

Con xác thối lập tức bị dòng nước lũ cuốn phăng, chìm nghỉm trong đó và mất đi khả năng hành động. Nó bị cuốn văng ra ngoài hàng rào gỗ, đâm gãy cả cọc chắn rồi bị đánh đi rất xa, không còn chút uy hiếp nào nữa.

Các thôn dân thấy vậy đều thở phào nhẹ nhõm. Cũng may trưởng thôn là một Trung cấp Pháp sư, nếu không họ thật không biết phải đối phó với loại vong linh biến dị này thế nào.

“Kiêu ngạo tự đại, suýt nữa thì mất mạng!” Trưởng thôn Tạ Tang đi tới trước mặt Hồng Tuấn, hừ lạnh một tiếng.

Hồng Tuấn lúc này mới hoàn hồn, nhưng vẫn giữ bộ dạng hống hách như cũ. Hắn chẳng thèm để tâm đến lời giáo huấn của trưởng thôn, vội bước về phía Tô Tiểu Lạc. Khi thấy tên ngốc kia đang đỡ Tô Tiểu Lạc, trong mắt hắn liền tóe lửa giận.

Rõ ràng là mình cứu người, sao lại để thằng nhãi này tranh công lấy lòng được chứ.

“Đã bao nhiêu năm rồi chưa xuất hiện vong linh biến dị… Tại sao đột nhiên lại xuất hiện.” Tô Tiểu Lạc nhìn thi thể con vong linh bị đánh văng ra xa, lẩm bẩm.

“Ai mà biết được, nhưng mà Tiểu Lạc cứ yên tâm, có ta, Hồng Tuấn, ở đây, lũ vong linh kia đừng hòng làm tổn thương ngươi.”

Lúc này, Trương Tiểu Hầu không biết tìm đâu ra một cây dù lớn màu đen, định giơ lên che mưa cho Tô Tiểu Lạc. Ai ngờ tên Hồng Tuấn kia giật phắt lấy, buông một câu “cảm ơn” đầy mỉa mai, sau đó che chung dù với Tô Tiểu Lạc, đẩy Trương Tiểu Hầu sang một bên.

Tô Tiểu Lạc đang mải suy nghĩ về con vong linh biến dị nên không để ý đến màn tranh giành trẻ con này. Hồng Tuấn nhếch mép, nhìn Trương Tiểu Hầu với ánh mắt chế nhạo.

“Em nghĩ nên đi kiểm tra thi thể đó một chút.” Tô Tiểu Lạc nói.

“Tôi đi với cô.” Trương Tiểu Hầu lập tức lên tiếng.

“Ngươi cứ ở yên trong thôn đi, đồ ngốc nhà ngươi còn không nhớ mình là ai. Vong linh lợi hại thế nào ngươi chưa thấy sao? Đừng để lúc có thêm con vong linh biến dị khác xuất hiện, ngươi lại là người chạy đầu tiên.” Hồng Tuấn đẩy Trương Tiểu Hầu ra, một ngọn lửa bỗng bùng lên trong lòng bàn tay hắn như làm ảo thuật, ra vẻ khoe khoang.

“Đừng trẻ con như vậy nữa.” Tô Tiểu Lạc lườm hắn một cái, rồi tự mình mặc áo tơi đi về phía hàng rào.

“Tiểu Lạc à, đừng đi thì hơn, nguy hiểm lắm…” Tạ đại thẩm khuyên.

Một ông cụ da ngăm đen cũng gật đầu nói: “Đúng đấy, ra khỏi làng sẽ nguy hiểm hơn nhiều.”

“Chắc chắn là lời nguyền, ta đã nói rồi, đây là lời nguyền!!” Gã thôn dân yếu bóng vía kia lại la lên.

“Cẩu Tử, ngươi có thể đừng suốt ngày tự dọa mình nữa được không?” Hồng Tuấn nói.

Tạ Tang mặt không cảm xúc đứng đó. Lúc này, phần lớn người trong thôn đã kéo ra, nhìn thấy hai thi thể đẫm máu thì vô cùng kinh hãi, vội vàng vây quanh trưởng thôn.

Ngôi làng có một cái giếng nước đặc biệt, chỉ cần mỗi tháng uống nước giếng, sẽ không bị vong linh tấn công, vì thế nơi này không thực sự cần pháp sư… Nhưng xét đến việc Tần Lĩnh ở khá gần, không chừng sẽ có yêu ma xuất hiện kiếm ăn, nên trong thôn thường sẽ có một hai vị pháp sư, mà người đó thường là trưởng thôn…

Bây giờ vong linh biến dị xuất hiện, chỉ có pháp sư mới có thể đối phó, vai trò của họ liền trở nên cực kỳ quan trọng.

“Tiểu Lạc, cháu đi xem con xác thối đó rốt cuộc là có chuyện gì. Hồng Tuấn, cậu đi theo bảo vệ con bé, đề phòng bên ngoài còn có loại vong linh này. Đại Phúc, cậu đừng đi theo, cậu không phải người trong thôn, chưa từng uống nước giếng, vong linh bình thường sẽ tấn công cậu.” Tạ Tang ra lệnh.

Trưởng thôn cũng gọi thêm mấy thanh niên can đảm đi cùng. Tô Tiểu Lạc dẫn theo những người này đi qua chỗ hàng rào bị vỡ để ra ngoài.

Con xác thối bị đánh bay đi rất xa, ít nhất cũng phải 200 mét. Dân làng bình thường rất hiếm khi ra khỏi làng vào ban đêm. Vong linh tuy không tấn công họ, nhưng ai biết được có xuất hiện loại vong linh oán hận ngút trời, thấy gì giết nấy hay không?

Những người khác trong thôn không có đủ can đảm, chỉ dám túm tụm lại ở chỗ hàng rào gỗ nhìn ra.

Bây giờ đang là lúc chạng vạng, trời lại mưa nên tầm nhìn rất hạn chế, chỉ có thể nhìn rõ trong phạm vi ba bốn trăm mét. Nếu đợi thêm một lát nữa, trời sẽ tối đen như mực, chẳng thấy gì cả.

Tô Tiểu Lạc, Hồng Tuấn cùng ba gã thanh niên đi đến chỗ con xác thối. Vốn là bác sĩ nên Tô Tiểu Lạc không hề sợ hãi thi thể, nàng ngồi xuống bắt đầu kiểm tra.

“Nhanh… Nhanh lên một chút đi.”

“Một cái xác chết thì có gì đẹp mà xem chứ…”

Hai gã thanh niên run rẩy, không dám ở ngoài này lâu thêm một giây nào nữa.

Hồng Tuấn cười nhạo họ: “Có ta ở đây, các ngươi sợ cái gì?”

“Cũng đúng, cũng đúng, Hồng Tuấn ca là Hỏa hệ Pháp sư, là pháp sư Sơ cấp bậc ba đó!”

“Mang ra ngoài cũng rất lợi hại đúng không?” một thanh niên khác nói.

“Đây là…”

Tô Tiểu Lạc nhíu mày, cuối cùng bất đắc dĩ đứng dậy.

Mọi người vội vàng hỏi, con xác thối này vì lý do gì lại tấn công họ.

“Đây chỉ là một con vong linh bình thường.” Tô Tiểu Lạc đưa ra kết luận.

“Sao có thể chứ? Chúng ta đời đời kiếp kiếp đều uống nước giếng, cơ thể sẽ được bảo vệ. Huống hồ tháng trước chúng ta vừa mới làm nghi thức giếng thần, làm sao có thể bị vong linh tấn công được?” một thanh niên trong nhóm nói.

Tô Tiểu Lạc trầm tư, nhất thời không biết trả lời câu hỏi này ra sao.

Hồng Tuấn ngược lại không quan tâm lắm, vừa định nói vài câu an ủi thì trong màn mưa xung quanh đột nhiên vang lên một loạt âm thanh khiến họ sởn gai ốc…

Như tiếng xương cốt gãy vỡ, như tiếng nhai nuốt thịt thối. Giữa cơn mưa tầm tã, những âm thanh đó từ bốn phương tám hướng truyền đến, càng lúc càng rõ ràng.

“Trời ơi!!”

Một thanh niên hét lên kinh hãi. Hồng Tuấn vừa quay đầu nhìn lại liền phát hiện, trong màn mưa xối xả, từng đôi, từng đôi mắt đỏ rực đang nhìn chòng chọc vào bọn họ!

Đề xuất Voz: Nghề bồi bàn.
BÌNH LUẬN