Chương 782: Thái Cổ Tử Kim Chiến Long

"Các vị, đóa Ma Diễm hoa này, chúng ta mỗi người một nửa, thế nào?" Tần Nam nhìn đoàn người của Mạn Diệu nữ tử, lên tiếng hỏi.

Lời vừa dứt, Mạn Diệu nữ tử cùng đám người lập tức bừng tỉnh.

"Sao có thể chứ! Chúng ta đã tốn bao nhiêu công sức mới có thể khiến Ma Ngưu Yêu Tổ kiệt sức đến thế này, ngươi lại muốn một nửa? Hơn nữa, ngươi có biết chúng ta là ai không?!" Bốn tu sĩ phía sau Mạn Diệu nữ tử đều như bị giẫm phải đuôi, nghiêm giọng quát lớn.

"Được rồi, một nửa thì một nửa." Không đợi bọn họ nói hết lời, Mạn Diệu nữ tử đã phất tay áo, nói: "Lần này có thể khiến Ma Ngưu Yêu Tổ phải thối lui, vẫn là nhờ vào các hạ. Không biết các hạ xưng hô thế nào?"

Bốn tu sĩ kia biến sắc, muốn nói gì đó, nhưng khi nhìn thấy ánh mắt của Mạn Diệu nữ tử thì lại không thể thốt nên lời.

"Chuyện xưng hô cứ bỏ qua đi." Tần Nam vung tay lớn chộp một cái, thu lấy trọn vẹn một nửa Ma Diễm hoa. "Vậy ta xin cáo từ!"

Thân hình Tần Nam chợt lóe, lập tức lao thẳng về phía Ma Ngưu Yêu Tổ đã đi trước đó.

Động tác này của hắn khiến năm người Mạn Diệu nữ tử đều hoàn toàn biến sắc.

Chẳng lẽ người này muốn đi vào nơi đó sao?Chẳng lẽ hắn không rõ nơi đó hung hiểm đến mức nào sao?

"Dừng lại!" Mạn Diệu nữ tử lập tức hét lớn: "Nơi đó, đã từng có một Võ Tổ tứ trọng tiến vào, sau khi đi ra, Võ Tổ chi thụ của hắn bị trọng thương, trừ phi có nghịch thiên linh dược tương trợ, nếu không phải mất mấy trăm năm mới có thể khôi phục!"

"Thì tính sao?" Tần Nam không quay đầu lại, ném lại bốn chữ rồi thân ảnh biến mất không thấy.

Thu được Ma Diễm hoa có thể giúp tu vi của hắn tăng lên tới Võ Thánh đỉnh phong, nhưng trong cuộc đại chiến Vô Lượng sơn, chừng đó chắc chắn là chưa đủ. Vì vậy, Tần Nam nhất định phải tiến vào bên trong để thu được bảo vật. Dù nguy hiểm, hắn cũng muốn đánh cược một lần!

"Thì tính sao? Chẳng lẽ hắn không sợ chết sao?"

Mạn Diệu nữ tử sững sờ, đột nhiên trong lòng phảng phất có sự xúc động. Bấy lâu nay, nàng lo lắng có phải là quá nhiều không? Thế giới võ đạo vốn là đi ngược dòng nước, nếu không đi đánh cược một lần, không đi va chạm, làm sao có thể trở nên mạnh mẽ hơn được?

"Hừ! Thật là thanh niên càn rỡ. Ta dám đánh cược, hắn sau khi đi vào, chắc chắn phải chết không nghi ngờ!"

Bốn tán tu vốn đã khó chịu với Tần Nam, thấy cảnh này liền mở miệng nguyền rủa.

"Im miệng!"

Nào ngờ, ánh mắt của Mạn Diệu nữ tử đột nhiên trở nên băng lãnh, nói: "Chuyện này, dừng lại ở đây! Ta hi vọng các ngươi hôm nay cẩn thận hồi tưởng lại một màn này, bằng không mà nói, chỉ bằng tâm tính của bốn người các ngươi, ngày sau muốn tấn thăng Võ Tổ là căn bản không thể nào!"

Nói xong câu đó, Mạn Diệu nữ tử không quay đầu lại, bay thẳng đi.

Chỉ còn lại bốn tu sĩ kia mặt mày mờ mịt.

"Yêu khí thật nồng hậu!"

Bước chân Tần Nam chậm lại, hắn đã thấy, tại sâu trong sơn cốc này, có một sơn động khổng lồ. Trong sơn động, yêu khí cổ xưa không ngừng bốc lên, thậm chí còn che khuất tầm nhìn của mắt trái hắn, khiến hắn không thể nhìn rõ toàn bộ.

"Tần Nam, chúng ta quay về đi! Bên trong này hình như có gì đó cực kỳ đáng sợ!" Tiếng Đại Hoàng và Đại Hắc đều mang theo một tia run rẩy, cũng không biết vì sao, thân thể của chúng tự nhiên phát run. Ngay cả Thiên Cơ Thử cũng ríu rít, thần sắc nôn nao, dường như có điều bất an.

"Ta có gương đồng hộ thể, gương đồng và Yêu thú có liên hệ kỳ diệu. Lần này đi vào, ta hẳn là vẫn còn cơ hội, vậy nên dù thế nào ta cũng phải thử một lần!"

Tần Nam phớt lờ tiếng nói của hai con thú, trong mắt chợt lóe sáng, bước chân giẫm mạnh, hóa thành một vệt sáng, lao thẳng vào trong sơn động.

Trong sơn động này đen kịt một màu, vô cùng ẩm ướt, trên vách tường khắc từng đạo phù văn, giống như một loại cấm chế cổ xưa nào đó.

Đúng lúc này, một đôi đồng tử tinh hồng bỗng nhiên hiển hiện trong động, kích động hỏa giận kinh thiên!

Chủ nhân của đôi đồng tử này rõ ràng là Ma Ngưu Yêu Tổ!

"Nhân loại! Bản tổ đã lui một bước, ngươi lại dám không nghe khuyên can, dám lại tới đây?! Ta mặc kệ ngươi có thủ đoạn gì, bản tổ dù có vẫn lạc, hôm nay cũng phải giết ngươi!" Ma Ngưu Yêu Tổ ngửa mặt lên trời gầm thét cuồng loạn, chấn động cả sơn động cũng bắt đầu lay động, khí tức đáng sợ mãnh liệt trỗi dậy.

Lần này, nó thật sự nổi giận!

"Kim ấn hộ thể!"

Tần Nam không kịp nói thêm gì, biến sắc, không chút do dự tế ra kim ấn. Hắn không thể thôi động gương đồng, nhưng vì kim ấn và gương đồng có liên hệ, hẳn là nó cũng có hiệu quả này.

Đương nhiên, trong lòng hắn vô cùng rõ ràng, nếu Ma Ngưu Yêu Tổ hôm nay nhất định phải ngăn hắn ở bên ngoài sơn động này, vậy có nghĩa là bảo vật trong cấm địa này hắn căn bản không có cơ hội thu lấy, đến lúc đó cũng chỉ có thể rời đi.

"Ừm?"

Bàn tay Ma Ngưu Yêu Tổ cứng đờ giữa không trung, trong đôi huyết đồng của nó, một cảm xúc hoảng hốt dâng trào.

Bởi vì, nó cảm nhận được một luồng khí tức thần bí trong kim ấn này. Mặc dù luồng khí tức này yếu ớt, cực kỳ nhỏ bé, nhưng đối với loại Yêu thú như nó, không khác gì sấm sét kinh thiên! Ngay cả nó cũng muốn sinh ra cảm giác thần phục, e sợ.

Đây là chuyện gì? Sao một nhân loại lại có đại yêu chí bảo như vậy?

"Tiểu Ngưu, dừng tay đi, để tiểu gia hỏa này vào đây. Ta đã thật lâu không nhìn thấy loài người rồi." Đúng lúc này, từ sâu trong sơn động, một đạo thanh âm uyển như lôi đình đột nhiên nổ tung.

"Vâng!"

Ma Ngưu Yêu Tổ hoàn hồn, nhìn Tần Nam một cái, nói: "Ngươi vào đi."

"Đa tạ!"

Tần Nam chắp tay với Ma Ngưu Yêu Tổ, hướng về phía trước đi đến, trong lòng cũng khẽ thở phào. Xem ra hắn quả nhiên không đoán sai, vì có gương đồng và kim ấn, ảo diệu trong sơn động này, hắn vẫn còn một tia hi vọng.

"Hẳn là gia hỏa này, chính là Vương muốn chờ sao?"

Chỉ là, Tần Nam căn bản không biết, phía sau hắn, Ma Ngưu Yêu Tổ nhìn theo bóng Tần Nam, trong mắt lóe lên vô số nghi hoặc.

"Mẹ kiếp, vừa rồi đạo thanh âm đó thật là khủng khiếp! Cứ theo đó mà xem, con Đại Yêu trong sơn động này có huyết thống tất nhiên còn đáng sợ hơn huyết thống của Ma Ngưu Yêu Tổ!" Đại Hoàng và Đại Hắc đều đang run rẩy. Hiện tại chúng đã trở thành Thiên Cơ Khuyển, cũng thuộc về Yêu thú, cho nên sẽ bị huyết thống áp chế.

Yêu thú khác biệt với nhân loại, huyết thống phân thiên hạ. Yêu thú có huyết thống cường đại, dù chỉ là Võ Hoàng, cũng có thể uy hiếp Võ Tôn.

Sắc mặt Tần Nam cũng ngưng trọng hẳn.

Bởi vì, mắt trái của hắn vậy mà không thể nhìn thấu nội bộ sơn động. Điều này cũng có nghĩa là, sự huyền diệu của con Đại Yêu này vô cùng đáng sợ.

Sơn động không dài, mười mấy hơi thở sau, Tần Nam đã đi đến cuối con đường. Bóng tối trước mắt đột nhiên biến đổi, thay vào đó là một hồ nước khổng lồ.

Tần Nam vô ý thức cúi đầu nhìn xuống, khi thấy đầu quái vật khổng lồ này, sắc mặt hắn đột nhiên đại biến.

"Ngọa tào!"

Hai con Thiên Cơ Khuyển cũng như bị sét đánh, mặt mày kinh hãi.

Sao có thể?!Loại Thái Cổ Đại Yêu trong truyền thuyết này, sao lại xuất hiện ở đây?!

Đề xuất Tiên Hiệp: khởi tận bách diệt
Quay lại truyện Tuyệt Thế Chiến Hồn
BÌNH LUẬN