Chương 809: Lam Cốc Hung Ly Thú
Hải yêu!!!
Làn da của chúng mang một màu xanh lam sẫm đến rợn người. Chúng đột ngột xuất hiện trên con phố cách đó hơn trăm mét. Một trong số đó có cái đầu với cặp mang tai hình vây cá trông vô cùng dữ tợn, cao vượt cả nóc nhà, tựa như ác quỷ giáng trần xuống nơi ở của loài người, đang cúi xuống nhìn đám nhân loại nhỏ bé, mặc cho chúng mặc sức tàn sát!
"Vãi chưởng, giữa ban ngày ban mặt mà..."
"Trị an ở cái thành phố của bọn Nhật Bản này đỉnh thật, một con, hai con... có tận hai con kìa, con nào con nấy to phải đến mười mấy mét!"
"Cái cứ điểm rách nát gì thế này, để hải yêu xông vào dễ như bỡn vậy!!" Triệu Mãn Duyên lớn tiếng chửi bới.
Ngay lúc mọi người còn đang kinh ngạc đến khó tin trước cảnh tượng này, một giọng nói dùng ngôn ngữ quốc tế bỗng nhiên vang vọng khắp bầu trời từ loa phát thanh!
"Toàn thể nhân viên chú ý, quảng trường số 19 xuất hiện hải yêu, những người không phải là chiến đấu viên xin hãy lập tức sơ tán hoặc trốn vào nơi trú ẩn!"
"Toàn thể nhân viên chú ý, quảng trường số 19 xuất hiện hải yêu, bước đầu phỏng đoán là hai con Lam Cốc Hung Ly Thú, thực lực ước tính là Thống Lĩnh cấp, yêu cầu các chiến đấu viên lập tức đến tiêu diệt!"
Tiếng loa phóng thanh vang vọng trên bầu trời hồi lâu, ai ai cũng có thể nghe thấy rõ ràng.
Ban đầu, đám đông trên phố vẫn còn tỏ ra bình tĩnh trước tình huống đột ngột này, nhưng ngay khi loa phát thanh thông báo đó là hai con Lam Cốc Hung Ly Thú, người đi đường liền hoàn toàn hoảng loạn.
"Là cấp Thống Lĩnh, chạy mau, mọi người chạy mau!"
"Hướng về bên này, nơi trú ẩn ở đây!!" Anh chàng tóc vàng chanh có vẻ là một người nhiệt tình, vội vàng chỉ dẫn cho những người đang không biết phải chạy đi đâu.
"Sao vẫn chưa đến lúc thủy triều lên mà đã có hai con hải yêu cấp Thống Lĩnh rồi, nếu các pháp sư cao cấp không kịp thời chạy đến, e là sẽ có người chết!" Một pháp sư hệ Phong cậy vào tốc độ của mình, nán lại bên đường một lúc, muốn nhìn cho rõ hình dáng của hai con hải yêu cấp Thống Lĩnh kia.
"Còn nói nhảm làm gì nữa, mau đến nơi trú ẩn đi! Này, này, mấy đứa trẻ các người sợ đứng hình rồi à? Không nghe loa phát thanh nói sao, đó là sinh vật cấp Thống Lĩnh đấy!" Một người đàn ông trung niên lớn tiếng quát nhóm người Ngả Giang Đồ.
Thật ra, vừa mới đến thành Đông Hải, các thành viên đội tuyển quốc gia vẫn chưa hết bàng hoàng trước những gì đang xảy ra.
Nếu không phải hai con hải yêu hung tợn kia chỉ cách họ hơn trăm mét, họ đã chẳng thể tin nổi hải yêu lại có thể ngang nhiên xuất hiện trong thành phố của loài người như vậy!!!
"Bản thân cứ điểm thành Đông Hải chính là một chiến trường, hải yêu đều xuất hiện một cách trực tiếp." Nam Giác nói với mọi người.
"Chúng ta đi ngăn chúng lại đi, nếu không sinh vật cấp Thống Lĩnh sẽ gây ra thương vong rất lớn." Ngả Giang Đồ cũng là người tài cao gan lớn, nói thẳng.
"Tôi thấy thôi đi, dù sao cũng là hai con cấp Thống Lĩnh đấy..." Giang Dục nói.
"Vậy quan sát trước đã." Ngả Giang Đồ suy nghĩ cẩn thận, quả thực không cần thiết phải dẫn cả đội đi mạo hiểm như vậy. Đừng nói trong nhóm có không ít người vẫn còn ở cấp Trung, cho dù đã lên đến cấp Cao, nếu chưa thể vận dụng thành thạo Tinh Cung của ma pháp cao cấp, thì vẫn sẽ bị sinh vật cấp Thống Lĩnh giết chết trong nháy mắt!
Lam Cốc Hung Ly Thú có thân trên cường tráng, toàn thân bao phủ bởi lớp vảy giáp lấp lánh ánh thép lạnh lẽo, mà ở mỗi khớp nối giữa các lớp vảy, đều mọc ra những chiếc gai sắc nhọn. Đặc biệt là bốn cánh tay thô kệch tựa như những cây chùy cũng mọc đầy gai nhọn, chỉ cần bị nó quét trúng, cơ thể có lẽ sẽ bị găm nát trên đó!
Thân dưới của chúng có hình dạng của một con tôm khổng lồ, được bao bọc bởi lớp vỏ giáp màu xanh lam lộng lẫy như đá quý. Nhưng chân của Lam Cốc Hung Ly Thú lại vừa nhọn vừa dài, nói đúng hơn là trông giống phần thân dưới của một con bọ ngựa khổng lồ.
Tôm vốn là một loài sinh vật khá hiền lành, nhưng phần thân tôm của Lam Cốc Hung Ly Thú lại toát ra một cảm giác sắc bén và hung ác. Ngay cả khi không cần đến những cánh tay đầy gai nhọn khổng lồ kia, những chiếc chân sắc bén của chúng cũng đủ sức đâm thủng mọi thứ, tràn ngập tính công kích và sự nguy hiểm chết người!!
Rõ ràng, loại sinh vật này đã là một mối nguy hiểm cực lớn ở thành Đông Hải. Loa phát thanh và còi báo động không ngừng vang lên, những người ban đầu tưởng chỉ là hải yêu nhỏ quấy rối cũng đã ý thức được tử thần đang đến gần, bắt đầu điên cuồng chạy trốn vào nơi trú ẩn.
Cũng may, người dân thành phố này thường xuyên trải qua những tình huống đột ngột như vậy, hơn nữa phần lớn mọi người đều là pháp sư, nên hai con Lam Cốc Hung Ly Thú cũng không tàn sát được bao nhiêu người, ngược lại còn đang ở đó trút giận lên các tòa nhà!
"Kiến trúc ở thành Đông Hải không hoàn toàn là để ở, phần nhiều là để thu hút sự chú ý của hải yêu." Nam Giác giải thích cho mọi người.
"Vậy còn đỡ, nếu trong mấy tòa nhà đó toàn là người, không biết sẽ chết bao nhiêu mạng trong chớp mắt." Lê Khải Phong nói.
Hai con Lam Cốc Hung Ly Thú cũng cực kỳ hung bạo, chúng tách ra ôm lấy một tòa nhà đá, dùng sức mạnh vũ phu nhổ bổng cả tòa nhà lên khỏi mặt đất, sau đó giơ lên quá đầu.
Thật không may, chúng lại ném tòa nhà về phía nhóm thành viên đội tuyển quốc gia. Thấy tình hình không ổn, Ngả Giang Đồ ra tay nhanh như chớp, lập tức dùng ý niệm để kìm hãm tốc độ lao tới của tòa nhà.
"Tòa nhà này lớn quá, tôi không thể khiến nó dừng lại hoàn toàn được!" Ngả Giang Đồ phát hiện có gì đó không đúng, vội vàng nói với mọi người phía sau.
"Yên tâm, bọn tôi tự lo được!"
"Hải yêu tàn bạo thật!"
Cả một tòa nhà bị nhổ bật gốc, thậm chí còn bị ném đi, sức phá hoại này thật sự đáng sợ.
May mà cả đội tuyển quốc gia đều đồng loạt sử dụng ma pháp phòng ngự. Thánh Thuẫn - Họa Bích và Nham Chướng - Sơn Bình, hai kỹ năng phòng ngự diện rộng của hệ Trung cấp, lập tức được dựng lên chắn trước mặt mọi người.
Chỉ thấy tòa nhà màu xám trắng kia va vào bức tường ánh sáng màu vàng của Thánh Thuẫn - Họa Bích rồi vỡ tan tành, sau đó đổ sập ầm ầm trước Nham Chướng - Sơn Bình, bụi bay mù mịt, khiến con phố vốn đã tan hoang lại càng thêm hỗn loạn.
"Chúng nó phát hiện ra chúng ta rồi, rút trước đã!" Tương Thiểu Nhứ là pháp sư hệ Tâm Linh, cô lập tức cảm nhận được sự tức giận của hai con Lam Cốc Hung Ly Thú.
Mọi người nhanh chóng lùi về phía sau, chỉ một thoáng đã lui đến cuối con phố, ai ngờ một trong hai con Lam Cốc Hung Ly Thú lại đuổi theo.
Gã quái vật này băng qua con phố đầy gạch vụn phế tích mà đuổi theo, đứng một cách ngạo nghễ trên đống đổ nát còn sót lại của tòa nhà. Ba con mắt hơi lồi ra, ánh mắt xuyên qua lớp bụi trần nhìn chằm chằm vào các thành viên đội tuyển quốc gia.
"Chạy, chạy, chạy!!"
"Sang bên phải!"
"Sao không sang trái?"
"Nói nhảm nhiều thế!!"
Đông người thì lắm lời, ý kiến cũng thường không thống nhất. Lê Khải Phong, Quan Ngư, Tương Thiểu Nhứ, Tổ Cát Minh vốn định chạy sang bên trái, nhưng khi phát hiện nhóm Chu Húc, Triệu Mãn Duyên, Nam Vinh Nghê, Mục Ninh Tuyết, Ngả Giang Đồ đều chạy sang phải, họ liền vội vàng quay đầu đuổi theo số đông.
Tốc độ của sinh vật cấp Thống Lĩnh cực kỳ đáng kinh ngạc, hơn nữa vóc dáng của Lam Cốc Hung Ly Thú có lẽ thuộc loại nhỏ bé trong đám sinh vật cấp Thống Lĩnh, điều này thường có nghĩa là chúng sẽ có ưu thế vượt trội về tốc độ hoặc yêu thuật!
Chỉ thấy con Lam Cốc Hung Ly Thú kia đột nhiên từ trên đống phế tích lao xuống, những chiếc chân nhọn hoắt ở hai bên thân di chuyển với tần suất cực nhanh, tiếng "lách cách" vang lên khi chúng găm xuống mặt đường lát đá, áp sát Tương Thiểu Nhứ và Tổ Cát Minh
Đề xuất Voz: (Chuyện tình cảm 99%) Mùa hè năm ấy