Chương 318: Ngàn Năm Âm Mưu

Tần Mệnh giương cánh bay vút lên không, thẳng lên hai ngàn mét, tay nâng Tiểu Quy hướng phía đông: "Ngươi cẩn thận điều tra thêm, khí tức Bạch Hổ rốt cuộc ở đâu."

Tiểu Quy không quan tâm gì khác, nhưng lại vô cùng quan tâm hổ con. "Hướng đông! Rất xa! Gần như là nơi sâu nhất trong nội hải."

"Ngươi là nói bọn chúng thực sự bị Thanh Yêu Tộc bắt đi?"

"Hổ con bây giờ còn chưa hiện ra hình dạng Bạch Hổ, khí tức cũng không rõ ràng, không đến mức bị phát hiện." Tiểu Quy nhìn Tần Mệnh đang chau mày, trầm ngâm nói: "Ta càng nghi ngờ là bọn chúng tiếp cận Yêu Nhi, bắt lấy nàng, rồi ngoài ý muốn phát hiện huyết mạch của hổ con, cũng có thể là tạm thời chưa phát hiện ra sự đặc biệt của hổ con."

Tần Mệnh đột nhiên từ trên cao hạ xuống, kéo Hắc Phượng phóng tới không trung: "Nói!! Ngươi rốt cuộc biết chút gì?"

Hắc Phượng còn mạnh miệng vài câu, thế nhưng dưới ánh mắt ngày càng sắc bén của Tần Mệnh, Hắc Phượng chần chờ một lát, thở dài: "Đừng chọc Thanh Yêu Tộc, Huyễn Linh Pháp Thiên thật ra chính là một âm mưu! Dùng bạc đổi vàng, dùng nữ nhân đổi thiên hạ, ách, đó chỉ là một ví von, ngươi có hiểu không?"

"Nói! Biết cái gì thì nói hết ra!"

"Ta biết thật không nhiều..."

"Ít nói đến mức nào bao nhiêu."

"Nói thế nào cho ngươi đây... Ta nghĩ xem nào..."

"Nói!"

Hắc Phượng như hạ quyết tâm rất lớn, nói: "Nhân loại các ngươi suy đoán Huyễn Linh Pháp Thiên bên trong có nhân loại, nhưng cũng không quá tin tưởng, vì sao? Bởi vì chưa bao giờ phát hiện bọn chúng từng đi ra ngoài. Nhưng vấn đề lại nằm ở chỗ này, bọn chúng vì sao không đi ra, bởi vì chưa phải lúc, bọn chúng có thể nhẫn nhịn càng có thể ẩn giấu, có thể chờ đợi với sự quyết đoán và lý do riêng. Bọn chúng ẩn mình trong vùng nội hải sâu nhất này, có năng lượng thủ hộ cực mạnh ẩn giấu tung tích, với nhân loại cảnh giới Huyền Võ Cảnh tiến vào thì căn bản không thể cảm nhận được sự tồn tại của chúng.

Nhân loại các ngươi xem Huyễn Linh Pháp Thiên như chiến trường thí luyện, như cơ duyên tầm bảo, kỳ thật những gì các ngươi nhìn thấy đều là giả tượng, là âm mưu do Thanh Yêu Tộc cố ý thiết lập, dùng những bảo vật nhìn có vẻ phong phú làm mồi câu, hấp dẫn nhân loại các ngươi phái ra những truyền nhân ưu tú nhất tiến vào lưới đánh cá. Kỳ thật trọng bảo chân chính đều nằm trong tay bọn chúng, phần bên ngoài là do bọn chúng tùy tiện vứt bỏ, còn có một phần là bọn chúng cũng chưa phát hiện, dùng một phần rất nhỏ bảo vật này, đảm bảo cứ hai năm lại có mấy ngàn người tự tìm đến, ai có lợi? Ai thắng?"

"Nói tiếp! Nói điểm chính!" Sắc mặt Tần Mệnh âm trầm.

"Ta chỉ là nghe nói thôi, không dám xác định. Thanh Yêu Tộc bắt những thiên tài trẻ của nhân loại không chỉ để uống máu cường hóa bản thân, mà là để dùng lực lượng huyết mạch nhân loại đánh thức món Chí Tôn bảo tàng năm đó tông chủ Bát Bảo Lưu Ly Tông đạt được —— Phong Thiên Tà Long Trụ, đạt được hàng tỷ Long lực bên trong!"

"Món trọng bảo dẫn phát tai nạn đó gọi là Phong Thiên Tà Long Trụ?" Tần Mệnh nhìn về phía Tiểu Quy.

Tiểu Quy như có điều suy nghĩ, nhưng không lập tức nói gì.

"Nếu bí mật của Phong Thiên Tà Long Trụ bị tiết lộ, những nhân vật siêu cấp bên ngoài nhất định sẽ tận dụng mọi khả năng phá vỡ Huyễn Linh Pháp Thiên, cho nên Thanh Yêu Tộc không tiếc dùng ngàn năm thời gian để bố trí, không nhanh không chậm, làm rất cẩn thận, cũng rất kiên nhẫn, không rời khỏi nơi này, tuyệt đối không bại lộ mình. Mỗi lần Huyễn Linh Pháp Thiên mở ra, trong mấy ngàn người chết cũng chỉ có một phần mười là bị bọn chúng bắt đi, bắt những người có huyết mạch ưu tú nhất, và cũng bắt một phần huyết mạch trung đẳng, nói chung là từng phương diện đều nắm bắt rất đúng chỗ.

Đúng, chỉ có một ngoại lệ, đó là lần mấy trăm năm trước, bọn chúng có chút nóng lòng cầu thành, gần như bắt sạch sẽ giới nhân loại, muốn mạnh mẽ đánh thức Phong Thiên Tà Long Trụ, đáng tiếc vẫn thất bại, trái lại dẫn phát sự sợ hãi của Nhân Tộc, từ bên ngoài phong tỏa Huyễn Linh Pháp Thiên hai mươi năm."

Tần Mệnh gật đầu, nghe nói qua chuyện này, đúng là tai nạn lần đầu tiên trong lịch sử Huyễn Linh Pháp Thiên, nghe nói là do mở ra cấm địa dẫn phát, sau đó không dám tiếp tục dỡ bỏ lệnh cấm nữa.

"Phong Thiên Tà Long Trụ cần đại lượng máu tươi cung cấp, còn nhất định phải là máu của nhân loại có huyết mạch ưu tú. Ngươi thử tính xem trong hàng ngàn năm qua bọn chúng đã bắt bao nhiêu nhân loại? Nếu không có gì bất ngờ, Phong Thiên Tà Long Trụ sắp sửa thức tỉnh. Một khi thức tỉnh, Thanh Yêu Tộc cũng không cần phải ẩn náu ở đây nữa, lại nuốt chửng hàng tỷ Long lực, tạo ra cường giả cấp Chí Tôn, nâng cao sức mạnh toàn tộc.

Lần này Nhân Tộc triệu tập hai vạn thiên tài trẻ xâm nhập Huyễn Linh Pháp Thiên, có thể đã khiến Thanh Yêu Tộc nhận ra cơ hội, cho nên mới ngay từ đầu đã tạo ra Thú Triều, ta nghe nói một lần liền bắt hai ngàn người, trong hai tháng này cũng đang điên cuồng bắt. Bất quá có bài học thất bại lần trước, bọn chúng tạm thời không dám làm quá phận, có lẽ sẽ trước tiên quan sát tình hình của Phong Thiên Tà Long Trụ, nếu quả thật có hy vọng thức tỉnh, không ai trong số các ngươi có thể thoát thân, nếu như còn chưa đủ, bọn chúng lại thả các ngươi ra, rồi tiếp tục kiên nhẫn chờ mấy năm."

"Làm sao ngươi biết nhiều như vậy?"

Tần Mệnh ngắm nhìn phía đông, Phong Thiên Tà Long Trụ, thiên tài trẻ và máu tươi, âm mưu hàng ngàn năm qua? Tốt một cái Thanh Yêu Tộc! Tốt một cái bố cục ngàn năm! Không tính là quá tinh diệu, nhưng lại đủ tinh tế, đủ quyết đoán, và đủ kiên nhẫn.

"Những thứ này đại bộ phận là ta suy đoán, một phần là ta nghe được nhìn thấy, còn có một phần là ta nghiên cứu mảnh vỡ khi đó từ bên trong đạt được bí mật nhỏ, dù sao những việc ta nói hẳn là tám chín phần mười."

Mảnh vỡ Hắc Phượng có được là mảnh vỡ vũ khí của tông chủ Bát Bảo Lưu Ly Tông, bên trong lưu lại rất nhiều tin tức bí ẩn.

"Ta hảo ý nhắc nhở ngươi, mặc kệ bọn chúng bắt người nào của ngươi, quan trọng đến đâu, ngươi cũng không cứu được đâu. Nếu như ngươi coi như không có chuyện gì xảy ra, ta như cũ sẽ cùng ngươi ở trong Huyễn Linh Pháp Thiên lang thang ba tháng, thám hiểm, tìm kiếm bảo vật, sau ba tháng việc đi hay ở sẽ tùy vào tâm trạng của ta, nếu như ngươi nhất định phải gây sự với Thanh Yêu Tộc, vậy chúng ta liền không có gì tốt để đàm phán, ngươi đi chịu chết, ta về Hắc Thiết Cấm Khu. Đừng nói ta không đạo nghĩa, là chính ngươi muốn tự mình tìm chết, ta không có lý do gì để chết cùng ngươi."

Hắc Phượng cảm thấy Tần Mệnh và Mã Đại Mãnh thực lực đều rất mạnh, vận khí tốt hình như cũng không tệ, cho nên mới nguyện ý đi theo bọn họ khắp nơi thám hiểm, nói không chừng có thể kiếm được chút lợi lộc, dù sao cũng tốt hơn việc tự mình khắp nơi mạo hiểm. Ngay cả mấy ngày trước vì Lục Ngốc mà liên lụy đến Thanh Yêu Tộc, nó đều giả vờ như không hiểu gì, bởi vì biết Tần Mệnh cuối cùng khẳng định sẽ từ bỏ, cũng tìm không thấy manh mối hữu dụng. Nhưng bây giờ thì hay rồi, tiểu tử này trông như muốn mất bình tĩnh.

"Ta cuối cùng hỏi ngươi một vấn đề."

"Hỏi đi."

"Thanh Yêu Tộc ở tại nơi sâu nhất nội hải?"

"Hình như là vậy, vị trí cụ thể thì thật không biết. Bất quá nơi đó chiếm cứ vô số Hải Thú hung hãn, chỉ cần hắt hơi một cái cũng có thể đánh chết ngươi, nếu như ngươi muốn xông vào thì sớm dẹp bỏ ý nghĩ đó đi."

"Ngươi định làm gì?" Tiểu Quy bò tới bò lui trên vai Tần Mệnh, từ khi rời khỏi vương mộ đến nay, đây là lần đầu tiên nó lo lắng về một chuyện.

Nó may mắn có được Bạch Hổ thú con, tuyệt đối không có khả năng đưa cho người khác, lại càng không thể cho những kẻ không đội trời chung. Nghĩ đến thành tựu tương lai của Bạch Hổ, rồi nhìn tất cả mọi thứ hiện tại, kỳ thật đều không đáng nhắc tới, đó mới là Chí Tôn trời sinh! Thời kỳ ấu thơ của hổ con là giai đoạn then chốt hình thành nhận thức, ai thân cận, ai nuôi dưỡng nó, đều sẽ để lại ấn tượng sâu sắc, theo nó suốt đời. Bạch Hổ chủ về sát phạt, tương lai chắc chắn sát nghiệt ngập trời, tàn sát vô độ, nếu không để lại ấn tượng, sau này đừng mong có thể sống chung bình thường.

Thế nhưng, nơi đó chiếm cứ vô số tộc nhân Thanh Yêu Tộc, mà lại sinh tồn ở đó hàng ngàn năm, nói không chừng lại có quái vật nào trấn giữ. Nếu như không có Quy Giáp Phong Ấn, Tiểu Quy sẽ không tiếc bất cứ giá nào xông vào, làm cho trời long đất lở, đồ sát cái Thanh Yêu Tộc đáng ghét này. Nhưng làm sao bây giờ? Làm sao bây giờ!

"Xông vào khẳng định là không được." Tần Mệnh cau mày.

"Này này, ta vừa mới nói lời nói vô ích sao? Các ngươi là nghe không hiểu, hay là không nghe rõ." Hắc Phượng trợn trắng mắt, nói nửa ngày vậy mà không chút hiệu quả. "Nơi đó là hang ổ của Thanh Yêu Tộc, ngay cả lén lút lẻn vào cũng không được! Cho dù các ngươi có một ngàn hay một vạn phần may mắn mà thuận lợi tiến vào, cũng đừng hòng còn sống đi ra, càng đừng nghĩ đem người cứu ra. Cái cô Yêu Nhi gì đó hẳn là tiểu tình nhân của ngươi phải không, ta thấy tiểu tử ngươi ánh mắt rất cao, nàng hẳn là có chút nhan sắc, có chút thiên phú, thì càng đừng nghĩ đến việc cứu, nói không chừng đã biến thành nữ nô đang bị đám tiểu chủ Thanh Yêu Tộc..."

Ánh mắt Tần Mệnh đột nhiên lạnh lẽo, giống như lưỡi dao quét về phía Hắc Phượng.

Hắc Phượng há hốc mồm, không nói lời nào.

Tần Mệnh nhẹ nhàng thở hắt ra, bình ổn cảm xúc: "Tiểu Quy, ngươi sống trên vạn năm..."

Tiểu Quy trực tiếp cắt ngang: "Đừng hy vọng ta, nếu như ta thật có thể cứu thì đã không lòng vòng ở đây rồi."

Hắc Phượng mắt trợn tròn, miệng há hốc, mẹ kiếp, trên vạn năm? 'Mười năm ba ba, trăm năm ba ba, ngàn năm vương bát, vạn năm rùa' thì ra truyền thuyết đều là thật?

"Tiểu Hắc." Tần Mệnh bỗng nhiên nhìn về phía Hắc Phượng.

"..." Hắc Phượng nheo mắt lại, vẻ mặt suy tư nhìn chằm chằm Tần Mệnh, Tiểu Hắc??

"Huyễn Linh Pháp Thiên có ba đại cấm khu, ngươi đều biết ở đâu sao? Dẫn ta đến đó."

"Ngươi làm cái gì?"

"Tìm người."

🎇 Vozer.vn — đọc không giới hạn

Đề xuất Voz: [Không thể ngủ] Hình như mới gặp ma trong nhà tắm
Quay lại truyện Tu La Thiên Đế
BÌNH LUẬN