Chương 189: Cứ để cô ấy vào thành làm việc

"Không được, lỡ ăn chùa xong lần sau người ta không cho vào nữa thì sao?" Eliza lập tức bác bỏ quyết định ăn chực.

"Chào em, em đến đây để ứng tuyển phải không?" Ny Khả dịu dàng hỏi.

"A?" Eliza đột ngột quay đầu lại, liền thấy năm sáu người đang tò mò nhìn mình.

Đôi mắt xanh lục của Eliza ngơ ngác chớp chớp, tình huống gì thế này? Sao nhiều người đi cạnh mình như vậy mà cô không hề hay biết? Cảnh giác của mình kém đến thế từ bao giờ? Do cuộc sống hiện tại quá an nhàn, hay do cô tự cho rằng thành phố này không có gì nguy hiểm?

"Sao thế?" Ny Khả nhìn cô gái đang ngẩn ngơ trước mặt, dịu dàng hỏi, "Có chuyện gì à?"

"A..." Eliza hoàn hồn, vội lắc đầu, lí nhí đáp: "Em đến để ứng tuyển ạ."

"Vậy vào trong đi." Ny Khả lấy chìa khóa trong túi ra, mở cửa tiệm, nhường Lưu Phong vào trước rồi mới để những người khác bước vào.

"Ồ, bố cục này được đấy chứ."

Lưu Phong ngỡ ngàng nhìn cách bài trí của tiệm pizza, có chút vượt ngoài dự liệu của hắn. Dù mang phong cách nữ tính nhưng lại rất đơn giản và thoáng đãng.

"Tất cả đều dựa theo bản thiết kế của thiếu gia, sau đó thêm vào một vài thứ mà mọi người thích." Khóe miệng Ny Khả nở một nụ cười rạng rỡ.

"Nhìn ra được." Lưu Phong gật đầu, bởi bức vẽ cây kẹo que khổng lồ trên tường kia, vừa nhìn đã biết là tác phẩm của An Lỵ.

Còn hướng quầy hàng kia có một cặp sừng trâu rất to, tuy dùng để treo đồ nhưng cũng quá khổ rồi, đây chắc chắn là bút tích của Đế Ti.

Về phần mấy chiếc bàn, trên mặt bàn đều vẽ một đôi mắt mèo, hướng nhìn thì xin tham khảo ánh mắt ‘ngơ ngác’, cũng chính là vẻ mặt ngẩn tò te, đây hẳn là thiết kế của Minna rồi, dù sao trên đó còn có vài họa tiết hình cá nữa.

Cuối cùng là mấy chiếc cốc gốm, trên miệng cốc có một đôi tai thỏ, đây là cái thiết kế phản nhân loại gì thế này? Điều này khiến khóe miệng Lưu Phong giật giật, Thỏ Nhĩ Nương quả nhiên luôn khác người.

"Thiếu gia, ngài xem, bức vẽ kẹo que này có đẹp không? Đây là do chính tay em vẽ đấy." An Lỵ kéo Lưu Phong đến trước bức tranh kẹo que khổng lồ, với vẻ mặt ‘mau khen em đi’.

"Tuyệt lắm, mọi người chắc chắn sẽ thích." Lưu Phong xoa đầu An Lỵ, khen ngợi, "Lần sau em có thể vẽ một bức trong phòng mình."

"Thật ạ?" Đôi mắt nâu của An Lỵ sáng lên.

"Thật, sang năm tòa thành sẽ được sửa sang lại một chút, đến lúc đó các em có thể tự thiết kế phòng của mình." Lưu Phong mỉm cười nói.

Hắn muốn đưa một vài tiện nghi hiện đại vào thành, tối thiểu cũng phải có nước máy, hắn không muốn mỗi lần rửa tay lại phải đi múc nước.

Năm nay thì không cần nghĩ tới nữa, mùa đông sắp đến rồi, lắp đặt nước máy cũng sẽ bị đóng băng, rất nhiều việc đều phải để đến đầu xuân năm sau mới tiến hành được.

"A!" An Lỵ vui sướng nhảy cẫng lên, lập tức tìm một chiếc bàn lớn, lấy sổ ra hí hoáy ghi chép. Nàng muốn ghi lại những ý tưởng thiết kế, ví dụ như họa tiết kẹo que chẳng hạn.

Lưu Phong ngồi đối diện An Lỵ, kéo chiếc ghế bên cạnh ra rồi vẫy tay với Minna. Miêu Nhĩ Nương ngoan ngoãn ngồi xuống bên cạnh hắn, mọi thứ trông thật tự nhiên.

Đế Ti ngồi cạnh An Lỵ, cả ba người đều nhìn An Lỵ đang hí hoáy vẽ vời, bỏ lại Eliza đứng ngơ ngác một mình.

Rốt cuộc là tình huống gì thế này? Eliza cảm thấy mình như bị cho ra rìa. Cô cũng nhận ra Lưu Phong chính là thành chủ của thành Tây Dương này.

Khi tiếp xúc gần, Eliza càng cảm thấy vị quý tộc trẻ tuổi này rất đặc biệt, lại có thể chung sống hòa hợp với Thú nhân như vậy, có chút vượt ngoài sức tưởng tượng.

Cửa hàng có cái tên kỳ lạ này, Eliza cũng hiểu ra là do mấy cô gái Thú nhân này mở. Trong đó có hai nữ Thú nhân mà lần trước cô còn theo dõi đến tận ngân hàng.

Bây giờ Eliza mới nhớ ra, mình còn một tờ ngân phiếu, bên trong có hơn chín trăm đồng tệ, có nên đi rút ra tiêu hết không nhỉ?

"Haiz..." Eliza thở dài, cô quyết định vẫn là không nên, tờ ngân phiếu đó rất đẹp, tiền đồng cứ để dành phòng thân thì hơn.

"Em tên là gì?" Ny Khả quay đầu hỏi.

"Em tên là Eliza."

"Chị là Ny Khả, một trong những cửa hàng trưởng ở đây. Mời em theo chị vào bếp sau, chị cần kiểm tra tay nghề của em một chút." Ny Khả dẫn Eliza vào nhà bếp.

"Vâng!" Eliza đi theo vào.

...

Một lúc sau, chỉ thấy Eliza đeo một chiếc tạp dề, bưng một cái khay đi ra, bên trong đặt bốn ly nước.

"Thưa quý khách, mời dùng nước." Eliza tao nhã nói, đặt bốn ly nước xuống khay, sau đó lịch sự gật đầu rồi quay vào bếp.

"Cô gái này không đơn giản!"

Đôi mắt xanh lam của Minna khẽ nheo lại, nàng đã nhận ra điều khác thường. Đứng trước một quý tộc như thiếu gia, người bình thường không thể nào bình tĩnh tự nhiên như vậy được.

"Người không đơn giản thì có nhiều, có lẽ cô ấy chỉ muốn tìm một công việc thôi, cứ mặc kệ cô ấy đi, chỉ cần để ý thêm một chút là được." Lưu Phong thản nhiên nói.

Vốn dĩ tờ đơn tuyển dụng kia đã là một cái bẫy, yêu cầu biết chữ, lại biết lễ nghi, nhìn thế nào cũng không phải người đơn giản, không phải hậu duệ quý tộc thì cũng là một loại nhân tài đặc biệt nào đó.

Trên thực tế, Ny Khả cũng không định tuyển người theo đúng yêu cầu trên đơn, dù sao cũng chỉ là đăng với tâm lý ‘còn nước còn tát’, nếu không tuyển được người thì sẽ điều vài người từ trong thành bảo tới. Thật không ngờ lại có người đến thật.

"Vâng, em hiểu rồi." Minna hiểu ý của Lưu Phong, ý là đừng vội đánh rắn động cỏ, cứ âm thầm để ý là được.

"Cứ quan sát vài tháng, nếu không có vấn đề gì thì để cô ấy vào thành làm việc."

Lưu Phong nói với An Lỵ: "Người biết chữ trong thành vẫn còn quá ít, sau này sẽ chỉ càng bận rộn hơn. Em có cơ hội thì cứ tiếp xúc với cô ấy, xem phẩm hạnh thế nào."

"Em hiểu rồi!" An Lỵ biết đây là thiếu gia đang tìm trợ thủ cho mình, gần đây nàng quả thật có hơi bận không xuể.

Đương nhiên, trừ ngày hôm qua. Hôm qua sau khi học được cách chơi bài poker, nàng đã kéo Đế Ti và mọi người chơi suốt cả ngày trong phòng Ny Khả, kết quả là quên cả xử lý chính sự. Hôm nay cô nàng có hơi chột dạ.

Eliza hoàn toàn không biết thân phận của mình đã bại lộ một nửa. Hiện tại cô đang vô cùng hứng thú học làm pizza cùng Ny Khả, chăm chú nhào bột.

"Đừng cho quá nhiều nước... A, em cho nhiều bột mì quá rồi..." Ny Khả vừa nhào bột vừa chỉ dẫn.

"Rõ!" Eliza quệt mũi, để lại một vệt bột trắng tinh, rồi lại nghiêm túc nhào bột tiếp.

"Tốt lắm, cái này làm không tệ." Ny Khả khen ngợi, "Nhưng mà, lần sau đừng cho nhiều thịt quá nhé."

"Em sẽ cố gắng ạ." Eliza hoàn toàn đắm chìm trong niềm vui làm pizza.

...

Sau nửa giờ phấn đấu, chiếc pizza ra lò. Mùi thơm nồng của bột nướng, quyện với mùi thịt, xộc thẳng vào khứu giác và vị giác của Eliza, khiến cô suýt nữa chảy cả nước miếng.

Mùi thơm này khiến Eliza quyết định, nhất định phải làm việc ở tiệm này...

Đề xuất Voz: BẾN SÀI THÀNH
BÌNH LUẬN