Chương 60: Quái vật trong Căng tin

“Ngươi có phát hiện gì mới không?”

Quách Thải Đường lên tiếng hỏi.

“Ta đã hỏi người cuối cùng gặp nữ sinh mất tích, cô ấy nói rằng mình ngửi thấy một mùi hôi thối trong căng tin. Từ đó, ta có thể khẳng định rằng trong căng tin hoặc là có một tên trộm biến thái, hoặc là có yêu ma.”

Mạc Phàm tỏ ra vô cùng trí tuệ, giống hệt thám tử lừng danh Conan mỗi khi tìm ra đáp án lại đẩy gọng kính lóe lên tia sáng. Conan thường nói câu gì nhỉ? A! Đúng rồi. Chân tướng chỉ có một!

“Thật không vậy? Nếu thế thì tối nay ngươi canh gác ở căng tin. Mấy người chúng ta sẽ đến Tòa nhà Giảng dạy, Công viên Minh Văn, Khu Ký túc xá và Sân Huấn luyện.” Quách Thải Đường nói với vẻ có mấy phần cao ngạo.

“Chuyện này… Sao không để ta canh ở ký túc xá chứ? Ta nghe nói có không ít nữ sinh ở lại trường trong kỳ nghỉ, an nguy của các nàng hay là giao cho…”

Mạc Phàm đề nghị.

“Ở đó có Phì Thạch là đủ rồi!”

Nghe vậy, Mạc Phàm liền cảm thấy đau cả đầu! Phì Thạch! Gã đó chính là đại thúc chuyên trộm đồ lót của nữ sinh. Để hắn trông coi ký túc xá nữ, chẳng khác nào dâng mỡ tới miệng mèo sao?

………..

Buổi tối, Mạc Phàm quả thật bị phân công đến căng tin trấn thủ.

Căng tin của trường trung học nữ sinh Minh Văn vô cùng lớn, trông như một hội trường đại hội. Dù sao đây cũng là trường dành cho quý tộc, nên việc có một cái căng tin rộng rãi xa hoa thế này cũng là điều hợp lý. Chẳng bù cho cái căng tin ở trường Thiên Lan của bọn hắn, học sinh mà muốn giấu thứ gì đó thì xác định sáng hôm sau ra bãi rác mà tìm. Lý do quá rõ ràng, bác gái nhà ăn đã quét sạch mọi thứ ra ngoài đó hết rồi.

Căng tin của trường Minh Văn vào ban đêm tối như mực, chỉ có vài nơi le lói ánh sáng từ đèn đường phía xa chiếu vào. Bên trong, từng hàng bàn ghế trống không được sắp xếp ngay ngắn. Mạc Phàm nấp trong một góc nhỏ, nhìn dãy bàn ghế mà nước miếng chảy ròng ròng. Hắn đang mơ mộng đến cảnh các em nữ sinh xinh tươi mặc váy ngắn ngồi ở đây trò chuyện ăn uống rôm rả, hương thơm từ đồ ăn tỏa ra bốn phía, cảnh tượng thật khiến người ta xao xuyến…

“Đông!!”

“Đông!!!”

“Đông đông đông!!!!”

Bỗng nhiên, không biết từ đâu lại phát ra tiếng động.

Một chiếc thìa inox bị bỏ quên trên bàn rung lên theo nhịp rung lắc của bàn ghế. Nó từ từ dịch chuyển về phía mép bàn.

Chiếc thìa rơi xuống, ngay trúng đầu Mạc Phàm. May mà hắn nhanh tay lẹ mắt bắt lấy, nếu không thì nó đã làm lộ vị trí ẩn nấp của hắn rồi.

Mẹ kiếp! Đứa nào ăn kem ly xong lại quên cất thìa đi vậy? Thiếu chút nữa là hại chết mình rồi!

“Mà cái căng tin này cũng thật quái lạ. Rốt cuộc là thứ gì gây ra chấn động dữ vậy? Cứ như có đội thi công đang làm việc gần đây. Chẳng lẽ lại có người bị nhốt dưới hầm? Dạo này mọi người có vẻ thích chơi trò này thì phải.”

Mạc Phàm lén lút thò đầu ra, nhìn ngó xung quanh.

“Cô cô ~~ cô cô cô ~~~~~~”

Đột nhiên, một tiếng kêu vô cùng kỳ quái từ phía sau căng tin truyền tới.

Cùng với âm thanh đó là một mùi hôi thối như đồ ăn bị ôi thiu, tựa như mùi rau hẹ, thịt tươi và dưa muối trộn lẫn vào nhau.

“Uầy, thật sự có yêu ma à?”

Mạc Phàm liền cảm thấy căng thẳng.

Trước khi gia nhập Thành Thị Liệp Yêu Tiểu Đội, Mạc Phàm vẫn luôn cho rằng thành thị là một thế giới vô cùng yên bình. Mấy từ “yêu ma” mà mọi người hay nói, hắn cứ nghĩ là do người lớn bịa ra để dọa mấy đứa trẻ hư mà thôi. Không ngờ trong thành phố này lại thật sự có yêu ma ẩn nấp. Hóa ra những lời cô Mạc Thanh nói trước đây không phải là giả!

Thử nghĩ mà xem, một thành phố lớn như vậy, tất nhiên sẽ có rất nhiều ngóc ngách mà người thường không biết tới. Vì vậy, nếu thật sự có yêu ma xuất hiện gây án mạng, cảnh sát cũng sẽ vào cuộc rồi âm thầm giao cho đám thợ săn bọn họ xử lý. Lý do rất đơn giản, họ sợ chuyện này sẽ gây ảnh hưởng xấu, khiến lòng người hoang mang, còn tệ hơn nhiều so với việc im lặng giải quyết.

Mạc Phàm nhanh chóng rút điện thoại trong túi ra, từ từ thả xuống đất.

Công dụng của chiếc điện thoại này rất đơn giản, nó sẽ phát ra tín hiệu định vị cho đồng đội, để mọi người có thể biết được tình hình bên này.

“Cô cô cô!! Cô cô cô!!!!!”

Khi chiếc điện thoại rơi xuống, con quái vật ở phía sau căng tin dường như cũng bắt được sóng tín hiệu. Đôi mắt màu lam quỷ dị của nó liền nhìn xuyên qua bóng tối, sau đó dán chặt vào chiếc điện thoại đang phát tín hiệu của Mạc Phàm.

Con ngươi của nó to như một quả bóng rổ! Hai con ngươi chuyển động lên xuống như hai khối thịt khổng lồ đang lúc nhúc, khiến người ta nhìn mà nổi hết cả da gà.

Dựa vào ánh sáng phản chiếu, Mạc Phàm có thể thấy được đường viền của nó…

Đó là một cái cổ.

Một cái cổ to như một gốc cổ thụ phải một người ôm mới xuể. Cái cổ nối liền với cái đầu, mà hình như cả hai là một thì phải. Tóm lại, nó là một cái đầu thì đúng hơn. Trên cái đầu đó có một con mắt màu lam khổng lồ và một cái miệng rộng toác tỏa ra mùi hôi thối kinh tởm!

“Mẹ kiếp! Lũ yêu ma chúng mày cũng có khả năng bắt tín hiệu như máy thu nữa sao? Lão tử vừa phát tín hiệu mà mày đã phát hiện ra được!”

Mạc Phàm thầm chửi ầm lên.

Hắn vừa phát tín hiệu, con mắt to tướng kia liền nhìn chằm chằm vào hắn. Ngay cả mấy sinh vật ngoài hành tinh xấu xí trong phim Hollywood của Mỹ cũng không có năng lực kinh khủng như thế!

“Cô cô!!!”

Đột nhiên, hai con ngươi trên đầu nó bắt đầu co rút lại một cách dữ dội!

Khi nó co rút đến cực hạn, một đạo ánh sáng đỏ từ trong con mắt của con quái vật bắn ra!

Tia sáng đỏ nhanh chóng xuyên qua cửa sổ kính của căng tin, liên tiếp đánh gãy mấy dãy bàn ghế rồi cứ thế lao thẳng đến chỗ Mạc Phàm đang ẩn nấp!

Mạc Phàm thiếu chút nữa bị dọa cho tè ra quần.

Con quái vật này ngay cả chào hỏi một tiếng cũng không có, cứ thế mà tấn công thẳng vào vị trí của hắn. Ánh mắt lạnh lùng của nó chẳng khác gì ánh mắt của bác gái nhà ăn khi có người dám xin thêm thịt vào suất cơm của mình!

Cũng may Mạc Phàm không phải là lần đầu đối phó với yêu ma. Hắn dựa vào phản xạ của mình, nhanh chóng lộn một vòng ra phía cửa căng tin.

Giây tiếp theo, hắn phát hiện vị trí mình vừa nhảy đi đã xuất hiện một cái lỗ đen ngòm. Nếu hắn không nhanh chân né đi, cái lỗ đó chắc chắn đã nằm trên ngực hắn rồi.

Dù sao thì khi Tinh Trần được cường hóa, thể chất của Ma Pháp Sư cũng được cải thiện phần nào. Sự thay đổi này tuy không quá rõ ràng nhưng cũng đủ để một Ma Pháp Sư né tránh những đòn tấn công hữu hình.

Ngay từ đầu, Mạc Phàm đã lựa chọn chỗ ẩn nấp vô cùng sáng suốt. Vừa vào căng tin, hắn liền chọn ngay chỗ gần cửa, thế nên chỉ cần lộn một vòng là đã thoát ra ngoài.

Mạc Phàm quay đầu nhìn lại, trong lòng càng thêm kinh hãi.

Con quái vật này tấn công nhanh như vậy, e rằng hắn không có cách nào né được đòn tiếp theo!

Mạc Phàm lo lắng, nhanh chóng dùng ý niệm chuẩn bị kích hoạt ấn ký ma cụ trong đầu, định gọi ra Liêm Cốt Thuẫn để ngăn chặn đòn tấn công kia.

“Thủy Ngự – Hóa Giải!”

Ngay khi Mạc Phàm định kích hoạt Liêm Cốt Thuẫn, một âm thanh trong trẻo từ sân bóng rổ truyền tới.

Ngay sau đó, Mạc Phàm nhìn thấy một cột nước bỗng hiện ra từ hư không. Cột nước này uyển chuyển như lụa, mềm mại như nhung, phiêu đãng trước mặt hắn rồi nhanh chóng tạo thành một lá chắn hình vòng cung bằng nước.

Tia sáng đỏ kia sau khi xuyên qua đống bàn ghế liền đập vào cột nước và bị hóa giải hoàn toàn. Năng lượng của nó dần dần tiêu tán trước kỹ năng Thủy Ngự, biến thành vô số đốm sáng lốm đốm rơi xuống ngay dưới chân Mạc Phàm!

Mạc Phàm lập tức hủy bỏ việc triệu hồi Liêm Cốt Thuẫn. Hắn ngước mặt lên, liền thấy một cô gái đang mỉm cười với mình, hai chiếc răng nanh lộ ra vẻ đáng yêu.

Tiểu Khả?

Cô nương này, tới cũng đúng lúc quá đi

Đề xuất Tiên Hiệp: Ta Tại Đem Chính Mình Sửa Chữa Thành Cuối Cùng Yêu Ma
BÌNH LUẬN