Chương 7: Trời Sinh Song Hệ (Thượng)
“Người kế tiếp.”
“Người kế tiếp.”
“Người kế tiếp.”
“Trương Tiểu Hầu!”
Đứng cách Mạc Phàm không xa, cậu nhóc Trương Tiểu Hầu quay đầu lại, ánh mắt như muốn nói: “Mạc Phàm ca, em lên trước đây.”
“Cố lên nhé.”
“Hừ, chúc mày cũng là hệ Thủy,” Triệu Khôn Ba lập tức châm chọc.
Trương Tiểu Hầu trông gầy nhom như một con khỉ, cậu đặt tay lên Thức Tỉnh Thạch. Không bao lâu sau, một luồng gió kỳ dị nổi lên, xoáy quanh bề mặt viên đá, thổi tung cả vạt áo của thầy giáo.
“Rất tốt, hệ Phong, thiên phú không tồi. Cần chăm chỉ tu luyện, đừng lười biếng.” Trên mặt Tiết Mộc Sinh lộ rõ vẻ hài lòng.
Thầy chủ nhiệm thầm vui mừng, lớp mới chỉ kiểm tra được mười mấy người mà đã xuất hiện hai học sinh có thiên phú rất khá. Nếu bọn họ chịu khó nỗ lực, cũng có thể thi đỗ vào một trường đại học tốt.
Đương nhiên, tuyệt vời nhất vẫn là vớ được một học trò cưng như Mục Bạch, thiên phú hệ Băng hiếm có, lại còn xuất thân từ thế gia hệ Băng, tương lai chắc chắn sẽ là một nhân tài trụ cột.
Xem ra, lần này ban 8 đã đi trước một bước rồi.
“Người kế tiếp.”
“Người kế tiếp.”
“Người kế tiếp.”
“Phụt…”
Trên Thức Tỉnh Thạch đột nhiên bùng lên một ngọn lửa màu cam. Cảnh tượng này khiến tất cả mọi người trong lớp phải tròn mắt kinh ngạc.
“Hỏa… Hỏa hệ!!”
“Wow, lại là một bạn nữ nữa chứ, bạn này tên gì vậy?”
Trong phút chốc, nữ sinh vừa thức tỉnh đã trở thành tâm điểm của cả lớp. Hỏa hệ được xem là nguyên tố xuất sắc nhất trong hệ Nguyên Tố, là thứ mà tất cả các Pháp Sư đều mơ ước thức tỉnh được, nếu như họ có quyền lựa chọn…
Đáng tiếc, Hỏa hệ khá hiếm, xác suất xuất hiện rất thấp, một lớp học nhiều nhất cũng chỉ có khoảng ba người, tỉ lệ chưa tới một phần mười.
“Bạn ấy tên là Châu Mẫn, hình như là con gái của một giáo viên trong trường chúng ta,” có người nhỏ giọng nói.
“Xinh thật đấy, phải mau ra làm quen mới được.”
“Cẩn thận một chút thì hơn. Châu Mẫn này nhìn qua thì hiền lành, ngoan ngoãn, nhưng thực ra là một bà chằn lửa chính hiệu đấy, nếu không thì sao một cô gái như vậy lại thức tỉnh được Hỏa hệ chứ.”
“Có lý, có lý.”
“Đúng là con nhà tông, nếu cô Văn Hoa biết được chắc sẽ vui lắm,” thầy chủ nhiệm Tiết Mộc Sinh nói.
“Em cảm ơn thầy.”
“Người kế tiếp.”
“Hệ Phong.”
“Người kế tiếp, hệ Quang.”
“Thầy ơi, em lên sân thượng đây, thầy đừng cản em,” bạn học thức tỉnh hệ Quang nói.
“Người kế tiếp, hệ Thủy.”
“Bạn học hệ Quang ơi, đợi tôi với, tôi lên sân thượng chung cho có bạn!”
“Người kế tiếp.”
Cuối cùng, gần như cả lớp đều đã thức tỉnh xong. Mạc Phàm tay cầm số 48, lòng dạ bồn chồn không yên. Có lẽ không ai trong hội trường này lại căng thẳng như hắn lúc này. Một mặt là vì hắn mới chỉ tiếp xúc với ma pháp được ba tháng, mặt khác là hắn thực sự lo lắng mình sẽ thức tỉnh thất bại.
“Số 48, Mạc Phàm.”
“Đến lượt anh rồi,” Trương Tiểu Hầu quay đầu lại cổ vũ.
“Cái thứ đập nồi bán sắt mới vào được trường thì đừng có hy vọng gì. Vận khí tốt thì thức tỉnh được hệ Thủy, hệ Quang, tu luyện không đến Trung giai Pháp Sư thì cũng là đồ bỏ đi. Vận khí không tốt mà thức tỉnh thất bại thì… chậc, chậc, chậc… coi như vứt đi hết,” Triệu Khôn Ba mỉa mai.
“Mày không ngậm cái miệng chó của mày lại được à?” Trương Tiểu Hầu tức giận mắng.
Trong lòng Trương Tiểu Hầu, Mạc Phàm chính là đại ca của mình. Tuy thành tích ma pháp của anh rất kém, lần này vào được trường cao trung ma pháp cũng là do đi cửa sau, nhưng cậu tuyệt đối không muốn thấy Mạc Phàm thức tỉnh phải hệ ma pháp kém hơn người khác.
Chín năm giáo dục ma pháp bắt buộc thực chất là để đặt nền móng cho việc thức tỉnh, cũng là cơ sở lý luận cho việc tu luyện sau này, để không phải tự mày mò trong vô định. Nếu học không tốt, một là sẽ thức tỉnh thất bại, hai là việc tu luyện sau này sẽ trì trệ.
Mạc Phàm từng bước đi xuyên qua đám đông.
“Chính là cậu ta đấy, nghe nói là đi cửa sau vào.”
“Ai vậy, trông cũng đẹp trai phết nhỉ,” một cô bạn nhỏ nhắn hỏi.
“Học sinh cá biệt thôi, hồi trước tôi học lớp ngay cạnh cậu ta,” một nữ sinh đầu nấm miệng rộng nói.
“Vậy à, thế thì khả năng thức tỉnh kém lắm rồi.”
“Thức tỉnh thành công hay không còn là một vấn đề đấy.”
“Tôi nói này, mấy thánh hệ Quang, hệ Thủy, các người đừng nản lòng vội. Chờ xem bạn học Mạc Phàm này thức tỉnh xong, các người sẽ vui lên ngay thôi. Tên này thi cử bết bát muốn chết, rất có thể sẽ thức tỉnh thất bại đấy,” bị Trương Tiểu Hầu mắng, Triệu Khôn Ba tức tối, lớn tiếng chế nhạo.
Hắn vừa nói xong, mấy người thức tỉnh hệ Quang, hệ Thủy liền mở to mắt nhìn chằm chằm. Nếu có người thức tỉnh thất bại, vậy thì đúng là… cũng thấy được an ủi phần nào.
“Trật tự!” Tiết Mộc Sinh trừng mắt nhìn Triệu Khôn Ba, kẻ luôn gây rối.
Mục Bạch nhếch mép cười khẩy, hắn muốn Mạc Phàm phải bẽ mặt trước mọi người. Một tên cặn bã như vậy lấy tư cách gì mà tiếp cận đại tiểu thư Mục Ninh Tuyết chứ? Bản thân hắn vừa đẹp trai, thiên phú lại tốt, còn rất nỗ lực, chỉ có hắn mới xứng đáng ở bên cạnh Mục Ninh Tuyết.
“Đồ cặn bã, tao nghe nói nhà mày đã bán cả nhà đi để cho mày có cơ hội thức tỉnh này. Nếu mày mà thức tỉnh thất bại thật thì nên tìm một con sông nào đó mà nhảy xuống cho xong đi, đỡ làm gia đình mày xấu hổ,” khi Mạc Phàm đi ngang qua, Mục Bạch nhẹ nhàng buông lời độc địa.
Mạc Phàm liếc nhìn Mục Bạch, cố nén cơn tức muốn chửi thẳng vào mặt tên ngốc này rồi đi tới chỗ thầy giáo Tiết Mộc Sinh.
“Mạc Phàm, đến đây, đặt tay lên trên này đi.”
Tiết Mộc Sinh nói bằng giọng bình thản.
Là chủ nhiệm lớp, Tiết Mộc Sinh thực ra rất hiểu tình hình của cậu học sinh này.
Kỳ thi trung khảo ma pháp về cơ bản là đội sổ, được vào trường cao trung ma pháp Thiên Lan này là do có người ở trên dặn dò. Theo ông biết, gia đình Mạc Phàm rất bình thường, không bối cảnh, không thiên phú, thành tích thì bết bát thảm không nỡ nhìn. Một học sinh như vậy bị đẩy vào lớp mình quả thực rất đau đầu, rất dễ kéo thành tích chung của cả lớp đi xuống.
Haizz, không còn cách nào khác, đành tự nhận mình xui xẻo vậy. Chỉ mong tên nhóc này đừng thức tỉnh thất bại, ông thật sự không muốn trở thành trò cười của cả trường.
Tay Mạc Phàm lúc này không ngừng run rẩy, dù sao vẫn có chút căng thẳng.
“Giữ vững một chút, đừng run,” Tiết Mộc Sinh nhắc nhở.
Mạc Phàm dùng tay trái giữ chặt tay phải của mình, lúc này mới đặt được bàn tay lên trên Thức Tỉnh Thạch.
Lạnh buốt, không biết có phải vì sắp thức tỉnh hệ Băng hay không mà toàn thân cảm thấy một luồng khí lạnh.
Ủa, không đúng, sao lại bắt đầu tê dại, rồi nóng lên thế này?
“Nhắm mắt lại, cảm nhận thế giới tinh thần của chính mình,” thầy chủ nhiệm Tiết Mộc Sinh nói.
Học sinh này đúng là có vấn đề, ngay cả quy trình cơ bản cũng không biết.
Mạc Phàm vội vàng làm theo, nhắm mắt lại.
Khi mắt nhắm lại, cái gọi là thế giới tinh thần trong đầu sẽ hiện ra một khoảng không hư vô. Người bình thường ở trong khoảng không đó sẽ không ngừng tưởng tượng, giống như những đoạn phim ngắn chiếu những hình ảnh mơ hồ. Nhưng lúc này, đầu óc Mạc Phàm lại là một mảnh hư vô trống rỗng, giống như bầu trời đêm không một vì sao.
Bên trong thế giới tinh thần không có bất cứ thứ gì, thế nhưng khi Mạc Phàm đặt tay lên Thức Tỉnh Thạch, cậu có thể cảm nhận được một luồng sức mạnh giống như dòng điện chạy qua.
Cổ lực lượng này từ bàn tay lan truyền đến toàn thân, ngay sau đó, trong mảnh hư vô của thế giới tinh thần, một ma lực thần kỳ xẹt qua, vẽ nên một vệt màu tím theo quỹ đạo vòng cung, rực rỡ khôn tả, chấn động đến tận tâm can
Đề xuất Voz: Kí sự về ngôi nhà đáng sợ