Chương 570: Thiếu Niên Vong Linh

Sự việc xảy ra quá đột ngột, không một ai kịp phòng bị.

Ai ngờ được lũ vong linh không tấn công vào ban đêm mà lại ập đến vào rạng sáng, một bầy vong linh thuần túy chỉ biết giết chóc.

Đến khi Mạc Phàm dùng sức mạnh khống chế được cục diện, thôn dân đã chết gần một nửa.

Ngay khi biến cố xảy ra, Mạc Phàm đã dốc toàn lực tiêu diệt vong linh. Nếu đám thôn dân không chạy tán loạn mà tập trung lại một chỗ, số người chết có lẽ chỉ dừng lại ở vài người đầu tiên. Chỉ cần một pháp thuật của Mạc Phàm là đủ để quét sạch cả một đám.

Bọn họ đã được nhắc nhở từ trước rằng khi có biến, tuyệt đối không được chạy loạn. Kết quả là đám dân làng này quên sạch sành sanh, nào ngờ chính việc chạy trốn lại đẩy họ vào chỗ chết.

Pháp thuật của Trương Tiểu Hầu phát huy tác dụng phòng ngự cực kỳ hiệu quả. Hắn đã dựng lên một vòng tường đất dốc đứng bao bọc xung quanh, chỉ cần ở bên trong sẽ được an toàn. Bất cứ vong linh nào muốn tấn công đều phải trèo qua bức tường đất cao bảy, tám mét này.

Trưởng thôn và gã lùn đứng trên đỉnh tường đất, đánh bay những con vong linh đang lao tới. Khả năng bật nhảy của lũ xác thối khá tầm thường, nhưng quỷ thi thì khác hẳn. Móng vuốt sắc bén giúp chúng trèo lên tường đất cực nhanh, và nhiệm vụ của hai người họ là đánh cho lũ quỷ thi này tan thành tro bụi.

Trương Tiểu Hầu ở vòng trong, một mặt duy trì pháp thuật, mặt khác đề phòng có vong linh lẻn vào tàn sát.

Mạc Phàm và Liễu Như thì đang ở vòng ngoài, giải cứu những thôn dân hoảng loạn chạy tán loạn khắp nơi.

Cách đó không xa, Liễu Như vừa tóm được một gã thanh niên tên Cẩu Tử. Gã này vận khí rất tốt, đám vong linh mải mê đuổi theo một người đàn ông trung niên khác nên khi Liễu Như đến, hắn vẫn chưa bị tấn công.

“Cứu… cứu cháu với!” Một thiếu niên gào khóc thảm thiết, một bên chân của cậu đã bị quỷ thi xé toạc, để lộ cả xương trắng bên trong.

Thấy vậy, Liễu Như xách theo Cẩu Tử, chỉ một cú nhảy đã lướt đi như bay, đáp ngay xuống bên cạnh thiếu niên. Trong chớp mắt, hơn mười luồng gió màu máu từ người nàng bắn ra, chém phăng ba con xác thối đang lao tới. Cả ba con lập tức bị cắt thành nhiều mảnh, thân thể cứng đờ rơi lả tả xung quanh Liễu Như.

“Tiểu đệ đệ, leo lên lưng ta đi.” Liễu Như đỡ cậu ta dậy.

Đúng lúc này, Cẩu Tử nhìn thấy mặt thiếu niên, sắc mặt hắn bỗng trở nên cực kỳ khó coi!

Hắn run rẩy chỉ vào cậu bé đang được Liễu Như đỡ dậy: “Hắn… Hắn không phải người trong thôn!!”

Nhưng Cẩu Tử đã nói quá muộn. Ngay khoảnh khắc Liễu Như đỡ thiếu niên dậy, một nụ cười quỷ dị hiện lên trên khuôn mặt nhợt nhạt của cậu ta. Cậu ta vươn tay ra, và đó rõ ràng là một cánh tay chỉ còn trơ xương trắng hếu…

Những đầu ngón tay sắc như dao găm, nhắm thẳng trái tim Liễu Như mà đâm tới!

Ánh sáng lạnh lẽo lóe lên. Khoảng cách gần như vậy, Liễu Như hoàn toàn không phòng bị, bàn tay xương trắng kia đã đâm thẳng vào ngực, xuyên qua tim nàng!!

Liễu Như sững sờ. Nàng làm sao cũng không thể ngờ thiếu niên này lại là một vong linh, hơn nữa còn là một con vong linh cực kỳ âm hiểm!!

Đây là một loại sinh vật vong linh hoàn toàn khác với lũ xác thối và quỷ thi.

“Đồ đàn bà rỗi hơi, chết đi!” Vong linh thiếu niên cười khẩy, đoạn rút cánh tay xương trắng ra khỏi ngực Liễu Như, tàn nhẫn đưa lên, định thưởng thức chút máu tươi…

Thế nhưng, khi bàn tay xương đưa lên trước mặt, vong linh thiếu niên kinh ngạc phát hiện trên đó không hề dính một giọt máu nào.

Nó vô cùng ngạc nhiên, không tài nào hiểu nổi. Rõ ràng nó đã đâm xuyên tim người phụ nữ này, tại sao lại không dính lấy một giọt máu? Tốc độ của nó đâu có nhanh đến mức đó.

“Tuổi còn nhỏ mà đã biết lừa người, lại còn ác độc như vậy.” Liễu Như nhìn chằm chằm vào vong linh thiếu niên, gương mặt không một chút đau đớn, trong mắt thậm chí còn ánh lên một tia thất vọng.

“Ngươi… sao có thể!!!” Vong linh thiếu niên hét lên như gặp phải ma thật.

“Để tỷ tỷ tiễn ngươi đi đầu thai, đừng ở đây hại người nữa nhé.” Liễu Như mỉm cười, vẻ quyến rũ chết người của Huyết Tộc tức thì lan tỏa.

Vết thương xuyên tim dường như chẳng hề ảnh hưởng đến nàng. Nàng lập tức chộp lấy cổ vong linh thiếu niên, dùng sức.

“Rắc!”

Vong linh thiếu niên vẫn còn đang kinh hãi, giây tiếp theo, cổ nó đã bị Liễu Như bẻ gãy, cái đầu ngoẹo sang một bên với vẻ mặt đầy kinh hoàng…

Liễu Như nhìn cái cổ gãy và cái chết trông có vẻ rất bình thường của nó, nụ cười trên môi càng thêm tươi.

“Đừng giỡn mặt với tỷ tỷ, ta chưa nghe nói vong linh nào chết chỉ vì bị bẻ gãy cổ đâu…” Thấy vong linh thiếu niên giả chết, đôi mắt Liễu Như cong lên thành hình trăng khuyết.

Nói rồi, Liễu Như từ từ đưa tay lên nắm lấy đầu nó, cử chỉ dịu dàng như đang âu yếm một đứa em trai.

“Không, đừng!” Vong linh thiếu niên cảm nhận được sự kinh hoàng thật sự từ hành động của Liễu Như, giọng nói của nó đã pha chút cầu xin.

Liễu Như nào có lòng dạ mềm yếu. Ngón trỏ của nàng biến thành móng vuốt sắc dài đặc trưng của Huyết Tộc, đâm thẳng xuyên qua não bộ của nó…

Cơ thể vong linh đều có một lõi kết tinh, chỉ cần lõi kết tinh còn nguyên, chúng sẽ không thực sự chết…

Liễu Như đã nhanh chóng phán đoán ra lõi kết tinh của vong linh này nằm trong não bộ, vì vậy nàng dùng móng vuốt phá nát nó, tiễn nó xuống địa ngục thật sự!!

Lõi kết tinh bị phá hủy, vong linh thiếu niên rú lên một tiếng thê thảm. Khói đen túa ra từ người nó, tựa như toàn bộ tinh khí đã bị rút cạn, chỉ trong vài giây ngắn ngủi đã biến thành một cái xác khô.

Nhìn vong linh thiếu niên chết hẳn, Liễu Như mới đứng dậy, khẽ trầm tư.

Nàng không hiểu, tại sao trước đó chỉ toàn gặp xác thối và quỷ thi không có trí tuệ, mà lần này lại xuất hiện một vong linh có trí khôn và sống động đến vậy…

“Đi theo ta, đừng chạy lung tung nữa.” Liễu Như quay lại nói với Cẩu Tử.

Thế nhưng Cẩu Tử vẫn đứng như trời trồng, không nhúc nhích nửa bước, toàn thân như bị đóng băng!!

Mới một giây trước, hắn còn tưởng mình đã được cứu, ai ngờ người phụ nữ này… người phụ nữ này…

Cái gì mà chưa từng nghe nói vong linh nào chết chỉ vì bị bẻ gãy cổ…

Trái tim của người phụ nữ này cũng vừa bị đâm xuyên qua mà!!!

Nội tâm của gã thôn dân Cẩu Tử lúc này đã hoàn toàn sụp đổ. Đây đúng là ác mộng nối tiếp ác mộng

Đề xuất Tiên Hiệp: Chiến Chùy Pháp Sư (Dịch)
BÌNH LUẬN